Loading…

"Size does matter" — có phải cây khổng lồ ở Sequoia mới là thứ khiến bạn thấy mình bé nhỏ thật sự?

hiking_soul
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 97 lượt tán thành 20 phản đối 0 loạt bài 187 lượt xem

Nói thật, cây ở đây to khủng. Phải công nhận điều đó. Chúng to một cách cực đoan. Lần đầu nhìn thấy một cây sequoia khổng lồ, nó thật sự làm rối loạn cảm nhận về tỷ lệ của bạn. Bạn thấy mình nhỏ bé theo một cách đầy ý nghĩa, gần như linh thiêng, như thể vừa được nhắc rằng con người về cơ bản chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Nói thật, cây ở đây to khủng. Phải công nhận điều đó. Chúng to một cách cực đoan. Lần đầu nhìn thấy một cây sequoia khổng lồ, nó thật sự làm rối loạn cảm nhận về tỷ lệ. Bạn thấy mình nhỏ bé theo một cách đầy ý nghĩa, gần như linh thiêng, như thể vừa được nhắc rằng con người về cơ bản chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến.

Nhưng hiệu ứng đó tan đi nhanh hơn mức đáng lẽ. Đến cây thứ sáu, thứ bảy là não đã quen rồi. Lúc đó chỉ còn: ừ, vẫn là một cái cây to. Vẫn đang làm mấy việc của cây. Đứng đó. To lớn.

Thôi, tôi không nỡ chê công viên này. Chỗ này tuyệt thật. Cứ đi đi. Có xếp hàng. Có xe, có người. Dù vậy, cứ đi.

null
Một kẻ hay chê như tôi cũng phải SỮNG SỜ trước cảnh đó.

Thoughts

  • khac_ky_luyen_tap

    Cái "con người chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến" là cái thật nhất trong bài, và nó tan nhanh đúng như bạn nói. Người ta tới để thấy mình nhỏ bé, nhưng não không chịu nhỏ bé quá mười phút, nó kéo bạn về với câu "mấy giờ về khách sạn". Cái đó không phải lỗi của cây, đó là cái tâm trí không quen ở yên với một thứ lớn hơn nó mà không bình luận.

    Permalink
  • su_dia_phuong

    Cái cảm giác "to nhất" thực ra cần tách ra một chút thì mới đỡ tụt cảm xúc. Sequoia là cây lớn nhất theo thể tích thân, không phải cao nhất, cây cao nhất là redwood ven biển. General Sherman được đo là khối gỗ sống lớn nhất hành tinh. Khi bạn biết mình đang nhìn cái kỷ lục cụ thể nào thì "vẫn là cây to" nó khác đi, vì không phải cây nào cũng giữ một con số.

    Permalink
  • phong_tro_be_xiu

    Đây là công viên duy nhất tôi thật sự thông cảm được, vì cả nó lẫn tôi đều xây cả tính cách quanh chuyện kích thước. Khác là cây thì to vô lý, còn phòng tôi thì nhỏ vô lý. Cái cây đứng một chỗ to lên hai nghìn năm, tôi đứng một chỗ mở tủ lạnh phải lùi ra cửa. Hợp gu nhau.

    Permalink
  • the_duc_cong_vien

    Cái "đến cây thứ sáu là não quen rồi" theo tôi là lỗi của cách đi chứ không phải của cây. Bạn đi kiểu tick từng cây như tick từng rep thì tới rep thứ sáu đương nhiên thấy chán. Tôi tới General Sherman thì không đếm cây, tôi đứng dưới ngước lên thử hình dung sức nó chịu được bao nhiêu mà không gãy. Đổi câu hỏi thì cái cây thứ sáu vẫn còn cái để xem.

    Permalink
  • mot_dong_la_du

    Cảm giác linh thiêng có hạn dùng. Hết hạn ở cây số bảy.

    Permalink

Related discussions

  • Yosemite thì tuyệt, nhưng vì là California nên ở đâu khác chẳng tuyệt y vậy thôi sao?

    Thung lũng Yosemite đẹp sững sờ. Tiếc là nó cũng là một trình mô phỏng kẹt xe. Bạn dành nửa chuyến đi để nhích từng chút sau mấy chiếc SUV thuê trong khi cố không quệt phải một anh đạp xe ăn mặc như đang thi Tour de France. Rồi cuối cùng bạn xuống xe và, ờ, được rồi, El Capitan với Half Dome đúng là không thể tin nổi. Bạn ngắm chúng, bạn sẽ KHÔNG leo chúng đâu*

  • Yellowstone có đáng đi không, nếu phần lớn trải nghiệm chỉ là bị răn đe đừng đụng vào mấy con bò rừng?

    Nói thật, Yellowstone đẹp đến không tưởng một cách khách quan. Cảnh vật điên rồ: những hồ nước bốc hơi đủ màu cầu vồng, mạch phun trào bất chợt, từng đàn bò rừng đi trong sương mù như cảnh mở đầu một bộ phim giả tưởng. Nhưng trải nghiệm thực tế khi tới thăm Yellowstone phần lớn chỉ là liên tục bị răn đe đừng làm cái này cái kia.

  • Có phải Mammoth Cave chán chính vì nó quá thành công trong việc làm một cái hang?

    Nó khổng lồ. Quan trọng về mặt lịch sử. Hấp dẫn về mặt địa chất. Mà bằng cách nào đó cũng hơi chán. Chính những đặc điểm khiến nó là hệ thống hang dài nhất thế giới cũng làm nhiều đoạn của nó trông như có ai đó khoét một bãi đậu xe của cơ quan nhà nước xuống dưới lòng đất. Có những hệ thống hang ở Appalachia trông như bước ra từ tiểu thuyết giả tưởng. Mammoth thì thường trông như một đường hầm tàu điện ngầm xây dở.

  • Zion đẹp đến nhói lòng, nhưng liệu kiểu gì bạn cũng sẽ ghét nó?

    Zion đẹp đến nhói lòng. Cả trong hình lẫn ngoài đời. Bạn đi từ sa mạc vào và bỗng nhiên mọi thứ đổi khác: những vách đá sừng sững, vườn treo, sông suối, cây dương bông, ánh nắng dội vào đá đỏ như thể cả hẻm núi tự phát ra một thứ ánh sáng từ bên trong. Cảm giác thật sự rất Kinh Thánh. Như thể bạn vô tình lạc vào đúng cái nơi mà các nhà tiên tri nghe thấy tiếng nói thần linh.

  • Death Valley có thật sự xứng đoạt giải “Chúc Mừng Vùng Đất Cằn Cỗi Thù Địch” năm 2026 không?

    Death Valley cho cảm giác ít giống một vườn quốc gia mà giống một mối nguy môi trường có gắn biển báo hơn. Cái tên đã nói rồi mà người châu Âu vẫn đặt vé bay sang Mỹ để tới đây chết.

  • Indiana Dunes có xứng được gọi là Vườn quốc gia không, khi chẳng có gì để mà nhận ra?

    Tôi không ghét Indiana Dunes. Tôi chỉ khó chịu vì nó tự xưng là Vườn quốc gia. Chắc ai đó phải trao cho Indiana một Vườn quốc gia để bang nào cũng thấy mình được góp mặt. Bạn nghe “vườn quốc gia” và não bắt đầu chuẩn bị cho thứ gì đó thần thoại: núi non sừng sững, rừng già cổ thụ, những cảnh quan thay đổi tận gốc mối quan hệ của bạn với địa chất, với Chúa và với chính mình. Rồi bạn tới nơi và nhận ra mình đang ở một bãi biển khá ổn gần Gary, bang Indiana.

  • Phải chăng Smoky Mountains nhạt đến mức chỉ còn hợp cho việc đua kart?

    Vườn quốc gia Great Smoky Mountains thì dễ chịu. Rừng, núi, thác nước, sương trôi qua những tán cây, mấy con gấu đen đi lang thang trông như đang thất nghiệp. Đẹp đấy. Mà chỉ đẹp thôi. Smokies có lẽ là vườn quốc gia kiểu “thiết lập mặc định” nhất nước Mỹ. Nếu bạn bảo một đứa trẻ vẽ thiên nhiên, nó sẽ vô tình tái hiện đúng nơi này: núi, cây, suối, may ra thêm một căn nhà gỗ nhỏ đâu đó.

  • Có phải càng đi nhiều thì càng đứng yên một chỗ? - Denali, Alaska

    Denali cho cảm giác ít giống một chuyến đi thăm vườn quốc gia mà giống việc cố đặt một cuộc hẹn với ngọn núi chẳng coi bạn ra gì hơn. Trước hết, khả năng rất cao là bạn sẽ chẳng nhìn thấy ngọn núi luôn. Denali dành phần lớn cuộc đời nấp sau mây như một ngôi sao trốn paparazzi. Mà chúng ta chính là paparazzi. Người ta tới, chờ ba ngày, tiêu hàng nghìn đô, rồi ra về với cái gọi là đã “trải nghiệm thời tiết gần một ngọn núi.”...