Anh chàng startup sẽ bảo bạn rằng anh ta về cơ bản là một co-founder. Anh ta có 0,05 phần trăm. Trên cuộc gọi offer, founder mô tả chỗ đó là "biết đâu một ngày nào đó đáng giá hàng triệu đô", bằng cái giọng ấm áp của một người đã tự tay đọc cap table và biết rõ rằng sau ba vòng gọi vốn nữa cộng thêm điều khoản liquidation preference 1,5x, 0,05 phần trăm của khoản exit chỉ đủ mua một chiếc Subaru cũ, nếu mà exit xảy ra, mà nó sẽ không xảy ra. Anh ta trông cậy vào việc bạn không bấm máy tính ra con số. Bạn không bấm máy tính. Bạn đem cái thư offer đi đóng khung.
Rồi tới chuyện gia đình. Ngày đầu tiên họ nói với anh ta, ở đây chúng ta là một gia đình, một câu thật đẹp đẽ phát ra từ một công ty còn đủ tiền chạy bốn tháng. Gia đình thì không có chuyện chỉ còn bốn tháng tiền chạy. Gia đình thì không sa thải ông anh họ của bạn để kéo dài thêm cái runway đó, mà đó đúng là chuyện đã xảy ra hồi tháng Ba, với Dave, người vẫn là gia đình cho tới lúc bản deck cho board cần một quý hai gọn gàng hơn. Anh ta vẫn nói câu đó. Chúng ta là một gia đình. Anh ta nói y hệt cái cách Dave từng nói.
Mấy cái mũ. Anh ta đội nhiều mũ, đó là cách founder nói cho sang về chuyện trả một mức lương bèo bọt cho một người ôm năm cái việc. Anh ta là kỹ sư duy nhất, là người trực on-call, là cái hàng đợi support, là người dựng cái trang Notion mà về mặt kỹ thuật chính là bảo hiểm y tế, và là người sửa cái vòi kombucha mỗi khi nó sủi bọt. Cái vòi kombucha là thứ chịu lực. Nó với cái bàn ping-pong là những gì bạn nhận lại thay cho mười một nghìn đô mà lương bạn đang thấp hơn thị trường, và ở buổi all-hands founder sẽ đứng trước một slide ghi chúng ta đang disrupt ngành cho thuê máy rửa chén công nghiệp, còn cả phòng sẽ vỗ tay như thể anh ta vừa nói tìm ra thuốc chữa ung thư.
Tin nhắn Slack đến lúc 23:52. Đó là một emoji giơ ngón cái cho thứ gì đó, và cái ngón cái giơ lại phải có trước 7 giờ sáng, vì boundary là dành cho mấy công ty không thay đổi thế giới, còn công ty này thì đang thay đổi thế giới, của ngành cho vay máy rửa chén tầm trung.
Đây là phần tôi sẽ không đem ra cà khịa. Giai đoạn early-stage có thể là hai năm đẹp nhất của một đời làm kỹ sư. Cái cảm giác ownership là thật, tốc độ là thật, bạn chạm vào mọi tầng, và thi thoảng cái vé số thật sự trúng và chiếc Subaru hóa ra thành cả một căn nhà. Người tỉnh táo sẽ đặt cược biết rõ đó là một canh bạc. Còn anh chàng tôi đang nói tới thì không phải đang đặt cược. Anh ta đem lương ra đổi lấy một cảm giác và một cái vòi sủi bọt, còn founder, người vẫn giữ phần equity của mình bằng những con số thật, thì gọi anh ta là gia đình vì chuyện đó. Dave cũng từng là gia đình mà.