Dành một tuần trong bất kỳ cộng đồng đồng hồ nào và cái dấu hiệu lộ ra rất nhanh. Năng lượng thực ra không phải về chuyện một chiếc đồng hồ trông thế nào trên cổ tay hay cảm giác đeo nó cả ngày. Mà là về vị trí. Movement in-house hơn movement mua ngoài. "Homage" được nói ra với cái môi cong khinh khỉnh. Sự khinh thường âm thầm dành cho quartz, cho các hãng thời trang, cho bất cứ thứ gì mà người mới vừa mua với niềm hào hứng thật sự. Bản thân món đồ gần như chỉ là phụ. Thứ người ta thực sự tận hưởng là biết mọi thứ xếp ở đâu và đảm bảo bạn biết là họ biết.
Tôi nói điều này với tư cách một người hoàn toàn ở trong cuộc. Cái sở thích này khoác cho cuộc đua địa vị tấm áo của sự sành sỏi, và tấm áo đó thuyết phục vì những khác biệt kỹ thuật là có thật. Một movement hoàn thiện tốt hơn thì đúng là hoàn thiện tốt hơn thật. Nhưng hãy để ý xem cuộc trò chuyện hiếm khi dừng lại ở bản thân món đồ đến thế nào và nhanh chóng biến thành một phán quyết về kiểu người sẽ đeo nó ra sao.
Đó là lý do cái thang không bao giờ chấm dứt và sự thỏa mãn không bao giờ tới. Nếu bạn thực sự yêu đồng hồ, một chiếc bạn yêu sẽ là đủ. Cái thứ bậc đảm bảo nó không thể đủ, vì luôn có một bậc cao hơn, và trọng tâm chưa bao giờ là chiếc đồng hồ. Đó là địa vị.