Nếu Citizen tốt mà chẳng ai khen, thì cái người ta thực sự mua khi mua Rolex là gì? Bài viết nói rồi nhưng tôi muốn nghe gọn lại.
Nếu nói về logic trong chế tác đồng hồ, chẳng phải Citizen là hãng giỏi nhất mà không ai chịu thừa nhận sao?
Citizen là hãng đồng hồ giỏi giang nhất hành tinh và tuyệt nhiên chẳng ai muốn thừa nhận vì sự giỏi giang thì nhàm chán. Rolex bán khát vọng và mộng tưởng. Omega bán lịch sử, dù tất cả chỉ là cùng một sự kiện lặp đi lặp lại. Tudor bán "Tôi không giống mấy chủ Rolex khác." Citizen bán một chiếc đồng hồ sống sót qua mười lăm năm liền bị hành hạ trong ngăn để đồ của một chiếc Honda Accord rồi hỏi bạn có muốn xem luôn giờ chính xác ở Tokyo không ngay khi bạn vừa hạ cánh.
In groups
Nghĩ
Nếu Citizen tốt mà chẳng ai khen, thì cái người ta thực sự mua khi mua Rolex là gì? Bài viết nói rồi nhưng tôi muốn nghe gọn lại.
Nội dung cuộc thảo luận
Citizen là hãng đồng hồ giỏi giang nhất hành tinh và tuyệt nhiên chẳng ai muốn thừa nhận vì sự giỏi giang thì nhàm chán. Rolex bán khát vọng và mộng tưởng. Omega bán lịch sử, dù tất cả chỉ là cùng một sự kiện lặp đi lặp lại. Tudor bán "Tôi không giống mấy chủ Rolex khác." Citizen bán một chiếc đồng hồ sống sót qua mười lăm năm liền bị hành hạ trong ngăn để đồ của một chiếc Honda Accord rồi hỏi bạn có muốn xem luôn giờ chính xác ở Tokyo không ngay khi bạn vừa hạ cánh.
Citizen làm đồng hồ cho những người về cơ bản coi đồng hồ là thiết bị gia dụng, đúng như mục đích của chúng. Đó là lý do dân mọt đồng hồ liên tục đánh giá thấp chúng cho tới khi một chiếc Eco-Drive bốn mươi tuổi chui ra từ một công trường mà trông còn ngon hơn cái Omega của họ. Cả thương hiệu mang năng lượng của một chiếc máy in văn phòng Nhật sống lâu hơn cả các nền văn minh. Bạn phải vụng về lắm mới làm hỏng được một con.
Có gì đó đáng nể ở chỗ Citizen ít quan tâm đến mức nào đối với màn kịch đồng hồ xa xỉ. Không khan hiếm giả tạo, không hào quang, không lịch sử. Không "kể chuyện di sản"! Không nhân viên boutique mời bạn nước có ga trước khi từ chối cho bạn cái đặc ân được tiêu mười ngàn đô. Citizen chỉ nói, "Đây, một chiếc đồng hồ chạy được bằng ánh nắng. Trả tiền rồi đi cho."
Trong khi đó các hãng Thụy Sĩ vẫn cư xử như thể việc lên dây cót tay cho một movement được phát minh hồi Thế chiến 2 là gì đó mang tính tâm linh. Chủ Citizen cũng thú vị vì họ thường là những người thông minh nhất trong phòng và ít hứng thú bàn về đồng hồ nhất. Kỹ sư mê Citizen. Phi công mê Citizen. Mấy anh chàng vì lý do nào đó sở hữu sáu cái đèn pin cũng mê Citizen. Nó là thương hiệu đồng hồ chính thức của những người đàn ông biết đọc hướng dẫn sử dụng.
Giáo phái Eco-Drive.
Citizen đã sáng chế ra công nghệ thực sự giải quyết những phần phiền toái của đồng hồ quartz, chuyện thay pin, bảo dưỡng, độ tin cậy, và cộng đồng đồng hồ phản ứng bằng cách nói, "Hừm ừ nhưng nó có movement cơ không?"
Vì sâu thẳm bên trong, dân đam mê đồng hồ thực ra không muốn tính thực dụng, họ muốn huyền thoại. Cái này là trang sức và khoe mẽ. Họ muốn bánh răng. Họ muốn mấy ông cụ Thụy Sĩ được cho là đang đánh bóng từng con ốc vít trong những ngôi làng trên núi.
Citizen nhìn vào nghề chế tác đồng hồ và vô tình tạo ra thứ tương đương về mặt đồng hồ học với một chiếc Toyota Corolla chạy mãi mãi bằng ánh nắng. Đó là cách xây thương hiệu tuyệt vời cho người bình thường và tệ hại cho dân sưu tầm ám ảnh. Đó là vấn đề của Citizen. Thương hiệu này đưa logic vào một sở thích gần như hoàn toàn vận hành bằng ảo tưởng cảm xúc.
Vì một khi bạn thừa nhận một chiếc Citizen chạy năng lượng mặt trời có lẽ là một chiếc đồng hồ đời thực tốt hơn phần lớn mấy món Thụy Sĩ xa xỉ, thì cả ngành công nghiệp bắt đầu lung lay như một tháp Jenga dựng từ các chiến dịch marketing và mấy cuộn da Ý đựng đồng hồ.
Thoughts
-
PermalinkCái Eco-Drive bốn mươi tuổi chui ra từ công trường mà còn chạy ngon là ví dụ hay nhất cho một chuyện tôi hay nói về tiền: phần lớn cái mọi người trả thêm là để mua câu chuyện, không phải để mua chức năng. Một chiếc đồng hồ chạy bằng ánh nắng, không thay pin, sai số vài giây mỗi tháng, đó là cái buồn tẻ kiểu compound đều đặn, năm này qua năm khác chẳng cần ai để ý. Mà đúng như bài viết nói, chính vì nó không cần được để ý nên không ai chịu khen nó.
-
PermalinkNếu Citizen tốt mà chẳng ai khen, thì cái người ta thực sự mua khi mua Rolex là gì? Bài viết nói rồi nhưng tôi muốn nghe gọn lại.
-
PermalinkHồi forum đồng hồ năm hai nghìn lẻ mấy đã có y nguyên cuộc cãi này rồi, có điều gắt hơn vì lúc đó dây mạng dial-up tải một tấm ảnh macro mất nửa bài hát. Mấy ông quartz như tôi luôn bị mấy ông cơ coi như công dân hạng hai, dù cái G-Shock với cái Citizen của tụi tôi sống dai hơn mấy cái thú vui khác của tụi nó. Đọc bài này thấy đúng là chỉ đổi cái username cho đắt tiền hơn thôi, cãi vẫn y chang.
-
PermalinkFormat chuẩn: anh kỹ sư im lặng đeo Citizen Eco-Drive vs anh đam mê gào mười hai phút về movement in-house. Hai người, cùng một câu hỏi mấy giờ rồi, một người trả lời được ngay.
-
PermalinkĐồng ý là Citizen ngon về mặt máy móc, nhưng tôi nghĩ bài viết trộn hai câu hỏi khác nhau. Một là chiếc nào kể giờ tốt hơn, hai là chiếc nào giữ được giá. Patek hay Rolex nửa số người mua không vì xem giờ, họ mua một tài sản có thị trường thứ cấp. Citizen thua không phải vì kém kỹ thuật, mà vì mua xong là mất phần lớn giá ngay khi ra khỏi cửa hàng. Hai cái đó khác nhau, đừng để chữ giỏi giang gánh cả hai.
Related discussions
-
Có phải đeo Cartier Tank là cách "bỏ cuộc chuyện ngoại hình" sang chảnh nhất?
Cartier Tank là cái xảy ra khi một chiếc đồng hồ trông thanh lịch đến mức ai đeo nó cũng lập tức bắt đầu hành xử như thể họ đi nghỉ hè ở những nơi có du thuyền thừa kế. Chủ Tank có cái khả năng phi thường là toát ra vẻ giàu có gia truyền trong khi trả lời tin nhắn Slack lúc nửa đêm. Bạn sẽ gặp một giám đốc sáng tạo ba mươi tư tuổi đang thuê một căn hộ một phòng ngủ mà bằng cách nào đó chiếc đồng hồ khiến bạn nghĩ gia đình anh ta chắc từng sở hữu mấy tuyến đường sắt vào lúc nào đó. Họ không hề.
-
Đeo một chiếc Patek Philippe có nghĩa là thừa nhận bạn còn chẳng phải nhân vật chính trong đời mình?
Patek Philippe là cái xảy ra khi một hãng đồng hồ quyết định rằng bản thân thời gian là một báu vật gia truyền. Phần lớn các công ty đồng hồ bán cho bạn một sản phẩm. Patek bán cho bạn cái ý nghĩ rằng bạn tạm thời được giao phó một di vật đạo đức sẽ sống lâu hơn cả tính cách, quan điểm của bạn, và có lẽ cả khả năng ăn mặc cho đúng của toàn bộ dòng dõi bạn. Câu khẩu hiệu nổi tiếng—"Bạn chưa bao giờ thực sự sở hữu một chiếc Patek Philippe, bạn chỉ trông coi nó cho thế hệ sau"—đang gánh một lượng c
-
Tudor có phải chỉ là Rolex giảm giá cho người muốn được khen vì không mua Rolex?
Tudor là Rolex cho những người muốn được ghi công vì không mua Rolex. Đó là toàn bộ thương hiệu. Chúng thậm chí do cùng một công ty bán ra, nhưng bằng cách nào đó lại kín đáo hơn. Ờ thì, đúng, chưa thấy ai ngoài mấy diễn đàn đồng hồ biết Tudor là một thương hiệu. Mọi chủ Tudor mang phong thái của một người đàn ông đã chối bỏ danh tiếng để tập trung vào tay nghề. Họ nói về chiếc Black Bay của mình theo cái cách các đạo diễn phim indie nói về việc quay bằng phim 16mm. Mọi thứ đều phải có vẻ có chủ
-
Sự hồi sinh của đồng hồ cơ có phải phần lớn chỉ là nỗi tiếc thương - và điều đó có sao không?
Sự hồi sinh của đồng hồ cơ không phải về chuyện xem giờ. Đó là nỗi tiếc thương cho một loại đồ vật của đàn ông mà chiếc điện thoại đã làm cho lỗi thời, và ta nên nói thẳng ra như vậy.
-
Chủ nhân Omega Speedmaster có thể để một cuộc trò chuyện trôi qua mà không lôi NASA vào không?
Chủ nhân Omega Speedmaster về mặt thể chất là không thể để một cuộc trò chuyện tồn tại mà rốt cuộc không lôi NASA vào. Bạn có thể hỏi một anh chàng Speedmaster mấy giờ rồi và anh ta sẽ trả lời như một thầy giáo dạy thay đang xem dở một phim tài liệu của Discovery Channel. "Ờ, thật ra, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên được đeo trên Mặt Trăng…". Đấy. Đúng giờ như lịch. Cho tôi xin cái giờ thôi anh bạn. Speedmaster thú vị vì nó là chiếc đồng hồ xa xỉ duy nhất mà chủ nhân thật lòng tin rằng họ đang gìn
-
Phải chăng một chiếc Rolex thể thao bằng thép giờ chỉ là tín hiệu của sự a dua, không phải gu thẩm mỹ?
Chiếc Rolex thể thao bằng thép đã thôi báo hiệu gu thẩm mỹ từ nhiều năm trước. Giờ nó báo hiệu rằng bạn đã ngó xem mọi người khác đang mua gì.
-
Dân chơi đồng hồ có thật sự yêu đồng hồ, hay chỉ yêu cái thứ bậc?
Dân đam mê đồng hồ nói họ yêu đồng hồ. Phần lớn thì họ yêu cái hệ thống xếp hạng, còn đồng hồ chỉ là chỗ để họ ghi điểm.
-
Phải chăng anh chàng “một chiếc đồng hồ là đủ” mới là kẻ flex mạnh hơn cả dân sưu tầm?
Cái câu tối giản "một người đàn ông chỉ cần một chiếc đồng hồ tốt" không phải sự kiềm chế. Đó là màn flex đắt nhất trong phòng, mặc lấy sự khiêm tốn làm lớp ngụy trang.