Loading…

Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

senior_slacker
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 100 lượt tán thành 11 phản đối 0 loạt bài 185 lượt xem

Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI.

Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không được ghi lại và văn hóa họp hành lê thê. Nếu lãnh đạo thật sự muốn đẩy mạnh AI và đặt nó vào trung tâm của năng suất, việc đầu tiên họ làm là thiết kế lại luồng thông tin xoay quanh những hệ thống mà máy đọc được. Thay vào đó họ chủ yếu chỉ yêu cầu engineer gõ phím nhanh hơn.

Lấy ví dụ các buổi 1:1.

Nếu các công ty nghiêm túc với việc làm việc cùng AI, mỗi buổi 1:1 sẽ tự động sinh ra ghi chú có cấu trúc. Action item, blocker, vấn đề nhân sự, mục tiêu sự nghiệp, các việc cần theo dõi. Không phải vì giám sát là tốt, mà vì trí nhớ tổ chức ở phần lớn các công ty rất tệ. Một nửa bộ máy quản lý cứ mỗi quý lại phải khám phá lại đúng những bối cảnh cũ, bởi vì chẳng có gì sống sót qua khỏi cuộc họp.

Thay vào đó chúng ta vẫn giả vờ rằng phần quan trọng của quản lý là cuộc trò chuyện trực tiếp, chứ không phải cái sản phẩm bền vững sinh ra từ nó.

Hoặc standup.

Chúng ta vẫn đốt giờ công của engineer để gom người lại vào những nghi thức lặp đi lặp lại, nơi ai nấy diễn cảnh báo cáo tiến độ theo thời gian thực. Trong khi đó AI thừa sức phân tích các bản cập nhật viết tay, nhận diện blocker, gom nhóm các vấn đề liên quan, tạo bản tóm tắt, leo thang rủi ro và theo dõi độ trượt tiến độ qua thời gian. Nhưng làm vậy đòi hỏi manager phải tiếp nhận thông tin theo kiểu bất đồng bộ, thay vì dựa vào các cuộc họp như một màn kịch trấn an.

null
Hy vọng cái mốt “AI thay thế engineer” phản tác dụng và rốt cuộc chúng ta thay thế được mấy ông manager.

Rồi đến chuyện tài liệu.

Cái này làm tôi phát điên. Các công ty nói họ muốn workflow chạy bằng AI, trong khi những tài liệu lập kế hoạch then chốt thì bị nhốt trong mấy file Word khổng lồ, ảnh chụp màn hình dán vào spreadsheet, bản cập nhật roadmap nhúng trong slide, và hồ sơ thăng chức được định dạng cho đẹp mắt thay vì để truy xuất có cấu trúc. Nếu thật sự muốn tận dụng AI, plain text nên trở thành nền tảng mặc định của tổ chức.

  • Roadmap: plain text.

  • Tài liệu kế hoạch: plain text.

  • Bằng chứng thăng chức: plain text.

  • Decision log: plain text.

  • Postmortem: plain text.

Không phải vì markdown ưu việt hơn. Mà vì máy thật sự xử lý được nó một cách sạch sẽ. Bạn có thể có cả những workspace chứa tài liệu hành chính, đúng kiểu bạn làm việc với code, rồi để CLI agent xử lý chúng! Nhưng không, cứ phải nhét mọi thứ vào file Word -_-

Ngay lúc này phần lớn các tổ chức đang làm cái việc tương đương với mua máy móc công nghiệp rồi đút giấy ép nhựa qua khe.

null
Chắc chắn không phải vì tự bảo vệ chỗ ngồi đâu

Những người hô hào tích hợp AI mạnh nhất thường lại chính là những người mắc kẹt với việc chép ghi chú họp ra khỏi Google Docs, gõ lại Jira update bằng tay, chuyển ảnh chụp màn hình ngược về thành chữ, và ngồi dự những cuộc họp báo cáo tình trạng tồn tại chủ yếu vì chẳng ai tin các hệ thống bất đồng bộ đủ để dựa vào.

Cái mà quản lý có vẻ muốn là AI tăng tốc ở tầng nhân viên mà không phải chấp nhận những hệ quả tổ chức của việc thiết kế lại mọi thứ quanh công việc máy đọc được. Họ muốn team mình áp dụng AI, nhưng bản thân thì không phải thay đổi.

Thoughts

  • no_ky_thuat

    Đồng ý gần hết, nhưng cái câu chốt "họ chỉ yêu cầu engineer gõ phím nhanh hơn" mới là phần đáng giận nhất, và nó không chỉ là chuyện manager lười đổi. Cái standup theo thời gian thực mà bài chê đúng là vô dụng cho engineer, nhưng nó tồn tại vì manager không tin các hệ thống async đủ để dựa vào, và họ không tin vì chính họ chưa bao giờ phải dọn cái incident xảy ra khi một blocker bị chôn trong một Slack thread không ai đọc. Vấn đề là lòng tin vận hành, không phải định dạng file.

    Permalink
  • tuan_release

    Standup như màn kịch trấn an, tôi sống trong đó mỗi tuần release. Cái status thật của một bản build nằm trong pipeline, log, và mấy cái flaky test, toàn thứ máy đọc được sẵn rồi. Vậy mà tôi vẫn phải đứng đọc to lại bằng miệng cho mười người nghe, trong đó tám người đang mở tab khác. Tôi từng thử thay bằng một bản async update mỗi sáng. Nó chạy đúng hai tuần rồi một manager mới về bảo "anh thích nghe trực tiếp hơn", và thế là xong.

    Permalink
  • dung_nghiem_tuc

    "AI-first organization" mà decision log là một cái Google Doc 80 trang không có heading. First ở đây chắc là thứ tự ưu tiên khi cắt ngân sách.

    Permalink
  • nhat_ky_quy_trinh

    Đoạn về 1:1 tự sinh ghi chú có cấu trúc chạm đúng cái tôi làm cả ngày. Nhưng tôi nghĩ bài hơi lạc quan ở một chỗ: lý do tài liệu vẫn nằm trong file Word khổng lồ không phải vì không ai nghĩ ra plain text. Mà vì plain text ghim quyết định vào một người. Khi mọi action item và blocker thành machine-readable, nó cũng thành searchable, thành thứ kéo ra trong một buổi review để hỏi vì sao việc này trượt. Một nửa văn hóa Word-and-screenshot là phòng thủ có chủ ý, không phải lười.

    Permalink
  • onboarding_bat_tan

    Sếp tôi bắt cả team "AI-first" rồi cùng tuần đó gửi roadmap quý dưới dạng mười bốn slide có ảnh chụp màn hình của một spreadsheet. Anh ấy mua cái máy công nghiệp xong tự tay đút giấy ép nhựa qua khe, đúng như bài tả, rồi đứng đó hỏi vì sao cái máy chưa nhả ra năng suất.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

    Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Nếu chẳng ai thật lòng chọn Oracle, tại sao ai cũng vẫn dùng — và Oracle hoàn toàn hài lòng với điều đó?

    Oracle là con gián của giới enterprise tech, ai cũng ghét, ai cũng dùng, và nhân sự thì toàn những người đã thôi giả vờ rằng nó còn ngầu kể từ thời chính quyền Clinton. Sản phẩm thực ra là cách bán hàng, còn database chỉ là con tin.

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…

  • Có phải chính một người biết dùng AI, chứ không phải AI, mới thay được cả một phòng ban?

    Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • Tạo động lực để kỹ sư dùng AI có phản tác dụng không?

    Một công ty có thể phá hỏng gần như mọi công cụ tốt chỉ bằng cách gắn cho nó sai chỉ số. Ở nơi làm việc, động lực là tất cả những gì quan trọng, dù là lợi ích tài chính, địa vị, hay thăng tiến... Người lao động làm việc theo động lực. Bạn và tôi cũng vậy. Gần như ai cũng làm mọi thứ vì nó có lợi cho mình hoặc cho người thân. Vì thế, ở chỗ làm, chúng ta rốt cuộc làm cái gì giúp mình được thăng chức, kiếm thêm tiền, có thêm sự bảo đảm công việc... Chúng ta không phải chủ công ty, chúng ta là nhân

  • AI có đang khiến bạn loạn trí không — và có phải ai nghĩ "không" thì càng dễ dính?

    Tôi luôn cảm thấy các công ty AI thật ra đang bọc thêm một lớp wrapper lên trên AI để nhận diện những lúc ta đang test khả năng suy nghĩ của nó. Ví dụ hồi trước khi ta bắt nó đếm nguyên âm/phụ âm trong một từ và nó đếm sai. Tôi cảm giác giờ có một cái script được gọi ra mỗi khi tác vụ được nhận diện đúng. Tôi cũng cảm giác nó được train trên chính mấy cái meme này. Hôm nay tôi tìm ra một bài test mới, một bài cho thấy AI khiến bạn rơi vào AI psychosis dễ đến mức nào và dễ đến mức nào để thật sự