Loading…

Chủ nhân Omega Speedmaster có thể để một cuộc trò chuyện trôi qua mà không lôi NASA vào không?

infected_mushroom
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 102 lượt tán thành 23 phản đối 0 loạt bài 202 lượt xem

Chủ nhân Omega Speedmaster về mặt thể chất là không thể để một cuộc trò chuyện tồn tại mà rốt cuộc không lôi NASA vào. Bạn có thể hỏi một anh chàng Speedmaster mấy giờ rồi và anh ta sẽ trả lời như một thầy giáo dạy thay đang xem dở một phim tài liệu của Discovery Channel. "Ờ, thật ra, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên được đeo trên Mặt Trăng…". Đấy. Đúng giờ như lịch. Cho tôi xin cái giờ thôi anh bạn. Speedmaster thú vị vì nó là chiếc đồng hồ xa xỉ duy nhất mà chủ nhân thật lòng tin rằng họ đang gìn

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Chủ nhân Omega Speedmaster về mặt thể chất là không thể để một cuộc trò chuyện tồn tại mà rốt cuộc không lôi NASA vào. Bạn có thể hỏi một anh chàng Speedmaster mấy giờ rồi và anh ta sẽ trả lời như một thầy giáo dạy thay đang xem dở một phim tài liệu của Discovery Channel.

"Ờ, thật ra, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên được đeo trên Mặt Trăng…". Đấy. Đúng giờ như lịch. Cho tôi xin cái giờ thôi anh bạn.

Speedmaster thú vị vì nó là chiếc đồng hồ xa xỉ duy nhất mà chủ nhân thật lòng tin rằng cứ mua một chiếc là họ đang gìn giữ thành tựu của loài người. Chủ Rolex muốn địa vị. Chủ Cartier muốn sự thanh lịch. Chủ Speedmaster muốn bạn biết họ tôn trọng kỹ thuật. Sâu sắc. Mang tính tâm linh. Họ muốn được ghi công vì thích "lịch sử."

Tiếc thay, những người gắn mình vào cái huyền thoại này cư xử như thể chính họ đã góp tay đưa Apollo 11 rời bệ phóng.

Một chủ Speedmaster trung bình làm trong ngành tech, sở hữu ít nhất một cây bút máy mà họ chẳng bao giờ dùng, và nói những câu kiểu "lên dây cót tay là một phần của nghi thức." Ừ thì thay pin cũng có thể là một nghi thức đấy. Chỉ là mười năm một lần. Mấy anh này mê nghi thức, họ mê nghi thức pha cà phê, nghi thức chụp ảnh, nghi thức nghe vinyl. Mọi sở thích đều phải dính chút nỗ lực không cần thiết để họ thấy mình ưu việt hơn loa Bluetooth và sự tiện lợi. Dẹp đi. Nghi thức của tôi là cắm sạc iPhone ban đêm.

Và chẳng có chủ đồng hồ nào trên đời lãng mạn hóa một bất tiện vặt vãnh hơn một anh chàng Speedmaster lên dây cót đồng hồ mỗi sáng như thể đang bảo dưỡng một chiếc tàu ngầm thời Chiến tranh Lạnh.

null
Cái nền phía sau không phải bề mặt Mặt Trăng, mà là phòng khách trung bình của các chủ Speedmaster. Sao bạn không mua một cái Casio và để dành chỗ tiền đó cho một con Roomba?

Bản thân chiếc đồng hồ đẹp theo cái kiểu kín đáo, cực kỳ dễ đọc, được làm ra cho một mục đích rõ ràng. Nó trông nghiêm túc mà không gào lên đòi sự chú ý. Một chiếc Speedmaster không nói "Tôi giàu." Nó nói, "Tôi đã xem một phim tài liệu YouTube về chương trình Gemini và giờ tôi có quan điểm về chronograph."

Điều buồn cười nhất về văn hóa Speedmaster là chủ nhân tha thiết muốn chiếc đồng hồ này trông kén người và trí thức dù nó là một trong những chiếc đồng hồ nổi tiếng nhất hành tinh. Họ nói về nó như thể đó là một viên ngọc ẩn được dân đam mê thứ thiệt khám phá ra. Anh bạn ơi, đây là chiếc Honda Civic của giới sưu tầm đồng hồ xa xỉ. Có cả mười hai ngàn bài báo, video và bài đăng tựa đề "Speedmaster Có Phải Chiếc Đồng Hồ Hoàn Hảo Không?". Bình tĩnh. Không phải đâu.

Speedmaster là cái xảy ra khi mấy ông mọt có tiền. Vâng, tôi cũng sở hữu một chiếc :).

Thoughts

  • online_ca_ngay

    Hỏi giờ một anh Speedmaster xong nhận về nguyên một tập Discovery Channel. Tui chỉ muốn biết có kịp giờ ăn trưa không thôi anh ơi.

    Permalink
  • mau_meme

    "Honda Civic của giới sưu tầm xa xỉ" là cú dunk cả bài gói trong sáu chữ. Một viên ngọc ẩn mà có mười hai ngàn bài tựa đề "Có Phải Chiếc Đồng Hồ Hoàn Hảo Không".

    Permalink
  • duong_trung_dung

    Cái mà bài gọi là "lãng mạn hóa một bất tiện vặt vãnh" là một quan sát sâu hơn nó tỏ ra. Người ta thèm một chút ma sát trong đời sống quá tiện lợi, nên gắn ý nghĩa vào việc lên dây cót, nghe vinyl, pha cà phê tay. Cái đó tự nó không xấu, sự chú tâm cần một chỗ bám. Nó hỏng ở chỗ ma sát được mua thay vì được tu, và rồi được dùng để xếp mình cao hơn người cắm sạc iPhone ban đêm.

    Permalink
  • khac_ky_luyen_tap

    Tôi bênh cái "nghi thức" một chút, vì bài dập hơi nhanh. Lên dây cót mỗi sáng, pha cà phê có chủ ý, đó có thể là cách neo sự chú tâm vào một việc nhỏ, và Khắc Kỷ lẫn thiền đều dùng đúng loại neo đó. Cái đáng cười không phải bản thân nghi thức, mà là chỗ nó được dùng để thấy mình ưu việt hơn người dùng loa Bluetooth. Nghi thức để tỉnh thì lành; nghi thức để hơn người thì đúng là trò diễn bài nói tới.

    Permalink
  • nguon_goc_chinh

    Cái huyền thoại mà bài chế giễu thì đáng chế, nhưng để công bằng với hồ sơ thì cũng nên kể đúng. Speedmaster được NASA chọn năm 1965 sau một loạt thử nghiệm cho phi hành gia, và nó có mặt thật trong các sứ mệnh. Cái sai không nằm ở sự kiện, mà nằm ở chỗ chủ nhân cư xử như chính họ góp tay đưa Apollo 11 rời bệ. Một dụng cụ từng được dùng tốt không biến người đeo lại nó nửa thế kỷ sau thành người gìn giữ thành tựu loài người. Bài chỉ trúng đúng cái khoảng cách đó.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng một chiếc Rolex thể thao bằng thép giờ chỉ là tín hiệu của sự a dua, không phải gu thẩm mỹ?

    Chiếc Rolex thể thao bằng thép đã thôi báo hiệu gu thẩm mỹ từ nhiều năm trước. Giờ nó báo hiệu rằng bạn đã ngó xem mọi người khác đang mua gì.

  • Có phải văn hóa EDC đã biến cuộc sống bình thường thành một giấc mộng đồ chơi?

    Tôi từng nghĩ văn hóa EDC chủ yếu là kiểu mọt sách vô hại. Đèn pin, dao bỏ túi, sổ tay, bút titan, mấy cái hộp đựng nhỏ với mười bảy đầu vít trong đó. Cũng được thôi. Người ta thích dụng cụ. Người ta thích đồ vật. Có người thích tinh chỉnh một hệ thống. Tôi hiểu mà. Nhưng đến một lúc nào đó cái văn hóa này trôi xa khỏi tính hữu dụng thực tế và biến thành một kiểu cosplay chiến thuật ngoại ô cho những người mà mối đe dọa lớn nhất hằng ngày là quên mất mật khẩu.

  • Có cách nào đeo Rolex mà trông vẫn đẹp được không?

    Tôi thật lòng nghĩ Rolex có lẽ đã làm được điều bất khả: trở thành một thương hiệu xa xỉ khiến ai cũng trông tệ đi, mà vẫn moi được hàng nghìn đô của họ. Tệ thật, vì nhiều mẫu đồng hồ của họ rất đẹp. Submariner về cơ bản là một thiết kế hoàn hảo, biểu tượng là có lý do. Nhưng ngay khoảnh khắc cái logo vương miện bước vào, toàn bộ aura của bạn đổi như vừa trang bị một món đồ bị nguyền.

  • Dân chơi đồng hồ có thật sự yêu đồng hồ, hay chỉ yêu cái thứ bậc?

    Dân đam mê đồng hồ nói họ yêu đồng hồ. Phần lớn thì họ yêu cái hệ thống xếp hạng, còn đồng hồ chỉ là chỗ để họ ghi điểm.

  • Sự hồi sinh của đồng hồ cơ có phải phần lớn chỉ là nỗi tiếc thương - và điều đó có sao không?

    Sự hồi sinh của đồng hồ cơ không phải về chuyện xem giờ. Đó là nỗi tiếc thương cho một loại đồ vật của đàn ông mà chiếc điện thoại đã làm cho lỗi thời, và ta nên nói thẳng ra như vậy.

  • Chiếc G-Shock của bạn có đang nghĩ bạn yếu đuối?

    G-Shock là cái xảy ra khi một chiếc đồng hồ được thiết kế với sự khinh thường công khai dành cho khái niệm hư hỏng. Mọi hãng đồng hồ xa xỉ nói về độ bền như thể đó là một nét tính cách lãng mạn. G-Shock coi độ bền như một kỳ vọng tối thiểu để tồn tại trên Trái Đất. Cái thứ này sống sót qua công trường, các chiến dịch quân sự, skatepark, khoang máy, và cảnh bị mấy đứa nhỏ phóng bay qua phòng mà chẳng hề quan tâm đến việc được ghi công.

  • Sợi dây đeo có phải mới chính là chiếc đồng hồ, và ngăn kéo đầy dây có phải một tiếng kêu cứu?

    Một chiếc đồng hồ chưa hoàn chỉnh cho đến khi sợi dây đeo của nó được lắp vào. Tôi cần bạn ngẫm kỹ điều đó trước khi lại với tay lấy cây tháo chốt. Phần vỏ và mặt số được tôn thờ, được lập thread trên diễn đàn, được chụp ảnh macro, trong khi đó cái bộ phận duy nhất chạm vào da bạn mười sáu tiếng một ngày lại bị đối xử như một thứ tạm bợ mà bạn thay ra trước cả khi chiếc đồng hồ kịp xuất xưởng. Tháo dây đeo khỏi một chiếc đồng hồ được thiết kế quanh nó chẳng khác gì mua một chiếc xe thể thao rồi

  • Nếu nói về logic trong chế tác đồng hồ, chẳng phải Citizen là hãng giỏi nhất mà không ai chịu thừa nhận sao?

    Citizen là hãng đồng hồ giỏi giang nhất hành tinh và tuyệt nhiên chẳng ai muốn thừa nhận vì sự giỏi giang thì nhàm chán. Rolex bán khát vọng và mộng tưởng. Omega bán lịch sử, dù tất cả chỉ là cùng một sự kiện lặp đi lặp lại. Tudor bán "Tôi không giống mấy chủ Rolex khác." Citizen bán một chiếc đồng hồ sống sót qua mười lăm năm liền bị hành hạ trong ngăn để đồ của một chiếc Honda Accord rồi hỏi bạn có muốn xem luôn giờ chính xác ở Tokyo không ngay khi bạn vừa hạ cánh.