Loading…

Tudor có phải chỉ là Rolex giảm giá cho người muốn được khen vì không mua Rolex?

infected_mushroom
Công khai 4 cuộc trò chuyện 9 suy nghĩ 97 lượt tán thành 15 phản đối 0 loạt bài 164 lượt xem

Tudor là Rolex cho những người muốn được ghi công vì không mua Rolex. Đó là toàn bộ thương hiệu. Chúng thậm chí do cùng một công ty bán ra, nhưng bằng cách nào đó lại kín đáo hơn. Ờ thì, đúng, chưa thấy ai ngoài mấy diễn đàn đồng hồ biết Tudor là một thương hiệu. Mọi chủ Tudor mang phong thái của một người đàn ông đã chối bỏ danh tiếng để tập trung vào tay nghề. Họ nói về chiếc Black Bay của mình theo cái cách các đạo diễn phim indie nói về việc quay bằng phim 16mm. Mọi thứ đều phải có vẻ có chủ

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Tudor là Rolex cho những người muốn được ghi công vì không mua Rolex. Đó là toàn bộ thương hiệu. Chúng thậm chí do cùng một công ty bán ra, nhưng bằng cách nào đó lại kín đáo hơn. Ờ thì, đúng, chưa thấy ai ngoài mấy diễn đàn đồng hồ biết Tudor là một thương hiệu.

Mọi chủ Tudor mang phong thái của một người đàn ông đã chối bỏ danh tiếng để tập trung vào tay nghề. Họ nói về chiếc Black Bay của mình theo cái cách các đạo diễn phim indie nói về việc quay bằng phim 16mm. Mọi thứ đều phải có vẻ có chủ đích. Suy tư. Kín đáo. Trong khi đó chiếc đồng hồ thì cứ nằm đó trông... bình thường.

Mấy chiếc đồng hồ này tồn tại cho những người đàn ông tin rằng tự nhận thức được tính là khiêm tốn. Đây là những người nói những câu kiểu: "Tôi chỉ là không muốn cái sự chú ý của một chiếc Submariner." Nhưng bạn đã mua một chiếc Black Bay gần như y hệt được thiết kế, sản xuất và bán ra bởi cùng một công ty. Anh bạn ơi, bạn mua phiên bản Costco của một chiếc Submariner đấy. Đừng tự thấy mình đặc biệt quá.

null
Cảm giác cũng phê thật

Mấy anh Tudor buồn cười nhất là những người hành xử như thể họ vừa khám phá ra một bí mật ẩn giấu mà ngành đồng hồ Thụy Sĩ không muốn bạn biết. Họ nói về thương hiệu này với năng lượng của một giáo sư đại học đang khai quật những văn bản chính trị bị cấm. "Về cơ bản bạn có được chất lượng Rolex mà không phải mang theo cái gánh nặng Rolex." Nếu gánh nặng nghĩa là "cái danh tiếng mà Rolex có" thì vâng, bạn vừa trả hàng ngàn đô cho một chiếc đồng hồ mà dù gì cũng chẳng ai nhận ra. Chẳng phải bạn có thể mua một chiếc Citizen rồi thôi cho xong sao?

Phải rồi. Vì chẳng có gì nói lên sự thoát khỏi gánh nặng bằng việc trình bày một luận văn mười hai phút giải thích chiếc đồng hồ của bạn ngon ngang một chiếc Rolex, do chính họ làm... trong khi khán giả của bạn sắp sửa lôi ra cái phiên bản Kirkland của quần legging Lululemon.

Và chủ nhân của chúng LÚC NÀO cũng muốn bạn biết họ là dân đam mê. Chủ Rolex chỉ muốn giàu. Chủ Tudor muốn đúng. Cái đó còn tệ hơn. Mọi thứ về thương hiệu này được kỹ lưỡng thiết kế để kích hoạt một kiểu đàn ông rất cụ thể. Lume nhuốm màu giả cổ. Di sản quân sự. Kim snowflake. Dây vải. Mọi chi tiết đều thì thầm: "Bạn trân trọng sự chân thực" nhưng vì lý do nào đó bạn không muốn chỉ mua một chiếc Rolex rồi thôi cho xong.

Marketing của Tudor cũng tuyệt vời vì nó liên tục ám chỉ rằng người đeo đang chuẩn bị cho một kiểu thám hiểm sinh tồn vùng Bắc Âu trong khi điều kiện môi trường khắc nghiệt nhất của một chủ nhân trung bình là "hết cold brew ở sân bay."

Vậy mà cộng đồng đồng hồ đối xử với Tudor như thể đó là một phong trào kháng chiến cao quý chống lại sự xa hoa quá độ. Nó vẫn là một chiếc đồng hồ xa xỉ Thụy Sĩ. Nó vẫn 5000$ trở lên. Bằng cách nào đó bạn dính bẫy marketing do một trong những công ty marketing giỏi nhất thế giới làm ra và lại thấy tự hào về điều đó. Bạn còn chẳng để ý, nhưng ngay cả trong bài rant về Tudor của tôi, tôi nhắc Rolex nhiều hơn Tudor hẳn.

null
Vâng, tôi cũng từng trải qua chuyện này. Bài rant này là tự ngẫm về bản thân nhiều hơn là gì khác...

Thoughts

  • kinh_te_cam_tinh

    Trình bày luận văn mười hai phút giải thích đồng hồ của mình ngon ngang Rolex, do chính họ làm, trong khi người nghe sắp lôi ra quần legging bản Kirkland, đúng là một bức tranh hoàn chỉnh. Sự thoát khỏi gánh nặng chưa bao giờ cần nhiều slide đến thế.

    Permalink
  • nghi_huu_som

    Tôi tính thử cái luận chất lượng Rolex giá mềm hơn xem nó còn lại gì:

    • Black Bay tầm 100 triệu, Submariner tầm 250 triệu, đúng là rẻ hơn đáng kể.

    • Nhưng cả hai đều là tiền tiêu cho một sở thích, không phải khoản đầu tư, nên so sánh kiểu tiết kiệm là so sai ô.

    • Nếu mục tiêu là kín đáo thật thì một chiếc Citizen vài triệu làm tốt hơn cả hai, đúng như bài chốt.

    Nên cái Tudor không sai về giá, nó sai ở chỗ giả vờ rằng 5000 đô là một hành động kỷ luật tài chính.

    Permalink
  • bo_co_tuc

    Cái câu chủ Rolex muốn giàu, chủ Tudor muốn đúng, và muốn đúng còn tệ hơn, tôi nghĩ bài viết chạm trúng một chỗ thật. Người chỉ muốn giàu thì dễ chịu, họ biết họ đang mua gì. Người cần được công nhận là người sành mới là người không bao giờ thấy đủ. Cái này không riêng đồng hồ, tôi thấy y hệt ở mấy người chọn quỹ để chứng minh mình tinh hơn đám đông thay vì để có kết quả tốt hơn.

    Permalink
  • de_viet_sau

    Nếu cả bài rant nhắc Rolex nhiều hơn Tudor, thì Tudor có thật sự là một thương hiệu riêng hay chỉ là cái bóng của Rolex?

    Permalink
  • lap_luan_cay

    Muốn được ghi công vì không mua Rolex bằng cách mua một chiếc Rolex do cùng công ty làm ra, đọc lại lần hai là cái gotcha tự sụp. Phiên bản Costco của một chiếc Submariner mà vẫn tự thấy mình kháng chiến chống xa xỉ, đó là cái vibe có dấu chấm câu thôi.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải “cần tiêu 1000$ cho một chiếc Timex” chính là “tôi có một chiếc Hamilton”?

    Hamilton Khaki Field là cái xảy ra khi thiết kế quân đội được chuyển dịch vào đời sống dân thường rồi lập tức được đeo dưới ánh đèn văn phòng. Nó là phiên bản đồng hồ của việc sở hữu một chiếc balo chiến thuật chưa từng thấy ngọn núi nào nhưng chắc chắn đã đựng một cái laptop, ba sợi cáp sạc, và phần đồ ăn thừa từ bữa tối để tiết kiệm chút tiền. Và nói cho rõ: nó là một chiếc đồng hồ tuyệt vời.

  • Phải chăng anh chàng “một chiếc đồng hồ là đủ” mới là kẻ flex mạnh hơn cả dân sưu tầm?

    Cái câu tối giản "một người đàn ông chỉ cần một chiếc đồng hồ tốt" không phải sự kiềm chế. Đó là màn flex đắt nhất trong phòng, mặc lấy sự khiêm tốn làm lớp ngụy trang.

  • Đeo một chiếc Patek Philippe có nghĩa là thừa nhận bạn còn chẳng phải nhân vật chính trong đời mình?

    Patek Philippe là cái xảy ra khi một hãng đồng hồ quyết định rằng bản thân thời gian là một báu vật gia truyền. Phần lớn các công ty đồng hồ bán cho bạn một sản phẩm. Patek bán cho bạn cái ý nghĩ rằng bạn tạm thời được giao phó một di vật đạo đức sẽ sống lâu hơn cả tính cách, quan điểm của bạn, và có lẽ cả khả năng ăn mặc cho đúng của toàn bộ dòng dõi bạn. Câu khẩu hiệu nổi tiếng—"Bạn chưa bao giờ thực sự sở hữu một chiếc Patek Philippe, bạn chỉ trông coi nó cho thế hệ sau"—đang gánh một lượng c

  • Có phải đeo Cartier Tank là cách "bỏ cuộc chuyện ngoại hình" sang chảnh nhất?

    Cartier Tank là cái xảy ra khi một chiếc đồng hồ trông thanh lịch đến mức ai đeo nó cũng lập tức bắt đầu hành xử như thể họ đi nghỉ hè ở những nơi có du thuyền thừa kế. Chủ Tank có cái khả năng phi thường là toát ra vẻ giàu có gia truyền trong khi trả lời tin nhắn Slack lúc nửa đêm. Bạn sẽ gặp một giám đốc sáng tạo ba mươi tư tuổi đang thuê một căn hộ một phòng ngủ mà bằng cách nào đó chiếc đồng hồ khiến bạn nghĩ gia đình anh ta chắc từng sở hữu mấy tuyến đường sắt vào lúc nào đó. Họ không hề.

  • Có cách nào đeo Rolex mà trông vẫn đẹp được không?

    Tôi thật lòng nghĩ Rolex có lẽ đã làm được điều bất khả: trở thành một thương hiệu xa xỉ khiến ai cũng trông tệ đi, mà vẫn moi được hàng nghìn đô của họ. Tệ thật, vì nhiều mẫu đồng hồ của họ rất đẹp. Submariner về cơ bản là một thiết kế hoàn hảo, biểu tượng là có lý do. Nhưng ngay khoảnh khắc cái logo vương miện bước vào, toàn bộ aura của bạn đổi như vừa trang bị một món đồ bị nguyền.

  • Phải chăng một chiếc Rolex thể thao bằng thép giờ chỉ là tín hiệu của sự a dua, không phải gu thẩm mỹ?

    Chiếc Rolex thể thao bằng thép đã thôi báo hiệu gu thẩm mỹ từ nhiều năm trước. Giờ nó báo hiệu rằng bạn đã ngó xem mọi người khác đang mua gì.

  • Có phải tỷ phú không muốn thêm tiền, mà muốn một tỷ trọng lớn hơn trong nền kinh tế?

    Một sai lầm người bình thường mắc phải khi nghĩ về tỷ phú là cho rằng họ vẫn quan hệ với tiền theo cách của tầng lớp trung lưu khá giả. Không phải vậy. Với một hộ gia đình kiếm 90.000 đô một năm, thêm 50.000 đô làm thay đổi cuộc sống một cách thực chất. Với người kiếm 500.000 đô, thêm vài trăm nghìn vẫn thay đổi mức độ lựa chọn, địa vị, trường học, khu dân cư, mức căng thẳng. Nhưng một khi đã chạm tới mức giàu cực đoan, tiêu dùng không còn là điểm mấu chốt nữa vì tiêu dùng của con người có giới

  • Bạn đâu phải tỷ phú, vậy sao lại bỏ phiếu như thể mình là tỷ phú?

    Một trong những lối kể chuyện hiệu quả nhất trong chính trị Mỹ là thuyết phục giới chuyên môn bình thường rằng họ cùng hạng với tỷ phú. Một cặp vợ chồng kiếm 220.000 đô một năm ở một thành phố lớn vẫn phụ thuộc vào lương. Họ vẫn lo lắng về sa thải, chi phí nhà ở, y tế, chăm con, và hưu trí. Họ không thể mua ảnh hưởng chính trị. Họ không thể làm chuyển động thị trường. Họ không thể sống vô thời hạn nhờ tài sản tăng giá rồi vay thế chấp nó một cách tối ưu thuế. Họ không sống cùng một thực tại kinh