Tôi không ghét Indiana Dunes. Tôi chỉ khó chịu vì nó tự xưng là Vườn quốc gia. Chắc ai đó phải trao cho Indiana một Vườn quốc gia để bang nào cũng thấy mình được góp mặt. Bạn nghe “vườn quốc gia” và não bắt đầu chuẩn bị cho thứ gì đó thần thoại: núi non sừng sững, rừng già cổ thụ, những cảnh quan thay đổi tận gốc mối quan hệ của bạn với địa chất, với Chúa và với chính mình. Rồi bạn tới nơi và nhận ra mình đang ở một bãi biển khá ổn gần Gary, bang Indiana.
Còn chẳng phải một bãi biển đáng kinh ngạc nữa. Chỉ là một bãi biển miền Trung Tây tử tế nhưng ngại cam kết. Một bãi dưới mức trung bình so với California. Có cồn cát, ừ thì có. Vài chỗ cỏ. Dăm ba con đường mòn. Nhưng suốt thời gian đó bạn vẫn thấy mấy ống khói công nghiệp lờ mờ đằng xa như cái phông nền màn hình chờ kém truyền cảm hứng nhất thế giới. Chẳng gì giết chết sự uy nghi tâm linh của thiên nhiên bằng việc cố chiêm nghiệm chốn hoang dã trong khi một nhà máy lọc thép lặng lẽ lơ lửng ở đường chân trời.
Cả trải nghiệm cho cảm giác kỳ lạ kiểu... làng nhàng. Giống cái kiểu nơi mà Michael trong phim the Office sẽ nói: “Các cậu biết không, chỗ này sẽ rất hợp để công ty đi picnic.”
Mà này, nếu bạn ở gần thì sao? Cứ đi đi, chắc chắn nên đi. Đi dạo bờ biển. Ngắm hồ. Tận hưởng một buổi chiều dễ chịu. Nhưng cụm “vườn quốc gia” tạo ra những kỳ vọng mà nơi này đơn giản là không gánh nổi. Gọi Indiana Dunes là vườn quốc gia thì cứ như lạm phát điểm số dành cho cảnh quan, kiểu chính sách DEI dành cho các bang.