Oracle là con gián của giới enterprise tech. Ai cũng ghét, ai cũng dùng, và không tài nào diệt nổi, bởi cái thứ nó chạy thì quá quan trọng để tắt đi và quá đắt để thay thế với quá nhiều công ty mà tất cả đều ghét lựa chọn trước đây của mình. Ít nhất là lựa chọn database. Bạn không chọn Oracle. Bạn thừa hưởng nó, như thừa hưởng một khoản nợ mua nhà hay một căn bệnh mãn tính, rồi suốt cả thập kỷ sau đó cứ phải giải thích cái khoản chi đó cho một ông CFO cứ hỏi mãi tại sao database lại tốn hơn cả tòa nhà.
Sản phẩm thật sự không phải là database. Sản phẩm là cái audit. Ở đâu đó trong một văn phòng tại Redwood Shores có một team mà cả công việc của họ chỉ là cái màn compliance check thân thiện, cái email vui vẻ bảo rằng chúng tôi để ý thấy anh chị mua license cho mười một core nhưng chạy production tới bốn mươi core đấy, hay là mình bàn chuyện này bên một bữa bít tết nhỉ. Đến lúc tráng miệng thì nó thành cái hóa đơn bảy chữ số. Database là con tin. Sales là tờ thư đòi tiền chuộc, được trao tận tay trên sân golf, bởi một gã mặc áo quarter-zip mà chính tay chưa gõ một câu query nào kể từ thời Bush con, và đó cũng chỉ là hồi onboarding, để xem rốt cuộc cái thứ này là gì.
Rồi tới cái nghĩa địa. Oracle mua các công ty tốt theo kiểu một bãi xe phế liệu mua xe, không phải để lái, mà để tháo rời lấy phụ tùng. Sun lúc vào còn sống, lúc ra thì thành một dòng chú thích về license và một vụ kiện. Sun đấy! Cái công ty tạo ra Java giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng của chính nó. Cả chiến lược là thâu tóm theo kiểu nhồi xác. Họ sẽ mua một thứ mà người ta yêu mến, sa thải những người làm nên cái đáng yêu đó, tăng giá, rồi, chỉ để chắc chắn ai cũng hiểu rõ họ là loại gì, lôi nhau ra tòa vì cái trademark trên chữ JavaScript, một từ họ không hề nghĩ ra và một thứ họ chẳng hề sở hữu, bởi vì ông founder nuôi một hòn đảo và đảo thì cần tiền duy trì.
Và cái gã ở suốt đời. Hai mươi hai năm trong nghề, vested trọn vẹn cái gói bảo hiểm nha khoa mà anh ta coi như một vụ bắt con tin ngược, lần cuối cập nhật resume là khi Friends còn đang chiếu tập mới. Anh ta không tự hào vì làm ở đây, mà cũng chẳng thấy xấu hổ. Anh ta tìm được thứ còn tốt hơn niềm tự hào: một tấm paycheck về đều đặn vào mùng một và ngày mười lăm với độ tin cậy của thủy triều. Chẳng kỹ sư nào dưới ba mươi từng mơ tới chỗ này. Anh ta cũng thôi mơ vào khoảng cùng độ tuổi đó, và ngủ ngon lành.
Database thì cũng ổn. Chẳng hơn open source là bao. Mà PostgreSQL thì đỉnh, lại còn miễn phí. Miễn phí cả về giá lẫn về các vụ kiện.