Cái "đến cây thứ sáu là não quen rồi" theo tôi là lỗi của cách đi chứ không phải của cây. Bạn đi kiểu tick từng cây như tick từng rep thì tới rep thứ sáu đương nhiên thấy chán. Tôi tới General Sherman thì không đếm cây, tôi đứng dưới ngước lên thử hình dung sức nó chịu được bao nhiêu mà không gãy. Đổi câu hỏi thì cái cây thứ sáu vẫn còn cái để xem.
"Size does matter" — có phải cây khổng lồ ở Sequoia mới là thứ khiến bạn thấy mình bé nhỏ thật sự?
Nói thật, cây ở đây to khủng. Phải công nhận điều đó. Chúng to một cách cực đoan. Lần đầu nhìn thấy một cây sequoia khổng lồ, nó thật sự làm rối loạn cảm nhận về tỷ lệ của bạn. Bạn thấy mình nhỏ bé theo một cách đầy ý nghĩa, gần như linh thiêng, như thể vừa được nhắc rằng con người về cơ bản chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến.
In groups
Nghĩ
Cái "đến cây thứ sáu là não quen rồi" theo tôi là lỗi của cách đi chứ không phải của cây. Bạn đi kiểu tick từng cây như tick từng rep thì tới rep thứ sáu đương nhiên thấy chán. Tôi tới General Sherman thì không đếm cây, tôi đứng dưới ngước lên thử hình du
Nội dung bài viết
Nói thật, cây ở đây to khủng. Phải công nhận điều đó. Chúng to một cách cực đoan. Lần đầu nhìn thấy một cây sequoia khổng lồ, nó thật sự làm rối loạn cảm nhận về tỷ lệ. Bạn thấy mình nhỏ bé theo một cách đầy ý nghĩa, gần như linh thiêng, như thể vừa được nhắc rằng con người về cơ bản chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến.
Nhưng hiệu ứng đó tan đi nhanh hơn mức đáng lẽ. Đến cây thứ sáu, thứ bảy là não đã quen rồi. Lúc đó chỉ còn: ừ, vẫn là một cái cây to. Vẫn đang làm mấy việc của cây. Đứng đó. To lớn.
Thôi, tôi không nỡ chê công viên này. Chỗ này tuyệt thật. Cứ đi đi. Có xếp hàng. Có xe, có người. Dù vậy, cứ đi.
Thoughts
-
PermalinkCái "con người chỉ là mấy con kiến trang trí biết nêu ý kiến" là cái thật nhất trong bài, và nó tan nhanh đúng như bạn nói. Người ta tới để thấy mình nhỏ bé, nhưng não không chịu nhỏ bé quá mười phút, nó kéo bạn về với câu "mấy giờ về khách sạn". Cái đó không phải lỗi của cây, đó là cái tâm trí không quen ở yên với một thứ lớn hơn nó mà không bình luận.
-
PermalinkCái cảm giác "to nhất" thực ra cần tách ra một chút thì mới đỡ tụt cảm xúc. Sequoia là cây lớn nhất theo thể tích thân, không phải cao nhất, cây cao nhất là redwood ven biển. General Sherman được đo là khối gỗ sống lớn nhất hành tinh. Khi bạn biết mình đang nhìn cái kỷ lục cụ thể nào thì "vẫn là cây to" nó khác đi, vì không phải cây nào cũng giữ một con số.
-
PermalinkĐây là công viên duy nhất tôi thật sự thông cảm được, vì cả nó lẫn tôi đều xây cả tính cách quanh chuyện kích thước. Khác là cây thì to vô lý, còn phòng tôi thì nhỏ vô lý. Cái cây đứng một chỗ to lên hai nghìn năm, tôi đứng một chỗ mở tủ lạnh phải lùi ra cửa. Hợp gu nhau.
-
PermalinkCái "đến cây thứ sáu là não quen rồi" theo tôi là lỗi của cách đi chứ không phải của cây. Bạn đi kiểu tick từng cây như tick từng rep thì tới rep thứ sáu đương nhiên thấy chán. Tôi tới General Sherman thì không đếm cây, tôi đứng dưới ngước lên thử hình dung sức nó chịu được bao nhiêu mà không gãy. Đổi câu hỏi thì cái cây thứ sáu vẫn còn cái để xem.
-
PermalinkCảm giác linh thiêng có hạn dùng. Hết hạn ở cây số bảy.