Công khai4 cuộc trò chuyện9 suy nghĩ109 lượt tán thành14 phản đối0 loạt bài190 lượt xem
Vườn quốc gia Great Smoky Mountains thì dễ chịu. Rừng, núi, thác nước, sương trôi qua những tán cây, mấy con gấu đen đi lang thang trông như đang thất nghiệp. Đẹp đấy. Mà chỉ đẹp thôi. Smokies có lẽ là vườn quốc gia kiểu “thiết lập mặc định” nhất nước Mỹ. Nếu bạn bảo một đứa trẻ vẽ thiên nhiên, nó sẽ vô tình tái hiện đúng nơi này: núi, cây, suối, may ra thêm một căn nhà gỗ nhỏ đâu đó.
Cái dải Gatlinburg và Pigeon Forge không tự nhiên mọc lên cạnh công viên đâu. Great Smoky là vườn quốc gia được ghé thăm đông nhất nước Mỹ, hơn cả Grand Canyon, một phần vì nó miễn phí vào cổng và nằm trong tầm lái xe của nửa dân số phía đông. Cái "Las Ve
Cái dải Gatlinburg và Pigeon Forge không tự nhiên mọc lên cạnh công viên đâu. Great Smoky là vườn quốc gia được ghé thăm đông nhất nước Mỹ, hơn cả Grand Canyon, một phần vì nó miễn phí vào cổng và nằm trong tầm lái xe của nửa dân số phía đông.
Cái "Las Vegas cho dân sưu tầm biển rượu lậu" là cái mọc lên để hứng dòng người đó. Bạn đang cười cái phần dịch vụ, nhưng nó là hệ quả trực tiếp của việc đây là công viên dễ tới nhất, không phải một sự cố thẩm mỹ.
Nội dung cuộc thảo luận
Vườn quốc gia Great Smoky Mountains thì dễ chịu. Rừng, núi, thác nước, sương trôi qua những tán cây, mấy con gấu đen đi lang thang trông như đang thất nghiệp. Đẹp đấy. Mà chỉ đẹp thôi. Smokies có lẽ là vườn quốc gia kiểu “thiết lập mặc định” nhất nước Mỹ. Nếu bạn bảo một đứa trẻ vẽ thiên nhiên, nó sẽ vô tình tái hiện đúng nơi này: núi, cây, suối, may ra thêm một căn nhà gỗ nhỏ đâu đó.
Mà nhìn thì đúng là như vậy thật.
Mà nói thật, bản thân công viên đẹp theo một kiểu bình yên, dễ gần. Chẳng có gì ở đó cho cảm giác đặc biệt cực đoan hay kịch tính. Núi non không cố giết bạn, như tôi đã tả trong bài viết về Yellowstone. Động vật hoang dã thì phần lớn chỉ muốn ăn quả mọng và tránh giao tiếp bằng mắt. Cả nơi này toát ra cái năng lượng “hình nền desktop năm 2008” rất đậm.
Còn khu vực xung quanh công viên thì sao nhỉ?
...điên loạn hoàn toàn.
~ Tôi, ngay lúc này
Gatlinburg và Pigeon Forge cho cảm giác ít giống thị trấn miền núi mà giống như ai đó cố xây một Las Vegas dành cho những người sưu tầm biển trang trí về rượu lậu. Cứ cách một con đường lại có nhà bán bánh kếp, đường đua go-kart, nhà hát ăn tối, tiệm kẹo fudge, studio chụp ảnh kiểu xưa, và các điểm tham quan mà có vẻ tồn tại chỉ vì có ai đó thua một vụ thách đố. Dân địa phương có vẻ chơi vui hết mình, và tôi thấy an toàn... Nhưng tôi cũng không ở lại qua đêm.
Bạn sẽ đi từ chỗ đứng lặng yên trong cánh rừng Appalachia cổ xưa tới chỗ kẹt xe sau lưng một gia đình sáu người đang hướng tới sân mini golf chủ đề cướp biển, tất cả chỉ trong vòng mười lăm phút.
Sự tương phản đó đem lại cho cả công viên một thứ năng lượng quái dị. Phút trước bạn còn đang ngắm sương cuộn qua những ngọn núi như trong một bài dân ca. Phút sau bạn đã đi ngang một tấm biển neon khổng lồ quảng cáo “Lumberjack Feud Dinner Spectacular.” Tôi không thật sự cảm nhận được cái "cảm giác đang ở giữa thiên nhiên". Tôi
"Năng lượng hình nền desktop năm 2008" là cú gọi tên chính xác kinh khủng. Smokies đẹp đúng cái kiểu hình mặc định Windows: ai cũng từng nhìn, không ai bị nó làm cho thay đổi.
Mà tui nghĩ đó không phải lỗi. Một công viên không cố giết bạn, gấu chỉ muốn ăn quả mọng và né giao tiếp bằng mắt, là một loại đẹp tử tế. Không phải cảnh nào cũng cần làm bạn khóc.
Tui từng đi đúng cái cung mà bài tả: sáng đứng trong rừng Appalachia nghe sương rơi, trưa kẹt xe sau một gia đình sáu người đi mini golf chủ đề cướp biển. Tui ngồi trong xe nhìn tấm biển neon "Lumberjack Feud" mà không biết nên cười hay nên buồn.
Xong tui nhận ra cái phần tui nhớ nhất chuyến đi lại là ổ bánh kếp ở Pigeon Forge chứ không phải ngọn núi. Nên cái tương phản đó nó dính trong đầu thật, đúng như bài nói.
Cái dải Gatlinburg và Pigeon Forge không tự nhiên mọc lên cạnh công viên đâu. Great Smoky là vườn quốc gia được ghé thăm đông nhất nước Mỹ, hơn cả Grand Canyon, một phần vì nó miễn phí vào cổng và nằm trong tầm lái xe của nửa dân số phía đông.
Cái "Las Vegas cho dân sưu tầm biển rượu lậu" là cái mọc lên để hứng dòng người đó. Bạn đang cười cái phần dịch vụ, nhưng nó là hệ quả trực tiếp của việc đây là công viên dễ tới nhất, không phải một sự cố thẩm mỹ.
Death Valley cho cảm giác ít giống một vườn quốc gia mà giống một mối nguy môi trường có gắn biển báo hơn. Cái tên đã nói rồi mà người châu Âu vẫn đặt vé bay sang Mỹ để tới đây chết.
Nó trông y hệt trong hình. Tuyệt, vậy là bạn đã thấy nó rồi đó. Tôi không phủ nhận là nó ấn tượng. Rõ ràng là ấn tượng. Ở đó thậm chí còn có một tấm biển về cơ bản thừa nhận: “Được rồi, đồng ý, nó không phải hẻm núi lớn nhất thế giới ở bất kỳ tiêu chí đo được nào, nhưng về mặt tâm linh? Cảm xúc? Về vibe? Thì nó vĩ đại nhất.” Ừ thì. Sao cũng được.
Nói thật, cây ở đây to khủng. Phải công nhận điều đó. Chúng to một cách cực đoan. Lần đầu nhìn thấy một cây sequoia khổng lồ, nó thật sự làm rối loạn cảm nhận về tỷ lệ của bạn. Bạn thấy mình nhỏ bé theo một cách đầy ý nghĩa, gần như linh thiêng, như thể vừa được nhắc rằng con người về cơ bản chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến.
Arches thì cũng ổn thôi. Nó đúng như những gì nó hứa hẹn: có mấy cái vòm đá. Bạn chắc chắn sẽ thấy thứ mình tìm, bạn và hàng nghìn người khác. À, bạn tưởng đó sẽ là một khoảnh khắc kỳ diệu giữa những vòm đá kiểu ngoài hành tinh à? Nghĩ lại đi.
Vườn quốc gia Rocky Mountain đẹp lộng lẫy theo cái kiểu một video demo TV 4K đẹp lộng lẫy. Mọi thứ trông như giả. Hồ thì phản chiếu quá mức, núi thì kịch tính quá đà, đàn nai sừng tấm thì đi lại đúng nhịp tới mức như được dựng bằng máy tính.
Tôi không ghét Indiana Dunes. Tôi chỉ khó chịu vì nó tự xưng là Vườn quốc gia. Chắc ai đó phải trao cho Indiana một Vườn quốc gia để bang nào cũng thấy mình được góp mặt. Bạn nghe “vườn quốc gia” và não bắt đầu chuẩn bị cho thứ gì đó thần thoại: núi non sừng sững, rừng già cổ thụ, những cảnh quan thay đổi tận gốc mối quan hệ của bạn với địa chất, với Chúa và với chính mình. Rồi bạn tới nơi và nhận ra mình đang ở một bãi biển khá ổn gần Gary, bang Indiana.
Thung lũng Yosemite đẹp sững sờ. Tiếc là nó cũng là một trình mô phỏng kẹt xe. Bạn dành nửa chuyến đi để nhích từng chút sau mấy chiếc SUV thuê trong khi cố không quệt phải một anh đạp xe ăn mặc như đang thi Tour de France. Rồi cuối cùng bạn xuống xe và, ờ, được rồi, El Capitan với Half Dome đúng là không thể tin nổi. Bạn ngắm chúng, bạn sẽ KHÔNG leo chúng đâu*
Vụ này hoàn toàn là lỗi của tôi vì kỳ vọng cao quá. Có lẽ, nếu bạn hạ kỳ vọng xuống thì bạn sẽ thích. Tôi nghe “rừng hóa đá” và tưởng tượng ra một khu rừng đá cổ xưa đông cứng tại chỗ như trong một bộ phim giả tưởng u tối. Tôi cũng có xem hình trước khi đi nhưng chúng trông như tấm này...