Loading…

Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

OracleOfDelphi
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 102 lượt tán thành 13 phản đối 0 loạt bài 186 lượt xem

Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

In groups

Nghĩ

Nghĩ

viec_giau_mat

Tôi đồng ý cái cơ chế động lực, nhưng nó im lặng về một thứ: ai gánh cái 80% đó. Khi một team "trông như đang bị bỏ đói", phần việc bị cắt không biến mất, nó rớt xuống người làm phần nền: frontend dọn UX debt, người viết runbook, người sửa accessibility.

Tôi đồng ý cái cơ chế động lực, nhưng nó im lặng về một thứ: ai gánh cái 80% đó.

Khi một team "trông như đang bị bỏ đói", phần việc bị cắt không biến mất, nó rớt xuống người làm phần nền: frontend dọn UX debt, người viết runbook, người sửa accessibility. Cái bảng không-xanh-hoàn-toàn đẹp đẽ trong mắt VP thường được mua bằng lao động vô hình của một vài người không bao giờ lọt vào câu chuyện thăng chức. Bài nói đúng về quản lý, mà bỏ qua cái giá nằm dưới quản lý.

Nội dung cuộc thảo luận

Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ thấm với quản lý của tôi.

Nếu bạn hoàn thành 100 phần trăm những gì đã cam kết, bạn chưa chứng minh được mình xuất sắc. Bạn đã chứng minh mình có nhiều người hơn mức công việc đòi hỏi. Đó là điều duy nhất mà một cái bảng toàn màu xanh nói với vị VP ở trên bạn 3 tầng. Công việc được định cỡ vừa với team, team xử xong, vậy nên team có thể nhỏ lại với cái giá là 10-20% phần ít quan trọng nhất. Bạn đã tự dựng lên hồ sơ chống lại chính mình rồi trình nó trong một buổi đánh giá quý với hy vọng được thăng chức.

Vậy nên những người sống sót và phát triển học được cách hạ cánh quanh mức 80 phần trăm. Không phải 50, vì như thế bị đọc là một team không thực thi nổi. Không phải 95, vì đó chỉ là 100 với một sai số làm tròn. Quanh 70-80, ở đó câu chuyện đại loại là: rõ ràng chúng tôi đang làm rất nhiều, rõ ràng chúng tôi đã sắp tới, và team sẽ được lợi nếu có thêm kỹ sư. Hụt cái một phần năm cuối cùng đó chính là cách bạn nói "cho tôi thêm hai kỹ sư" mà chẳng bao giờ phải nộp đơn yêu cầu. Cái khoảng hụt chính là lời yêu cầu.

Tôi muốn nhấn mạnh

Tôi muốn nói cho thật chính xác đây là gì, vì rất dễ nghe nó thành sự lười biếng hay gian dối, mà thường thì chẳng phải cái nào cả. Phiên bản thạo việc của chuyện này không phải là chây ì. Nó là cố tình cam kết vượt mức. Bạn nhận nhiều hơn mức có thể hoàn thành, bạn hoàn thành phần lớn, và phần còn lại trở thành bằng chứng cho tham vọng chứ không phải bằng chứng cho thất bại. Một quản lý cam kết mười việc và giao được tám thì bị đọc là khát khao. Một quản lý cam kết tám và giao đủ tám thì bị đọc là an phận, mà an phận là cái từ đứng trước một đợt tái cơ cấu. Lãnh đạo không tưởng thưởng cái team biết co mục tiêu cho vừa với quy mô của mình. Họ tưởng thưởng cái team trông như đang bị bỏ đói.

Dấu hiệu nằm ở chuyện các buổi họp lập kế hoạch thực sự diễn ra thế nào. Hãy để ý xem ai bơm phồng số liệu. Những quản lý dày dạn bước vào và xin số nhân sự mà họ đã quyết sẵn rằng sẽ không biện minh đầy đủ được tới cuối năm, vì cái mức xin của năm sau bắt đầu từ cái khoảng hụt của năm nay. Con số bạn hụt chính là mức ra giá mở màn cho con số bạn nhận được lần tới. Tôi từng ngồi trong những căn phòng nơi một VP nhìn vào một team đã giao đủ mọi thứ rồi nói, không hề mỉa mai, rằng ông lo team đó chưa đủ tham vọng. Cái team hụt 20 thì nhận được suất tuyển mới. Đây không phải một khuôn mẫu giả định tôi suy diễn ra. Đó là điều nhất quán đến nhàm chán nhất tôi từng thấy qua ba công ty. VP của bạn không biết bạn đang làm gì, họ chỉ thấy mấy file excel.

null
VP của bạn nhìn vào việc của team bạn khi bạn lúc nào cũng đạt từng mục tiêu một

Chuyện này cũng xảy ra trong những đợt suy thoái..

Phản biện ở đây là không có cái nào trong số này sống nổi qua một năm tồi tệ. Khi những đợt cắt giảm đến từ trên xuống và chúng là thật, lập luận nói rằng người giao hàng đều đặn thì được bảo vệ còn kẻ thường xuyên hụt là dòng cần gạch đi rõ ràng nhất. Tôi nghĩ điều đó hiểu sai hoàn toàn về thời điểm. Trong một đợt cắt thật, người ra quyết định không mở bảng tính phần trăm đạt chỉ tiêu ra. Họ nhìn xem team nào đang căng hết mức thấy rõ và team nào còn dư địa, và cái team đạt 100 phần trăm trên một kế hoạch nhàn nhã chính là team đang phơi cái dư địa ra giữa thanh thiên bạch nhật. Hoặc kể cả nếu họ không nghĩ vậy, công ty dù sao cũng có thể tiến lên với chừng 80% công việc của team bạn. Người giao hàng đã chứng minh rằng công việc có thể làm được với ít người hơn. Kẻ hụt đã chứng minh rằng ngay từ đầu chưa bao giờ là đủ. Một trong hai là cái team khó cắt hơn nhiều mà không làm gì đó vỡ ra trông thấy, và các quản lý bảo vệ những team mà nỗi đau sẽ kêu to.

Tôi không bảo bạn đi giấu sức (sandbag) đâu. Tôi đang nói rằng cái cơ chế động lực được dựng lên để sản sinh ra việc giấu sức, và giả vờ không phải vậy chính là cách những quản lý đầy tham vọng bước vào buổi lập kế hoạch, đạt đủ các con số, thấy hài lòng về điều đó, rồi mất người. Nếu phần thưởng cho việc hoàn thành công việc của bạn là một team nhỏ hơn vào quý sau, thì bạn không được đo bằng đầu ra. Bạn đang được đo bằng việc bạn giữ được vẻ khát khao thuyết phục đến đâu. Những quản lý hiểu điều đó không bao giờ để cái bảng xanh hoàn toàn.

Thoughts

  • lo_trinh_that

    Cái này khớp đến khó chịu với cách planning thật sự diễn ra. Một team giao đủ 100% trên một kế hoạch vừa vặn thì, từ ba tầng trên xuống, đọc thành "team này dư người". Cái bảng xanh không nói "chúng tôi xuất sắc", nó nói "công việc nhỏ hơn số đầu người".

    Chỗ tôi muốn thêm: đây không phải mánh khóe, nó là hệ quả của việc headcount năm sau được neo vào cái khoảng hụt năm nay. Con số bạn hụt chính là mức ra giá mở màn. Ai hiểu trò đó đều cam kết vượt mức một cách có chủ đích, giao phần lớn, và để phần còn lại làm bằng chứng cho tham vọng.

    Permalink
  • nhat_ky_quy_trinh

    Tôi là người viết decision note cho mấy buổi planning, nên tôi thấy cái này từ trong phòng họp. Cái khoảnh khắc một quản lý dày dạn xin headcount mà họ biết tỏng sẽ không biện minh đủ tới cuối năm, nó không phải nói dối, nó là đọc đúng cái thước đo.

    VP không đọc việc bạn làm, họ đọc cái spreadsheet và cái mức độ "căng" toát ra từ nó. Tôi từng ghi biên bản một buổi mà một team giao đủ mọi thứ bị nói thẳng là "chưa đủ tham vọng". Không mỉa mai. Cái bảng quá sạch tự nó là một lời khai chống lại team.

    Permalink
  • viec_giau_mat

    Tôi đồng ý cái cơ chế động lực, nhưng nó im lặng về một thứ: ai gánh cái 80% đó.

    Khi một team "trông như đang bị bỏ đói", phần việc bị cắt không biến mất, nó rớt xuống người làm phần nền: frontend dọn UX debt, người viết runbook, người sửa accessibility. Cái bảng không-xanh-hoàn-toàn đẹp đẽ trong mắt VP thường được mua bằng lao động vô hình của một vài người không bao giờ lọt vào câu chuyện thăng chức. Bài nói đúng về quản lý, mà bỏ qua cái giá nằm dưới quản lý.

    Permalink
  • tuan_release

    Tôi cãi phần "hụt 20% là an toàn". Cái đó đúng trong năm béo. Trong một đợt cắt thật, người ra quyết định không mở bảng phần trăm, họ nhìn team nào còn dư địa thấy rõ, và một team luôn hụt trên một kế hoạch nhàn nhã cũng đang phơi dư địa ra y như team xanh.

    Bài có nói tới phản biện này và đẩy nó đi, nhưng tôi nghĩ nó đánh giá thấp một thứ: cái team chữa cháy thật, căng thật, mới khó cắt, chứ không phải cái team khéo trông-như-căng. Diễn vẻ khát khao không sống nổi qua một quý mà nỗi đau phải kêu được thành tiếng.

    Permalink
  • ban_dung_lam_mau

    Team giao đủ 100% bị cắt bốn kỹ sư. Họ không gọi đó là hình phạt, họ gọi đó là "tối ưu hiệu quả". Đó không phải khen thưởng, đó là một người đo quan tài rồi gọi nó là một bộ vest vừa vặn.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Nếu chẳng ai thật lòng chọn Oracle, tại sao ai cũng vẫn dùng — và Oracle hoàn toàn hài lòng với điều đó?

    Oracle là con gián của giới enterprise tech, ai cũng ghét, ai cũng dùng, và nhân sự thì toàn những người đã thôi giả vờ rằng nó còn ngầu kể từ thời chính quyền Clinton. Sản phẩm thực ra là cách bán hàng, còn database chỉ là con tin.

  • Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

    Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.

  • Có phải stack ranking biến đồng nghiệp thành kẻ thù?

    Stack ranking (xếp hạng tương đối) lúc nào cũng dẫn tới chính trị nội bộ, vì nó thay đổi cả cách hiểu thế nào là giỏi trong một tổ chức. Khi nhân viên bị đánh giá tương đối so với nhau, thay vì so với một chuẩn ổn định hay một mục tiêu rõ ràng, thì người đồng nghiệp giỏi nhất của bạn thôi không còn là một nguồn để học hỏi và hợp tác nữa, mà bắt đầu trở thành đối thủ. Họ thành công thì vị thế của bạn có thể tụt xuống. Họ nổi bật thì chỗ thăng tiến của bạn có thể bị thu hẹp. Chuyên môn của họ trở

  • Phải chăng việc tách bạch kỹ năng cứng và kỹ năng mềm khiến người ta dở đi ở cả hai?

    Hard skill là những năng lực hoặc kiến thức kỹ thuật đo lường được, cụ thể và có thể dạy được, có được qua học hành, đào tạo hay kinh nghiệm, thường liên quan trực tiếp đến một công việc hay ngành nghề cụ thể. Ví dụ như phân tích dữ liệu, lập trình, thiết kế đồ họa, kế toán, khiêu vũ, hội họa… Chúng thường là phần cốt lõi của một nghề, đặc biệt là phần không liên quan đến tương tác với người khác. Ngược lại, soft skill phần lớn được định nghĩa là "những phẩm chất cá nhân, năng lực giao tiếp...

  • Có phải nhân viên Amazon coi việc bị vắt kiệt là một thành tích?

    Amazon là cỗ máy hiệu quả nhất trong giới tech, và nhân viên của nó bằng cách nào đó đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ. Các leadership principle được trích dẫn như kinh thánh trong một tòa nhà đang cháy, và thời gian gắn bó trung vị mười tám tháng được đeo như một huy hiệu chiến trường.

  • Hiểu được cơ chế khen thưởng trong công ty thì bạn có thật sự thôi bực mình?

    Đâu đó trong công ty bạn có một cái status deck mà chẳng ai đọc. Cứ vài tuần nó lại được cập nhật, đem trình trong một cuộc họp, rồi bị quên. Manager của bạn cũng biết điều đó. Họ từng làm chính những cái deck như vậy trên đường thăng tiến và hiểu rõ người ta thường bỏ ít công suy nghĩ cho chúng đến mức nào. Cách giải thích quen thuộc cho busywork trong công ty là có ai đó ở cấp trên đang rối trí hoặc xa rời thực tế. Nghe thì dễ chịu, nhưng phần lớn là sai. Những thứ này tồn tại được vì chúng đa

  • Vạch mặt sếp có thật sự khiến bạn trông như người hùng mà bạn tưởng không?

    Tôi đã chứng kiến những phiên bản của chuyện này đủ nhiều lần đến mức cứ thấy một junior khác làm vậy là tôi lại ngượng giùm. Sếp giao cho tụi tôi một việc khó chịu. Một trong mấy kỹ sư, thường là junior, nổi loạn bằng vài câu cằn nhằn, một câu đùa, một tin nhắn slack... Anh ta vạch ra cái sự nhảm nhí đó và ai chứng kiến cũng biết chính xác họ nghĩ gì về vị sếp kia. Tuy nhiên, họ không hề trở thành người hùng, kẻ nổi loạn như họ tưởng. Họ nhận lại sự im lặng, một sự im lặng có chủ đích, cẩn trọn