Death Valley cho cảm giác ít giống một vườn quốc gia mà giống một mối nguy môi trường có gắn biển báo hơn. Cái tên đã nói rồi mà người châu Âu vẫn đặt vé bay sang Mỹ để tới đây chết.
Người ta nói về sự tĩnh lặng và hoang vu như thể nó sâu sắc về mặt tâm linh, nhưng sau khoảng sáu tiếng bạn bắt đầu nhận ra cảnh vật về cơ bản chỉ là những phiên bản ngày càng đắt tiền của “đá.” Đá vàng nâu. Đá đỏ. Đá nhọn. Đá muối giòn rụm. Sỏi nóng kinh khủng. Đâu đó tới điểm ngắm cảnh thứ ba thì não bạn bắt đầu đứng hình. Này, cứ tắt Wifi ở nhà là bạn có được trải nghiệm tâm linh sâu sắc y chang.
Và đúng, tôi biết đây là nơi nóng nhất Bắc Mỹ. Xin chúc mừng nó với thành tích đó. Riêng tôi thì không thích những điểm dã ngoại mà mỗi tấm biển thông tin nghe như do một luật sư phụ trách trách nhiệm pháp lý viết ra.
“Không nên thực hiện cung đường này sau 10 giờ sáng.”
“Mỗi người mang theo một gallon nước.”
“Đã có người chết ở đây.”
Tuyệt. Đúng tinh thần kỳ nghỉ luôn. Sẽ làm vậy.
Bài này khác với các bài còn lại trong loạt bài của tôi. Tôi chưa từng đến. Mà tôi cũng không cần, tấm hình ở trên nói lên tất cả. Lần này thì CỨ trông mặt mà bắt hình dong và tránh xa ra. Cái bìa, cái tựa, phần tóm tắt, các bài đánh giá và lời mở đầu đều bảo bạn tránh xa. Đây không phải cái nóng bình thường. Không phải nóng kiểu “ngày hè.” Mà là kiểu nóng khiến bạn hiểu vì sao các nền văn minh cổ đại thờ mặt trời. Không phải vì yêu, mà vì sợ.
Mà chuyện là, Death Valley đúng là gây ấn tượng về thị giác theo một kiểu tàn bạo, lạ lẫm. Nhưng rồi cả trải nghiệm dần cho cảm giác như bạn tự nguyện lái xe vào cái lò nướng ngoài trời lớn nhất thế giới chỉ để ngắm đá rồi chết. Đây là Death Valley chứ không phải "Thung lũng kỳ nghỉ đẹp nhất đời tôi". Ai muốn đi thì đi, tôi thì không.