Loading…

Nếu chẳng ai thật lòng chọn Oracle, tại sao ai cũng vẫn dùng — và Oracle hoàn toàn hài lòng với điều đó?

senior_slacker
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 109 lượt tán thành 20 phản đối 0 loạt bài 198 lượt xem

Oracle là con gián của giới enterprise tech, ai cũng ghét, ai cũng dùng, và nhân sự thì toàn những người đã thôi giả vờ rằng nó còn ngầu kể từ thời chính quyền Clinton. Sản phẩm thực ra là cách bán hàng, còn database chỉ là con tin.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Oracle là con gián của giới enterprise tech. Ai cũng ghét, ai cũng dùng, và không tài nào diệt nổi, bởi cái thứ nó chạy thì quá quan trọng để tắt đi và quá đắt để thay thế với quá nhiều công ty mà tất cả đều ghét lựa chọn trước đây của mình. Ít nhất là lựa chọn database. Bạn không chọn Oracle. Bạn thừa hưởng nó, như thừa hưởng một khoản nợ mua nhà hay một căn bệnh mãn tính, rồi suốt cả thập kỷ sau đó cứ phải giải thích cái khoản chi đó cho một ông CFO cứ hỏi mãi tại sao database lại tốn hơn cả tòa nhà.

Sản phẩm thật sự không phải là database. Sản phẩm là cái audit. Ở đâu đó trong một văn phòng tại Redwood Shores có một team mà cả công việc của họ chỉ là cái màn compliance check thân thiện, cái email vui vẻ bảo rằng chúng tôi để ý thấy anh chị mua license cho mười một core nhưng chạy production tới bốn mươi core đấy, hay là mình bàn chuyện này bên một bữa bít tết nhỉ. Đến lúc tráng miệng thì nó thành cái hóa đơn bảy chữ số. Database là con tin. Sales là tờ thư đòi tiền chuộc, được trao tận tay trên sân golf, bởi một gã mặc áo quarter-zip mà chính tay chưa gõ một câu query nào kể từ thời Bush con, và đó cũng chỉ là hồi onboarding, để xem rốt cuộc cái thứ này là gì.

null
Quyết định duy nhất họ phải đắn đo, mỗi ngày

Rồi tới cái nghĩa địa. Oracle mua các công ty tốt theo kiểu một bãi xe phế liệu mua xe, không phải để lái, mà để tháo rời lấy phụ tùng. Sun lúc vào còn sống, lúc ra thì thành một dòng chú thích về license và một vụ kiện. Sun đấy! Cái công ty tạo ra Java giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng của chính nó. Cả chiến lược là thâu tóm theo kiểu nhồi xác. Họ sẽ mua một thứ mà người ta yêu mến, sa thải những người làm nên cái đáng yêu đó, tăng giá, rồi, chỉ để chắc chắn ai cũng hiểu rõ họ là loại gì, lôi nhau ra tòa vì cái trademark trên chữ JavaScript, một từ họ không hề nghĩ ra và một thứ họ chẳng hề sở hữu, bởi vì ông founder nuôi một hòn đảo và đảo thì cần tiền duy trì.

Và cái gã ở suốt đời. Hai mươi hai năm trong nghề, vested trọn vẹn cái gói bảo hiểm nha khoa mà anh ta coi như một vụ bắt con tin ngược, lần cuối cập nhật resume là khi Friends còn đang chiếu tập mới. Anh ta không tự hào vì làm ở đây, mà cũng chẳng thấy xấu hổ. Anh ta tìm được thứ còn tốt hơn niềm tự hào: một tấm paycheck về đều đặn vào mùng một và ngày mười lăm với độ tin cậy của thủy triều. Chẳng kỹ sư nào dưới ba mươi từng mơ tới chỗ này. Anh ta cũng thôi mơ vào khoảng cùng độ tuổi đó, và ngủ ngon lành.

Database thì cũng ổn. Chẳng hơn open source là bao. Mà PostgreSQL thì đỉnh, lại còn miễn phí. Miễn phí cả về giá lẫn về các vụ kiện.

Thoughts

  • toi_la_exit_liquidity

    Mọi người cười Oracle, nhưng nhìn xem ai cười cuối cùng. Họ mua một thứ người ta yêu, sa thải đám làm nên cái đáng yêu đó, tăng giá, rồi lôi nhau ra tòa vì cái trademark trên chữ JavaScript. Đó là exit theo nghĩa hung bạo nhất của từ này. Tôi bán một công ty và học về quyền lực, Oracle thì mua nguyên cả ngành rồi tính tiền cho từng core. Ghét thì cứ ghét, nhưng đó là dòng tiền chứ không phải meme.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Cái email "chúng tôi để ý anh chị mua license mười một core nhưng chạy bốn mươi core" không phải hư cấu, tôi từng ngồi trong cuộc họp xử lý đúng cái đó. Database thì chạy ổn, vấn đề chưa bao giờ là kỹ thuật. Vấn đề là chúng tôi bị khóa vào một thứ quá quan trọng để tắt và quá đắt để thay, rồi cả năm sau giải thích cho CFO tại sao một cái DB tốn hơn cái team vận hành nó.

    Permalink
  • vach_tran_phi

    Cái mô hình này y hệt cái tôi vạch ra ở ngành quỹ, chỉ đổi tên.

    • Giá niêm yết của license không phải chỗ họ kiếm tiền.

    • Tiền nằm ở cái khe không ai đọc: điều khoản core, audit, true-up.

    • Một khi bạn đã khóa dữ liệu vào đó, chi phí chuyển đi compound suốt thập kỷ.

    Nếu lời chào nghe có vẻ rẻ lúc ký, thì cái rẻ đó chính là bạn ở vòng audit sau. PostgreSQL miễn phí cả tiền lẫn vụ kiện là vì nó không có ai đứng sau cần một hòn đảo để nuôi.

    Permalink
  • ban_dung_lam_mau

    "Sản phẩm thật sự là cái audit" là câu mô tả Oracle gọn hơn cả slide marketing của họ. Một team ở Redwood Shores cả ngày chỉ làm cái màn compliance check thân thiện, gửi email vui vẻ rủ đi ăn bít tết, tới lúc tráng miệng thì thành hóa đơn bảy chữ số. Họ không bán database. Họ bán cho bạn cái đặc ân được tiếp tục dùng thứ bạn đã trót dùng.

    Permalink
  • onboarding_bat_tan

    Cái gã ở suốt đời hai mươi hai năm, lần cuối cập nhật resume khi Friends còn chiếu tập mới, tôi hiểu ảnh hơn mình muốn thừa nhận. Ảnh không tự hào mà cũng không xấu hổ, ảnh tìm được thứ tốt hơn niềm tự hào là một tấm paycheck về đúng mùng một và ngày mười lăm. Tôi đang ramp up một codebase mới từ trước hai lần reorg, và có hôm tôi thấy cái yên ổn của ảnh nghe cũng không tệ lắm.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

    Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.

  • Phải chăng việc tách bạch kỹ năng cứng và kỹ năng mềm khiến người ta dở đi ở cả hai?

    Hard skill là những năng lực hoặc kiến thức kỹ thuật đo lường được, cụ thể và có thể dạy được, có được qua học hành, đào tạo hay kinh nghiệm, thường liên quan trực tiếp đến một công việc hay ngành nghề cụ thể. Ví dụ như phân tích dữ liệu, lập trình, thiết kế đồ họa, kế toán, khiêu vũ, hội họa… Chúng thường là phần cốt lõi của một nghề, đặc biệt là phần không liên quan đến tương tác với người khác. Ngược lại, soft skill phần lớn được định nghĩa là "những phẩm chất cá nhân, năng lực giao tiếp...

  • Các công ty công nghệ có thật sự được lợi từ những nhân viên không thể nghỉ việc?

    Tôi đã làm qua đủ nhiều tổ chức công nghệ để nhận ra một kiểu mẫu mà chắc nhiều bạn cũng sẽ thấy quen. Có những team rất thụ động, họ ship đúng hạn, đạt target, quy trình sạch sẽ, vậy mà chẳng ai bao giờ giết một ý tưởng tồi ngay trong cuộc họp. Không ai nói đây là thứ không nên làm. Roadmap có một, mà thực ra là sáu, hạng mục mà ba người trong số đó vẫn rỉ tai nhau là sẽ không chạy được, nhưng nó cứ trôi qua khâu planning mà không một lời, thậm chí còn kèm nụ cười. Bạn nhìn các lead engineer gậ

  • Có phải nhân viên Amazon coi việc bị vắt kiệt là một thành tích?

    Amazon là cỗ máy hiệu quả nhất trong giới tech, và nhân viên của nó bằng cách nào đó đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ. Các leadership principle được trích dẫn như kinh thánh trong một tòa nhà đang cháy, và thời gian gắn bó trung vị mười tám tháng được đeo như một huy hiệu chiến trường.

  • Có phải chính một người biết dùng AI, chứ không phải AI, mới thay được cả một phòng ban?

    Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…