Nó trông y hệt trong hình. Tuyệt, vậy là bạn đã thấy nó rồi đó. Tôi không phủ nhận là nó ấn tượng. Rõ ràng là ấn tượng. Ở đó thậm chí còn có một tấm biển về cơ bản thừa nhận: “Được rồi, đồng ý, nó không phải hẻm núi lớn nhất thế giới ở bất kỳ tiêu chí đo được nào, nhưng về mặt tâm linh? Cảm xúc? Về vibe? Thì nó vĩ đại nhất.” Ừ thì. Sao cũng được.
Vấn đề là Grand Canyon là một trải nghiệm mười lăm phút bị kéo dài thành cả một kỳ nghỉ. Bạn lái xe tới, nhìn nó chằm chằm, thốt lên “wow”, cố thấy chút gì đó tâm linh, chụp đúng tấm hình giống hệt mọi người khác trên Trái Đất, rồi bỗng nhiên bạn đứng trong một cửa hàng lưu niệm, tay cầm mười hai đô khô thịt nai, tự hỏi giờ thì sao nữa.
Người ta luôn nói “nhưng bạn có thể hiking ở đó mà.” Ừ, về lý thuyết. Về lý thuyết thì đi bộ trên mặt trăng cũng được tính là hiking. Bạn có thể đi bộ dọc theo vành hẻm núi nhiều dặm trong khi ngắm cũng cái hẻm núi đó từ những góc hơi khác nhau. Hoặc bạn có thể hiking xuống dưới, nghe thì hấp dẫn cho tới khi bạn nhận ra mấy con đường mòn chỉ là những khúc cua chữ chi đầy bụi bất tận đi xuống một cái rãnh nóng khổng lồ, nóng kinh khủng gần như cả năm, lạnh cóng thời gian còn lại. Rồi bạn phải leo ngược lên. Toàn bộ cá tính của công viên này là “nhớ đừng chết vì say nắng.”
Trong khi đó, đâu đâu cũng có những hẻm núi đẹp hơn. Bryce Canyon. Zion. Canyonlands. Black Canyon of the Gunnison. Trời ơi, một nửa bang Utah trông như Chúa lỡ tay để vòi nước chảy suốt đêm.
“Nhưng đó là Grand Canyon mà,” người ta khăng khăng. “Phải đi một lần chứ.” Không, đâu có phải. Bạn cũng đâu bắt buộc phải ăn ở quán Margaritaville tại Times Square chỉ vì nó tồn tại.
Bỏ qua đi. Dùng AI tạo tấm hình Grand Canyon để đăng Instagram rồi đi nơi khác.