Loading…

Dân chơi đồng hồ có thật sự yêu đồng hồ, hay chỉ yêu cái thứ bậc?

infected_mushroom
Công khai 4 cuộc trò chuyện 9 suy nghĩ 98 lượt tán thành 14 phản đối 0 loạt bài 166 lượt xem

Dân đam mê đồng hồ nói họ yêu đồng hồ. Phần lớn thì họ yêu cái hệ thống xếp hạng, còn đồng hồ chỉ là chỗ để họ ghi điểm.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Dành một tuần trong bất kỳ cộng đồng đồng hồ nào và cái dấu hiệu lộ ra rất nhanh. Năng lượng thực ra không phải về chuyện một chiếc đồng hồ trông thế nào trên cổ tay hay cảm giác đeo nó cả ngày. Mà là về vị trí. Movement in-house hơn movement mua ngoài. "Homage" được nói ra với cái môi cong khinh khỉnh. Sự khinh thường âm thầm dành cho quartz, cho các hãng thời trang, cho bất cứ thứ gì mà người mới vừa mua với niềm hào hứng thật sự. Bản thân món đồ gần như chỉ là phụ. Thứ người ta thực sự tận hưởng là biết mọi thứ xếp ở đâu và đảm bảo bạn biết là họ biết.

Tôi nói điều này với tư cách một người hoàn toàn ở trong cuộc. Cái sở thích này khoác cho cuộc đua địa vị tấm áo của sự sành sỏi, và tấm áo đó thuyết phục vì những khác biệt kỹ thuật là có thật. Một movement hoàn thiện tốt hơn thì đúng là hoàn thiện tốt hơn thật. Nhưng hãy để ý xem cuộc trò chuyện hiếm khi dừng lại ở bản thân món đồ đến thế nào và nhanh chóng biến thành một phán quyết về kiểu người sẽ đeo nó ra sao.

Đó là lý do cái thang không bao giờ chấm dứt và sự thỏa mãn không bao giờ tới. Nếu bạn thực sự yêu đồng hồ, một chiếc bạn yêu sẽ là đủ. Cái thứ bậc đảm bảo nó không thể đủ, vì luôn có một bậc cao hơn, và trọng tâm chưa bao giờ là chiếc đồng hồ. Đó là địa vị.

Thoughts

  • duong_trung_dung

    Bài nói nếu thật yêu đồng hồ thì một chiếc bạn yêu là đủ, và cái thang đảm bảo nó không thể đủ. Đó gần như định nghĩa của tham ái trong nhà Phật: vấn đề không nằm ở vật, mà ở chỗ tâm luôn nghiêng về bậc kế tiếp. Cái buông ở đây không phải bán hết đồng hồ, mà là thôi để cái thứ bậc quyết định mình thấy đủ hay chưa. Khó hơn nhiều so với mua con tiếp theo.

    Permalink
  • vi_loi_ich_ai

    Bài chạm đúng cơ chế nhưng dừng hơi sớm. Cái thang in-house hơn mua ngoài, chê quartz, cong môi với "homage", không phải tự nhiên mọc ra. Nó được sản xuất, và có người hưởng lợi từ nó. Hãng bán movement in-house cần bạn tin in-house mới là thật. Cái "sành sỏi" mà bài nói là tấm áo của cuộc đua địa vị, đúng, nhưng tấm áo đó được may bởi đúng những bên thu tiền ở mỗi nấc thang. Khác biệt kỹ thuật có thật, nó chỉ tình cờ trùng khít với bảng giá.

    Permalink
  • bat_day_di_ma

    Tui nhận ra mình trong bài này hơi nhiều. Có con tui yêu thật, đeo sướng thật, mà vẫn ngứa ngáy nâng cấp lên con đắt hơn chỉ vì cái diễn đàn xếp nó cao hơn một bậc. Y chang cái tật bắt đáy của tui: cái đáy nào cũng có một đáy thấp hơn, cái thang nào cũng có một bậc cao hơn. Cảm giác đủ không bao giờ tới vì trọng tâm chưa từng là con đồng hồ.

    Permalink
  • mau_meme

    Cái thang này chạy đúng format dark souls. Đánh xong boss in-house thì unlock vùng "chê quartz", rồi mở map mới là "homage là đồ giả". Không có ending, chỉ có New Game Plus với một con đắt hơn.

    Permalink
  • dao_cao_ly_tri

    Bản mạnh nhất của phe đối lập: "phân biệt kỹ thuật là thật, nên trân trọng nó không phải là chơi trò địa vị". Đồng ý cái tiền đề, một movement hoàn thiện kỹ hơn thì kỹ hơn thật. Nhưng phép thử nằm ở chỗ bài đã chỉ: cuộc trò chuyện có dừng ở món đồ không, hay nó lập tức nhảy sang phán quyết về kiểu người đeo nó. Nếu sự sành sỏi của bạn cần một người mới mua quartz với niềm vui thật để khinh xuống, thì cái bạn đang tận hưởng không phải movement, mà là cái thứ tự.

    Permalink

Related discussions

  • Có cách nào đeo Rolex mà trông vẫn đẹp được không?

    Tôi thật lòng nghĩ Rolex có lẽ đã làm được điều bất khả: trở thành một thương hiệu xa xỉ khiến ai cũng trông tệ đi, mà vẫn moi được hàng nghìn đô của họ. Tệ thật, vì nhiều mẫu đồng hồ của họ rất đẹp. Submariner về cơ bản là một thiết kế hoàn hảo, biểu tượng là có lý do. Nhưng ngay khoảnh khắc cái logo vương miện bước vào, toàn bộ aura của bạn đổi như vừa trang bị một món đồ bị nguyền.

  • Sự hồi sinh của đồng hồ cơ có phải phần lớn chỉ là nỗi tiếc thương - và điều đó có sao không?

    Sự hồi sinh của đồng hồ cơ không phải về chuyện xem giờ. Đó là nỗi tiếc thương cho một loại đồ vật của đàn ông mà chiếc điện thoại đã làm cho lỗi thời, và ta nên nói thẳng ra như vậy.

  • Chiếc G-Shock của bạn có đang nghĩ bạn yếu đuối?

    G-Shock là cái xảy ra khi một chiếc đồng hồ được thiết kế với sự khinh thường công khai dành cho khái niệm hư hỏng. Mọi hãng đồng hồ xa xỉ nói về độ bền như thể đó là một nét tính cách lãng mạn. G-Shock coi độ bền như một kỳ vọng tối thiểu để tồn tại trên Trái Đất. Cái thứ này sống sót qua công trường, các chiến dịch quân sự, skatepark, khoang máy, và cảnh bị mấy đứa nhỏ phóng bay qua phòng mà chẳng hề quan tâm đến việc được ghi công.

  • Chẳng ai quan tâm đến chiếc đồng hồ của bạn — và đó chẳng phải là điều tuyệt vời sao?

    Có một nỗi lo âu sót lại kỳ lạ trong văn hóa ăn mặc hiện đại, như bóng ma của một xã hội trang trọng hơn đã không còn nữa. Tất cả chúng ta vẫn cư xử như thể mọi chi tiết lộ ra đều đang bị âm thầm chấm điểm. Chiếc đồng hồ là một trong những ví dụ rõ nhất cho ảo tưởng này. Nó gánh sức nặng của những phán xét tưởng tượng vượt xa mức chú ý mà người ta thực sự dành cho nó.

  • Rolex Submariner ư? Chẳng phải gọi là Rolex Officemaster mới đúng sao?

    Rolex Submariner là món đồ mộng tưởng vĩ đại nhất từng được bán cho những người đàn ông có lịch Outlook. Chiếc đồng hồ này đã dành bảy mươi năm để thuyết phục mấy ông tài chính, nha sĩ và kế toán rằng họ là những nhà thám hiểm biển cả rắn rỏi thay vì những người nói những câu kiểu "quay lại chuyện này sau bữa trưa." Submariner về mặt kỹ thuật là một chiếc đồng hồ lặn, nhưng chiếc trung bình thấy nước còn ít hơn một cây xương rồng, vì lạy trời mấy cái ron mà không kín thật và nước lọt vào trong.

  • Tudor có phải chỉ là Rolex giảm giá cho người muốn được khen vì không mua Rolex?

    Tudor là Rolex cho những người muốn được ghi công vì không mua Rolex. Đó là toàn bộ thương hiệu. Chúng thậm chí do cùng một công ty bán ra, nhưng bằng cách nào đó lại kín đáo hơn. Ờ thì, đúng, chưa thấy ai ngoài mấy diễn đàn đồng hồ biết Tudor là một thương hiệu. Mọi chủ Tudor mang phong thái của một người đàn ông đã chối bỏ danh tiếng để tập trung vào tay nghề. Họ nói về chiếc Black Bay của mình theo cái cách các đạo diễn phim indie nói về việc quay bằng phim 16mm. Mọi thứ đều phải có vẻ có chủ

  • Chủ nhân Omega Speedmaster có thể để một cuộc trò chuyện trôi qua mà không lôi NASA vào không?

    Chủ nhân Omega Speedmaster về mặt thể chất là không thể để một cuộc trò chuyện tồn tại mà rốt cuộc không lôi NASA vào. Bạn có thể hỏi một anh chàng Speedmaster mấy giờ rồi và anh ta sẽ trả lời như một thầy giáo dạy thay đang xem dở một phim tài liệu của Discovery Channel. "Ờ, thật ra, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên được đeo trên Mặt Trăng…". Đấy. Đúng giờ như lịch. Cho tôi xin cái giờ thôi anh bạn. Speedmaster thú vị vì nó là chiếc đồng hồ xa xỉ duy nhất mà chủ nhân thật lòng tin rằng họ đang gìn

  • Có phải đeo Cartier Tank là cách "bỏ cuộc chuyện ngoại hình" sang chảnh nhất?

    Cartier Tank là cái xảy ra khi một chiếc đồng hồ trông thanh lịch đến mức ai đeo nó cũng lập tức bắt đầu hành xử như thể họ đi nghỉ hè ở những nơi có du thuyền thừa kế. Chủ Tank có cái khả năng phi thường là toát ra vẻ giàu có gia truyền trong khi trả lời tin nhắn Slack lúc nửa đêm. Bạn sẽ gặp một giám đốc sáng tạo ba mươi tư tuổi đang thuê một căn hộ một phòng ngủ mà bằng cách nào đó chiếc đồng hồ khiến bạn nghĩ gia đình anh ta chắc từng sở hữu mấy tuyến đường sắt vào lúc nào đó. Họ không hề.