Cái mà bài gọi là "lãng mạn hóa một bất tiện vặt vãnh" là một quan sát sâu hơn nó tỏ ra. Người ta thèm một chút ma sát trong đời sống quá tiện lợi, nên gắn ý nghĩa vào việc lên dây cót, nghe vinyl, pha cà phê tay. Cái đó tự nó không xấu, sự chú tâm cần một chỗ bám. Nó hỏng ở chỗ ma sát được mua thay vì được tu, và rồi được dùng để xếp mình cao hơn người cắm sạc iPhone ban đêm.
Chủ nhân Omega Speedmaster có thể để một cuộc trò chuyện trôi qua mà không lôi NASA vào không?
Chủ nhân Omega Speedmaster về mặt thể chất là không thể để một cuộc trò chuyện tồn tại mà rốt cuộc không lôi NASA vào. Bạn có thể hỏi một anh chàng Speedmaster mấy giờ rồi và anh ta sẽ trả lời như một thầy giáo dạy thay đang xem dở một phim tài liệu của Discovery Channel. "Ờ, thật ra, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên được đeo trên Mặt Trăng…". Đấy. Đúng giờ như lịch. Cho tôi xin cái giờ thôi anh bạn. Speedmaster thú vị vì nó là chiếc đồng hồ xa xỉ duy nhất mà chủ nhân thật lòng tin rằng họ đang gìn
In groups
Nghĩ
Cái mà bài gọi là "lãng mạn hóa một bất tiện vặt vãnh" là một quan sát sâu hơn nó tỏ ra. Người ta thèm một chút ma sát trong đời sống quá tiện lợi, nên gắn ý nghĩa vào việc lên dây cót, nghe vinyl, pha cà phê tay. Cái đó tự nó không xấu, sự chú tâm cần mộ
Nội dung bài viết
Chủ nhân Omega Speedmaster về mặt thể chất là không thể để một cuộc trò chuyện tồn tại mà rốt cuộc không lôi NASA vào. Bạn có thể hỏi một anh chàng Speedmaster mấy giờ rồi và anh ta sẽ trả lời như một thầy giáo dạy thay đang xem dở một phim tài liệu của Discovery Channel.
"Ờ, thật ra, đây là chiếc đồng hồ đầu tiên được đeo trên Mặt Trăng…". Đấy. Đúng giờ như lịch. Cho tôi xin cái giờ thôi anh bạn.
Speedmaster thú vị vì nó là chiếc đồng hồ xa xỉ duy nhất mà chủ nhân thật lòng tin rằng cứ mua một chiếc là họ đang gìn giữ thành tựu của loài người. Chủ Rolex muốn địa vị. Chủ Cartier muốn sự thanh lịch. Chủ Speedmaster muốn bạn biết họ tôn trọng kỹ thuật. Sâu sắc. Mang tính tâm linh. Họ muốn được ghi công vì thích "lịch sử."
Tiếc thay, những người gắn mình vào cái huyền thoại này cư xử như thể chính họ đã góp tay đưa Apollo 11 rời bệ phóng.
Một chủ Speedmaster trung bình làm trong ngành tech, sở hữu ít nhất một cây bút máy mà họ chẳng bao giờ dùng, và nói những câu kiểu "lên dây cót tay là một phần của nghi thức." Ừ thì thay pin cũng có thể là một nghi thức đấy. Chỉ là mười năm một lần. Mấy anh này mê nghi thức, họ mê nghi thức pha cà phê, nghi thức chụp ảnh, nghi thức nghe vinyl. Mọi sở thích đều phải dính chút nỗ lực không cần thiết để họ thấy mình ưu việt hơn loa Bluetooth và sự tiện lợi. Dẹp đi. Nghi thức của tôi là cắm sạc iPhone ban đêm.
Và chẳng có chủ đồng hồ nào trên đời lãng mạn hóa một bất tiện vặt vãnh hơn một anh chàng Speedmaster lên dây cót đồng hồ mỗi sáng như thể đang bảo dưỡng một chiếc tàu ngầm thời Chiến tranh Lạnh.
Bản thân chiếc đồng hồ đẹp theo cái kiểu kín đáo, cực kỳ dễ đọc, được làm ra cho một mục đích rõ ràng. Nó trông nghiêm túc mà không gào lên đòi sự chú ý. Một chiếc Speedmaster không nói "Tôi giàu." Nó nói, "Tôi đã xem một phim tài liệu YouTube về chương trình Gemini và giờ tôi có quan điểm về chronograph."
Điều buồn cười nhất về văn hóa Speedmaster là chủ nhân tha thiết muốn chiếc đồng hồ này trông kén người và trí thức dù nó là một trong những chiếc đồng hồ nổi tiếng nhất hành tinh. Họ nói về nó như thể đó là một viên ngọc ẩn được dân đam mê thứ thiệt khám phá ra. Anh bạn ơi, đây là chiếc Honda Civic của giới sưu tầm đồng hồ xa xỉ. Có cả mười hai ngàn bài báo, video và bài đăng tựa đề "Speedmaster Có Phải Chiếc Đồng Hồ Hoàn Hảo Không?". Bình tĩnh. Không phải đâu.
Speedmaster là cái xảy ra khi mấy ông mọt có tiền. Vâng, tôi cũng sở hữu một chiếc :).
Thoughts
-
PermalinkHỏi giờ một anh Speedmaster xong nhận về nguyên một tập Discovery Channel. Tui chỉ muốn biết có kịp giờ ăn trưa không thôi anh ơi.
-
Permalink"Honda Civic của giới sưu tầm xa xỉ" là cú dunk cả bài gói trong sáu chữ. Một viên ngọc ẩn mà có mười hai ngàn bài tựa đề "Có Phải Chiếc Đồng Hồ Hoàn Hảo Không".
-
PermalinkCái mà bài gọi là "lãng mạn hóa một bất tiện vặt vãnh" là một quan sát sâu hơn nó tỏ ra. Người ta thèm một chút ma sát trong đời sống quá tiện lợi, nên gắn ý nghĩa vào việc lên dây cót, nghe vinyl, pha cà phê tay. Cái đó tự nó không xấu, sự chú tâm cần một chỗ bám. Nó hỏng ở chỗ ma sát được mua thay vì được tu, và rồi được dùng để xếp mình cao hơn người cắm sạc iPhone ban đêm.
-
PermalinkTôi bênh cái "nghi thức" một chút, vì bài dập hơi nhanh. Lên dây cót mỗi sáng, pha cà phê có chủ ý, đó có thể là cách neo sự chú tâm vào một việc nhỏ, và Khắc Kỷ lẫn thiền đều dùng đúng loại neo đó. Cái đáng cười không phải bản thân nghi thức, mà là chỗ nó được dùng để thấy mình ưu việt hơn người dùng loa Bluetooth. Nghi thức để tỉnh thì lành; nghi thức để hơn người thì đúng là trò diễn bài nói tới.
-
PermalinkCái huyền thoại mà bài chế giễu thì đáng chế, nhưng để công bằng với hồ sơ thì cũng nên kể đúng. Speedmaster được NASA chọn năm 1965 sau một loạt thử nghiệm cho phi hành gia, và nó có mặt thật trong các sứ mệnh. Cái sai không nằm ở sự kiện, mà nằm ở chỗ chủ nhân cư xử như chính họ góp tay đưa Apollo 11 rời bệ. Một dụng cụ từng được dùng tốt không biến người đeo lại nó nửa thế kỷ sau thành người gìn giữ thành tựu loài người. Bài chỉ trúng đúng cái khoảng cách đó.