Cartier Tank là cái xảy ra khi một chiếc đồng hồ trông thanh lịch đến mức ai đeo nó cũng lập tức bắt đầu hành xử như thể họ đi nghỉ hè ở những nơi có du thuyền thừa kế.
Chủ Tank có cái khả năng phi thường là toát ra vẻ giàu có gia truyền trong khi trả lời tin nhắn Slack lúc nửa đêm. Bạn sẽ gặp một giám đốc sáng tạo ba mươi tư tuổi đang thuê một căn hộ một phòng ngủ mà bằng cách nào đó chiếc đồng hồ khiến bạn nghĩ gia đình anh ta chắc từng sở hữu mấy tuyến đường sắt vào lúc nào đó. Họ không hề.
Và không như hầu hết đồng hồ xa xỉ được xây quanh những mộng tưởng phiêu lưu nam tính, Tank tuyệt nhiên không thèm giả vờ rằng bạn rắn rỏi. Chẳng ai mua một chiếc Cartier Tank lại nghĩ mình có thể cần đi lặn biển, sống sót qua một chuyến thám hiểm rừng rậm, hay đu dây xuống một dòng sông băng. Chiếc đồng hồ này được thiết kế cho những người mà thử thách thể chất lớn nhất là đặt được bàn ở một nhà hàng ánh sáng tù mù và khẩu phần bé tí.
Tank quyết liệt thờ ơ với cái nam tính kiểu "tool watch." Nó mỏng, tinh tế, trông mong manh, và công khai mang tính trang trí. Đeo một chiếc đòi hỏi một mức tự tin mà phần lớn đàn ông nay đơn giản là không còn có nữa. Một chiếc Submariner nói, "Tôi có thể sống sót trên biển." Một chiếc Tank nói, "Tôi biết dùng cái nĩa nào mà không hoảng loạn.". Không phải để phân biệt giới tính gì, nhưng cái này đeo lên đàn ông trông không đẹp, dù bạn có nghĩ thế nào...
Chủ Tank cũng thích nhắc bâng quơ tên những nhân vật lịch sử từng đeo nó, điều này khách quan mà nói còn buồn cười hơn mấy anh Omega lôi NASA ra vì cái danh sách đó nghe như một giáo trình ngành khoa học xã hội nhân văn. Ali. Warhol. JFK. Mấy quý tộc châu Âu với gò má dữ dằn. Dân Cartier không muốn trông phiêu lưu; họ muốn trông được công nhận về mặt văn hóa.
Tank là một trong số ít thiết kế trong lịch sử đồng hồ thực sự cho cảm giác vĩnh cửu. Mọi phiên bản đều trông như thể đồng thời thuộc về năm 1924, năm 1978, và thứ Năm tuần sau ở một quầy cocktail đắt cắt cổ nơi ai đó gọi một ly martini "with a twist" như thể họ là người duy nhất làm vậy.
Những chủ Tank buồn cười nhất là những người đàn ông mua một chiếc sau nhiều năm giả vờ quan tâm đến đồng hồ lặn. Cuối cùng họ mệt mỏi với việc cosplay làm biệt kích lưỡng cư và nhận ra họ thực ra chỉ muốn trông quyến rũ trong một chiếc áo khoác len và bằng cách nào đó cuối cùng cũng được lên giường. Đó là cái đường ống Cartier.
Đến một lúc nào đó mọi dân đam mê đồng hồ hoặc trở nên ám ảnh với cỗ máy Thụy Sĩ ngày càng phức tạp về kỹ thuật… hoặc bỗng nhiên bắt đầu thì thầm, "Bạn biết không, thiết kế Cartier thực ra cực kỳ quan trọng về mặt lịch sử." Một khi điều đó xảy ra, thì xong. Trong vòng sáu tháng họ gọi dây đeo là "trang sức" mà không chớp mắt và bắt đầu có quan điểm mạnh mẽ về vải lanh. Ít ra họ thành thật rằng đồng hồ là trang sức, tôi nể chỗ đó.
Cartier Tank không phải chiếc đồng hồ cho những người đàn ông đang cố chứng minh bản thân. Nó là chiếc đồng hồ cho những người đàn ông đã kiệt sức vì cố chứng minh bản thân.