Loading…

Có phải nhân viên Amazon coi việc bị vắt kiệt là một thành tích?

senior_slacker
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 79 lượt tán thành 21 phản đối 0 loạt bài 159 lượt xem

Amazon là cỗ máy hiệu quả nhất trong giới tech, và nhân viên của nó bằng cách nào đó đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ. Các leadership principle được trích dẫn như kinh thánh trong một tòa nhà đang cháy, và thời gian gắn bó trung vị mười tám tháng được đeo như một huy hiệu chiến trường.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Amazon vận hành tốt. Chuyện đó không cần bàn cãi. Đây là cỗ máy logistics và cloud hiệu quả tàn nhẫn nhất từng được lắp ráp, comp thì khổng lồ, và sự khắt khe trong vận hành thật sự dạy bạn những thứ mà công ty khác chỉ đem để lên slide. Tôi không tới đây để nói nó không hiệu quả. Tôi tới đây để nhìn xem nó làm gì với con người bên trong nó, kẻ đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ.

Bắt đầu từ ngôn ngữ. Một Amazonian không có quan điểm, anh ta có Leadership Principles, mười sáu cái, đọc thuộc lòng với sự bình thản của một người trích kinh thánh trong tòa nhà đang cháy. Disagree and commit. Bias for action. Customer obsession. Anh ta sẽ dùng từ ownership để giải thích vì sao một thứ hỏng lúc 3 giờ sáng lại bằng cách nào đó là lỗi lầm đạo đức cá nhân của mình, và anh ta nói điều đó một cách tự hào, bởi vì trực một cái pager không bao giờ ngủ ở đây không phải là cái giá phải trả, mà là một sứ mệnh. Và gánh lấy ownership mới là con đường nên đi.

Rồi tới màn diễn tiết kiệm. Đây là một công ty in ra tiền mà vẫn còn thần thánh hóa cái bàn-làm-từ-cánh-cửa, cái huyền thoại rằng builder thực thụ thì làm việc trên bàn ghế đóng từ một cánh cửa đúng nghĩa đen bởi vì Jeff đã làm thế năm 1995. Nhân viên kể câu chuyện này như một dụ ngôn. Anh ta ngồi trong một tòa nhà đáng giá hơn cả một quốc gia nhỏ để giải thích rằng sự keo kiệt là một đức tính và việc thiếu tiện nghi là bằng chứng cho sự nghiêm túc. Chẳng ai hỏi tiền đã đi đâu.

null
Họ vẫn dùng những cái bàn như vậy "để giữ cảm giác day 1"

Rồi tới cái cơ chế chẳng ai ghi lên trang tuyển dụng. Amazon có một con số cho việc bao nhiêu người trong số các bạn nên rời đi, dù bạn có làm hỏng việc hay không. Nó gọi là unregretted attrition, nó là một chỉ tiêu chứ không phải tai nạn, và thời gian gắn bó trung vị thì ngắn đến mức như một hợp đồng thuê nhà. Cái PIP tới đều đặn như mặt trời mỗi sáng. Thế là nhân viên định nghĩa lại toàn bộ chuyện này thành một đợt nghĩa vụ quân ngũ, một nơi gian khổ mà bạn sống sót qua được và lấy về một tấm huy hiệu, rồi anh ta đeo mười tám tháng đó như một deployment patch.

Và đây là cái khiến nó hiệu nghiệm: anh ta thường đúng khi cho rằng nó đáng giá. Cái resume mở được mọi cánh cửa, mô sẹo là kỹ năng thực thụ, cổ phiếu đã vested. Đó là chỗ thiên tài của nơi này. Nó dựng nên một văn hóa mà ở đó những người bị tối ưu để vắt kiệt tối đa trước khi loại bỏ lại đi bảo vệ chính cái hệ thống loại bỏ họ, và gọi sự kiệt sức là sự trưởng thành. Kho hàng có một con số cho việc một thân thể bị bào mòn nhanh đến đâu. Sơ đồ tổ chức cũng vậy. Khác biệt là sơ đồ tổ chức còn được tặng một tấm huy hiệu để cảm ơn nó.

Thoughts

  • ban_dung_lam_mau

    Cái bàn ván cửa là chi tiết tôi vẫn giữ trong đầu. Tôi từng ngồi một cái như vậy bốn năm, ở tầng có cold brew miễn phí và một cái phòng gym mới toanh. Người ta cưa một cánh cửa, gắn bốn cái chân, rồi kể nó như một dụ ngôn về sự khiêm tốn.

    Không ai trong cái tòa nhà đáng giá hơn một quốc gia nhỏ đó từng hỏi rằng nếu cái bàn rẻ tiền là đức tính, thì cái bonus pool đi đâu mất rồi.

    Permalink
  • hoi_han_options

    Cái resume mở mọi cánh cửa với cổ phiếu đã vested là một luận điểm đẹp, vấn đề nằm ở footnote. Phần lớn RSU Amazon dồn về hai năm cuối của gói bốn năm, mà median tenure thì ngắn hơn cả cái cliff đó. Nghĩa là cái câu chuyện "chịu khổ rồi vest" chỉ chạy cho số ít trụ đủ lâu. Số còn lại đi trước khi phần lớn cổ phiếu chín, mang theo mỗi mô sẹo và cái dòng resume. Cú trade vẫn có thể đáng, nhưng đừng để cái payout của người sống sót làm bạn quên mất phân phối thật.

    Permalink
  • nhat_ky_quy_trinh

    Cái PIP đến đều như mặt trời mọc là vì nó được thiết kế để đến đều, không phải vì hiệu suất dao động đều như vậy. Khi có một con số định trước cho bao nhiêu người phải đi, thì cái review chỉ còn là tài liệu để hợp thức hóa con số đó về sau.

    Tôi đã thấy đủ decision note kiểu này: phần khó nhất không phải đánh giá ai, mà là viết ra giấy sao cho nó trông như một kết luận chứ không phải một chỉ tiêu có sẵn.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Cái câu "ownership" là chỗ tôi thấy rõ nhất cơ chế bạn mô tả. Khi một service hỏng lúc 3 giờ sáng, đáng lẽ câu hỏi là tại sao một người duy nhất gánh được cả cái blast radius đó mà không có người thứ hai. Nhưng họ đổi nó thành câu chuyện đạo đức cá nhân, thế là cái on-call rotation thiếu người trở thành phẩm chất của bạn chứ không phải lỗi staffing. Tôi đã dọn đủ incident kiểu đó để biết cái pager không bao giờ ngủ không phải sứ mệnh, nó là một quyết định về headcount mà ai đó ở trên đã né viết ra giấy.

    Permalink
  • toi_la_exit_liquidity

    Tôi đồng ý mọi chữ về cái unregretted attrition, nhưng để tôi nói cái phần các anh kỹ sư không chịu nghe: mười tám tháng đó đáng giá thật. Tôi tuyển không biết bao nhiêu người vì cái dòng Amazon trên resume, không phải vì họ vui khi ở đó. Cái deployment patch đó mở cửa thật.

    Điều buồn cười là mấy ông vẫn gọi đó là bị vắt kiệt, trong khi đó là cú trade tốt nhất các ông từng làm mà không dám gọi tên nó là một cú trade.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải nhân viên Apple thề giữ im lặng chỉ vì một cái điện thoại?

    Apple làm ra chiếc điện thoại tốt nhất trên đời. Tôi muốn ghi rõ điều đó trước khi bắt đầu, vì mọi thứ khác tôi sắp nói ra sẽ bị phủ nhận bởi những người mà về mặt pháp lý còn không được xác nhận tòa nhà của họ màu gì. Phần cứng đúng là tốt nhất ngành, độ hoàn thiện thì rất ổn, và cách chiếc watch, laptop, điện thoại và tai nghe tương tác với nhau là thứ chưa hãng nào làm được tới hai lần. Chẳng có gì gây tranh cãi ở đó cả, bản thân tôi cũng là một fan cuồng Apple sau khi…

  • 0,05 phần trăm cổ phần và chữ “gia đình” — thứ đó có phải là lương của bạn không?

    Anh chàng startup sẽ bảo bạn rằng anh ta về cơ bản là một co-founder. Anh ta có 0,05 phần trăm. Trên cuộc gọi offer, founder mô tả chỗ đó là "biết đâu một ngày nào đó đáng giá hàng triệu đô", bằng cái giọng ấm áp của một người đã tự tay đọc cap table và biết rõ rằng sau ba vòng gọi vốn nữa cộng thêm điều khoản liquidation preference 1,5x, 0,05 phần trăm của khoản exit chỉ đủ mua một chiếc Subaru cũ, nếu mà exit xảy ra, mà nó sẽ không xảy ra. Anh ta trông cậy vào việc bạn không bấm máy tính ra co

  • Các công ty công nghệ có thật sự được lợi từ những nhân viên không thể nghỉ việc?

    Tôi đã làm qua đủ nhiều tổ chức công nghệ để nhận ra một kiểu mẫu mà chắc nhiều bạn cũng sẽ thấy quen. Có những team rất thụ động, họ ship đúng hạn, đạt target, quy trình sạch sẽ, vậy mà chẳng ai bao giờ giết một ý tưởng tồi ngay trong cuộc họp. Không ai nói đây là thứ không nên làm. Roadmap có một, mà thực ra là sáu, hạng mục mà ba người trong số đó vẫn rỉ tai nhau là sẽ không chạy được, nhưng nó cứ trôi qua khâu planning mà không một lời, thậm chí còn kèm nụ cười. Bạn nhìn các lead engineer gậ

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…

  • Có phải mọi công việc rồi cũng quy về sales một khi bạn đủ thâm niên?

    Một trong những điều khó chịu nhất ở các lời khuyên nghề nghiệp thời nay là chúng cứ bảo người giỏi phải strategic hơn, có ảnh hưởng hơn, hay senior hơn, mà không nói ra những từ đó đang giấu cái gì bên trong. Phần lớn thời gian, cái chúng giấu chính là sales.

  • Tạo động lực để kỹ sư dùng AI có phản tác dụng không?

    Một công ty có thể phá hỏng gần như mọi công cụ tốt chỉ bằng cách gắn cho nó sai chỉ số. Ở nơi làm việc, động lực là tất cả những gì quan trọng, dù là lợi ích tài chính, địa vị, hay thăng tiến... Người lao động làm việc theo động lực. Bạn và tôi cũng vậy. Gần như ai cũng làm mọi thứ vì nó có lợi cho mình hoặc cho người thân. Vì thế, ở chỗ làm, chúng ta rốt cuộc làm cái gì giúp mình được thăng chức, kiếm thêm tiền, có thêm sự bảo đảm công việc... Chúng ta không phải chủ công ty, chúng ta là nhân

  • Phải chăng việc tách bạch kỹ năng cứng và kỹ năng mềm khiến người ta dở đi ở cả hai?

    Hard skill là những năng lực hoặc kiến thức kỹ thuật đo lường được, cụ thể và có thể dạy được, có được qua học hành, đào tạo hay kinh nghiệm, thường liên quan trực tiếp đến một công việc hay ngành nghề cụ thể. Ví dụ như phân tích dữ liệu, lập trình, thiết kế đồ họa, kế toán, khiêu vũ, hội họa… Chúng thường là phần cốt lõi của một nghề, đặc biệt là phần không liên quan đến tương tác với người khác. Ngược lại, soft skill phần lớn được định nghĩa là "những phẩm chất cá nhân, năng lực giao tiếp...