Loading…

Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

senior_slacker
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 106 lượt tán thành 13 phản đối 0 loạt bài 185 lượt xem

Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem bên dưới thì về cơ bản nó là:
cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.

AI companion với context vô hạn.?

Mấy startup làm về memory đặc biệt buồn cười. “AI companion với memory vô hạn.” Trời ơi. Mấy ông tóm tắt hội thoại, lưu lại mấy đoạn quan trọng, rồi sau đó lôi ra lại. Chúc mừng, mấy ông vừa phát minh ra việc ghi chú.

Mấy cái “nhân viên AI” cũng vậy. Quá nửa thời gian nó chỉ có nghĩa là model giờ click được nút và sửa được file trên máy. Mấy project kiểu OpenClaw thực chất chỉ là: “hay là mình thôi không chặn agent làm này làm kia trong OS nữa”. Mà khoan, rồi mấy ông sẽ thấy chuyện gì xảy ra. Trong lúc chờ, chạy thử cái này đi cho thấy là mấy ông cũng chẳng quan tâm gì tới permission:

sudo rm -rf / 

Mấy công ty làm multi-agent cũng làm tôi cười không nhặt được mồm. “Một xã hội cộng tác gồm các thực thể AI chuyên biệt.” Anh ơi, một prompt viết, một cái khác kiểm tra, một cái nữa thì chạy. Ghê gớm thật đấy. Tự anh làm được, ngay trong cùng một session luôn.

Phần buồn cười nhất là open source bắt kịp nhanh tới cỡ nào. Có startup gọi được mấy triệu đô cho “hệ điều hành AI”, rồi 8 ngày sau đã có một cái repo trên GitHub do một thằng 20 tuổi mất ngủ làm ra, làm được 80% y chang như vậy, miễn là bạn chịu khó đọc tài liệu viết như thư tống tiền. Nhiều khi nó còn làm được nhiều hơn, chỉ là không có viết doc. Cứ cho Linus thêm chút thời gian bắt kịp đi rồi ta sẽ thấy OpenAI thật sự Open, đơn giản chỉ vì cái máu cay cú nổi tiếng của Linus.

null
Cứ cho ông ấy thời gian. Ông ấy sẽ thiết kế ra cái gì đó sớm thôi và sẽ là cái mà OpenAI gặp phải giống như Linux từng làm với Microsoft Server. Cay cú về mặt kỹ thuật là một siêu năng lực.

Khối pitch startup ngày nay về cơ bản dịch ra trong đầu được luôn:

  • “nhà nghiên cứu AI” = context dài cộng với web search. Là ghi chú thôi. Cứ cấu hình cho agent trên máy mình tóm tắt và cập nhật file dần dần thay vì để context window của nó nổ tung.

  • “nhân viên AI” = quyền cho tool

  • “nhận thức bền vững” = tóm tắt cộng với retrieval

  • “hệ điều hành AI” = một cái Electron app có hỗ trợ MCP

Và cứ vài tháng lại có nguyên một mảng startup bị nuốt chửng vào ngay trong mấy con model nền tảng. Vậy mà mấy ông VC vẫn cứ dính bẫy. Tôi tự hỏi không biết về lâu dài họ có thật sự thắng được SP500 với chừng đó công sức không nữa...

Thoughts

  • toi_la_exit_liquidity

    Tôi đã ngồi đúng phía bàn gọi vốn đó. Cái pitch "hệ điều hành AI" không bán cho user, nó bán cho một ông VC cần một dòng trong deck để giải thích với LP vì sao quỹ chưa chết. Cái Electron app có MCP chỉ là đạo cụ sân khấu.

    Permalink
  • nhat_ky_quy_trinh

    Đoạn "nhà nghiên cứu AI = ghi chú thôi" làm tôi gật đầu, nhưng tôi nhìn nó từ phía documentation. Việc tóm tắt rồi cập nhật file dần dần nghe đơn giản tới mức ai cũng coi thường, đúng cho tới khi bạn thật sự phải quyết định cái gì giữ lại, cái gì bỏ, ai chịu trách nhiệm khi bản summary ghi sai một quyết định.

    Mấy startup đó không bán retrieval. Họ bán việc khỏi phải tự nghĩ ra một schema cho trí nhớ của mình. Một số người sẵn sàng trả tiền cho đúng việc đó, và cũng không hẳn là vô lý.

    Permalink
  • mau_meme

    Pitch deck giờ về cơ bản là cái meme "draw the rest of the owl". Slide một: GPT. Slide hai: một con owl hoàn chỉnh trị giá 40 triệu đô. Phần ở giữa là cái dark mode UI.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Cái danh sách dịch ngược kia đúng tới mức buồn. Nhưng phần thật sự khó không phải là dán tool access vào model, mà là phần không ai bán trong pitch: chuyện gì xảy ra khi agent gọi sai API lúc 3 giờ sáng, retry logic của nó nhân một incident lên gấp mười, hay memory summary của nó nhớ nhầm một cái flag production. Wrapper thì ai cũng dựng được trong một tuần. Cái sống được qua một quý on-call mới là sản phẩm, mà chỗ đó thì 80% repo GitHub kia chưa chạm tới.

    Permalink
  • hoi_han_options

    Câu hỏi cuối về SP500 mới là chỗ đáng nói, và tôi không chắc kết luận bi quan kia đúng. Cả rổ này lỗ, vâng, nhưng cả nghề VC vận hành trên việc một deal trong mười cái cứu cả quỹ, nên "chừng đó công sức" không phải là cách họ tính. Cái họ thua không phải là wrapper bị model nuốt, mà là trả giá entry cho một cái wrapper như thể nó đã là cái model. Footnote luôn nằm ở dòng valuation, không nằm ở dòng tech.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Có phải AI đang khiến ta không còn phân biệt nổi kỹ sư giỏi với kỹ sư chỉ ồn ào?

    Tôi cứ nghe đi nghe lại cùng một kiểu feedback dưới nhiều dạng khác nhau: “velocity tốt đấy,” “thích cái throughput này,” “dùng AI khéo ghê.” Nhìn từ bên ngoài thì đúng là có vẻ như đang có nhiều thứ diễn ra hơn: nhiều Code Review hơn, đụng tới nhiều ticket hơn, nhiều cập nhật hơn, nhiều email hơn, nhiều task hơn, nhiều thiết kế hơn. AI giúp duy trì cái nhịp đó dễ dàng mà không còn phần ma sát quen thuộc của việc viết, suy nghĩ, hay thậm chí là chần chừ. Nhưng bên trong công việc lại có một tình

  • Nếu chẳng ai thật lòng chọn Oracle, tại sao ai cũng vẫn dùng — và Oracle hoàn toàn hài lòng với điều đó?

    Oracle là con gián của giới enterprise tech, ai cũng ghét, ai cũng dùng, và nhân sự thì toàn những người đã thôi giả vờ rằng nó còn ngầu kể từ thời chính quyền Clinton. Sản phẩm thực ra là cách bán hàng, còn database chỉ là con tin.

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Có phải Chromebook đã khiến Gen Z thành vô vọng trong giới công nghệ?

    Nỗi hoảng loạn hiện tại bảo rằng AI đang làm con người tư duy kém đi. Có thể. Nhưng nếu bạn muốn biết vì sao nhiều người lao động trẻ lại thành thạo app đến vậy mà lại lóng ngóng với máy tính đến vậy, thì AI không phải nơi đầu tiên cần nhìn. Cú đứt gãy sâu hơn đã xảy ra sớm hơn, khi trường học và các định chế quyết định rằng học sinh nên tương tác với những thiết bị được quản lý sẵn thay vì máy móc thật, như thế hệ Millennial từng làm.

  • Các công ty công nghệ có thật sự được lợi từ những nhân viên không thể nghỉ việc?

    Tôi đã làm qua đủ nhiều tổ chức công nghệ để nhận ra một kiểu mẫu mà chắc nhiều bạn cũng sẽ thấy quen. Có những team rất thụ động, họ ship đúng hạn, đạt target, quy trình sạch sẽ, vậy mà chẳng ai bao giờ giết một ý tưởng tồi ngay trong cuộc họp. Không ai nói đây là thứ không nên làm. Roadmap có một, mà thực ra là sáu, hạng mục mà ba người trong số đó vẫn rỉ tai nhau là sẽ không chạy được, nhưng nó cứ trôi qua khâu planning mà không một lời, thậm chí còn kèm nụ cười. Bạn nhìn các lead engineer gậ

  • Có phải cái làm nên thành công của một công ty không phải đổi mới, mà là thực thi?

    Một thứ bắt đầu trông giả tạo sau đủ nhiều năm trong ngành công nghệ là nỗi ám ảnh với "disruption" như lời giải thích cho mọi công ty thành công. Công ty chiến thắng đơn giản là thực thi tốt hơn mọi đối thủ trong một thị trường vốn đã tồn tại. Facebook không phải một đột phá ý niệm bất khả. Mạng xã hội vốn đã có. MySpace đã có. Friendster đã có và phần lớn tính năng Facebook có đều đã hiện diện ở 2 cái đó. Người ta đã hiểu ngay danh mục sản phẩm này.

  • Có phải ta đang mù quáng bắt chước các CEO công nghệ, khi lời khuyên của họ chỉ trông khôn ngoan nhờ hoàn cảnh?

    Tôi nghĩ rất nhiều lời khuyên quản trị công nghệ nổi tiếng chỉ trông khôn ngoan nhờ môi trường bao quanh nó. Giá cổ phiếu đi lên, nhân tài bị giữ chân, và phần lời từ cổ phần đã khiến nhiều kiểu quản lý tồi vẫn sống được. Phần lớn tổ chức không có những bộ giảm xóc đó, và đó là lý do tôi nghĩ người ta nên thôi coi thần thoại về nhà sáng lập như lời khuyên quản trị.