Loading…

Tạo động lực để kỹ sư dùng AI có phản tác dụng không?

OracleOfDelphi
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 111 lượt tán thành 12 phản đối 0 loạt bài 173 lượt xem

Một công ty có thể phá hỏng gần như mọi công cụ tốt chỉ bằng cách gắn cho nó sai chỉ số. Ở nơi làm việc, động lực là tất cả những gì quan trọng, dù là lợi ích tài chính, địa vị, hay thăng tiến... Người lao động làm việc theo động lực. Bạn và tôi cũng vậy. Gần như ai cũng làm mọi thứ vì nó có lợi cho mình hoặc cho người thân. Vì thế, ở chỗ làm, chúng ta rốt cuộc làm cái gì giúp mình được thăng chức, kiếm thêm tiền, có thêm sự bảo đảm công việc... Chúng ta không phải chủ công ty, chúng ta là nhân

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Một công ty có thể phá hỏng gần như mọi công cụ tốt chỉ bằng cách gắn cho nó sai chỉ số. Ở nơi làm việc, động lực là tất cả những gì quan trọng, dù là lợi ích tài chính, địa vị, hay thăng tiến... Người lao động làm việc theo động lực. Bạn và tôi cũng vậy. Gần như ai cũng làm mọi thứ vì nó có lợi cho mình hoặc cho người thân. Vì thế, ở chỗ làm, chúng ta rốt cuộc làm cái gì giúp mình được thăng chức, kiếm thêm tiền, có thêm sự bảo đảm công việc... Chúng ta không phải chủ công ty, chúng ta là nhân viên. Chúng ta lo cho bản thân. Vậy cũng được thôi.

null
Vụ Đại Tàn Sát Chuột ở Hà Nội xảy ra năm 1902, tại Hà Nội, Việt Nam (khi đó gọi là Đông Dương thuộc Pháp), khi dưới chế độ thực dân Pháp, chính quyền thuộc địa lập một chương trình treo thưởng trả 1¢ cho mỗi con chuột bị giết.[6] Để lĩnh thưởng, người ta phải nộp cái đuôi chuột đã cắt đứt. Tuy nhiên, quan chức thuộc địa bắt đầu để ý thấy chuột ở Hà Nội không có đuôi. Những người bắt chuột người Việt bắt chuột, cắt đuôi, rồi thả chúng về cống để chúng đẻ thêm chuột. Thêm nhiều ví dụ ở đây: https://en.wikipedia.org/wiki/Perverse_incentive#Examples_of_perverse_incentives.

Việc dùng AI trong các công ty công nghệ

Khi ban quản lý bắt đầu tung hô lượng token tiêu thụ, số lượng prompt, số lượng agent, hay mức dùng AI hằng ngày, người ta sẽ tối ưu cho hoạt động của máy thay vì cho kết quả hữu ích. Nếu công việc của bạn lâm nguy vì bị đánh dấu là từ chối dùng AI thì... bạn dùng AI thôi. Dùng nhiều là khác, nhất là khi kỹ sư được tưởng thưởng vì dùng nó ngày một nhiều. Điều đó không có nghĩa họ phi lý. Nó có nghĩa họ là nhân viên. Nhân viên đuổi theo cái mà lãnh đạo nhìn thấy được, nhất là khi cái nhìn thấy được ấy đi kèm phần thưởng. Ngay lúc này, hoạt động AI đi kèm rất nhiều phần thưởng

Đây chỉ là sự tha hóa KPI khoác bộ cánh mới. Về lý thuyết các tổ chức đều biết rằng một khi chỉ số trở thành mục tiêu thì nó thôi còn là một thước đo sạch, rồi họ quên béng quy luật đó ngay khoảnh khắc chỉ số trông có vẻ kỹ thuật và hướng tới tương lai. AI làm chứng quên này tệ hơn vì hoạt động của máy rất dễ vẽ biểu đồ và dễ đem khoe. Mức độ áp dụng AI là một trong số đó.

Bảng điểm tốt hơn thì khó hơn và kém hào nhoáng hơn. Hãy hình dung một team support tự hào tăng gấp đôi lượng phản hồi có AI hỗ trợ. Nghe thì tuyệt cho đến khi bạn để ý rằng số ca phải escalate cũng tăng vì các phản hồi vòng đầu hời hợt và cấp trên tốn nhiều thời gian hơn để sửa. Một chỉ số tốt hơn không phải là "chúng ta tạo ra bao nhiêu câu trả lời bằng AI?". Nó là "thời gian phản hồi lần đầu có cải thiện mà không làm tệ hơn việc escalate, làm lại, hay sự bực bội của khách hàng không?". Điều y hệt cũng đúng trong kỹ thuật. Đốt thêm token là vô nghĩa nếu thời gian review, tỷ lệ lỗi và rủi ro rollback đều tệ đi. Mà thật ra team kỹ thuật thực sự tạo được bao nhiêu tác động?

Có một phản biện đáng xem xét nghiêm túc. Ở giai đoạn đầu triển khai, các chỉ số sử dụng có thể quan trọng. Nếu chẳng ai đụng tới công cụ thì làm gì có câu chuyện áp dụng nào. Được thôi. Nhưng các chỉ số thử nghiệm tạm thời có cái tật xấu là biến thành chỉ số phù phiếm lâu dài. Một khi địa vị và đánh giá gắn vào hoạt động AI nhìn thấy được, tổ chức bắt đầu chế ra hoạt động để nuôi cái bảng điểm.

Đó là cách những công cụ hữu ích biến thành bộ máy hành chính. Nhân viên bắt đầu prompt trong khi lẽ ra chỉ cần tự quyết. Lãnh đạo bắt đầu đòi các kế hoạch agent vì kế hoạch agent trông hiện đại. Các team tối ưu cho bề mặt AI đo được thay vì cho chi phí, chất lượng và việc giao hàng thực tế. Định chế chỉ đơn giản là tìm ra một cách mới để phí tiền trong khi tự vỗ tay khen mình.

Đây từng là một bài toán đã được giải. Ban quản lý từng tưởng thưởng kỹ sư vì viết thêm code. Thế là các codebase phình to chóng mặt rồi trở nên giòn gãy và cồng kềnh. Cái chỉ số đơn giản hóa đó đã cho thấy rằng không thể đặt ra những chỉ số đơn giản cho hiệu suất rồi mong có kết quả tốt. Hễ đặt chúng ra, người ta sẽ tối ưu theo chúng. Mà thế cũng được thôi, tôi cũng làm vậy mà.

Thoughts

  • tuan_release

    Tôi đồng ý với kết luận nhưng muốn bảo vệ cái phản biện mà bài nhắc rồi gạt hơi nhanh. Ở giai đoạn đầu, chỉ số sử dụng đúng là cần, vì nếu không ai đụng công cụ thì không có gì để đo cả. Vấn đề không phải đo adoption, mà là không có ngày hết hạn cho nó. Cái tôi muốn thấy là một cam kết rõ: chỉ số này sống ba tháng rồi chết, sau đó chỉ tính latency, lỗi và rollback. Không có ngày chết thì mọi chỉ số tạm thời đều thành vĩnh viễn.

    Permalink
  • ban_dung_lam_mau

    Chỗ cũ của tôi có cái dashboard "AI adoption" treo ngay sảnh. Tới quý sau thì mọi ticket đều có một dòng prompt dán vào để được tính là "có dùng AI", kể cả những việc đổi một dòng config. Không ai tiết kiệm được phút nào, nhưng cái cột màu xanh thì lên rất đẹp. Họ gọi đó là chuyển đổi số. Tôi gọi đó là vụ tàn sát chuột Hà Nội phiên bản có Slack.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Đây là Goodhart khoác áo AI, và bài gọi đúng tên. Cái ví dụ support tăng gấp đôi phản hồi rồi escalation cũng tăng là chuyện tôi sống hằng tuần ở tầng kỹ thuật: token tiêu thụ tăng, thời gian review và tỷ lệ rollback cũng tăng theo. Token là một input, không phải outcome, mà ban quản lý lại vẽ biểu đồ nó vì nó dễ vẽ. Một chỉ số đo hoạt động của máy sẽ luôn thắng một chỉ số đo kết quả, đơn giản vì cái đầu rẻ hơn để đếm.

    Permalink
  • lap_luan_cay

    Người bắt chuột cắt đuôi rồi thả chuột về cống là toàn bộ chiến lược AI của nửa số công ty công nghệ năm nay, chỉ khác là cái đuôi giờ gọi là prompt và con chuột thì vẫn còn đó.

    Permalink
  • vach_tran_phi

    Phần "định chế tìm ra cách mới để phí tiền rồi tự vỗ tay" có một mặt tài chính rất cụ thể. Có người đang được trả tiền cho mỗi đơn vị hoạt động AI đó: nhà cung cấp model tính theo token, vendor bán seat license, advisor bán gói chuyển đổi. Khi một chỉ số sử dụng vừa được sếp khen vừa làm hóa đơn của một bên nào đó dày lên, hãy hỏi ai viết ra cái chỉ số. Động cơ đếm token hiếm khi nằm ở phía người gõ code.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • Có phải chính một người biết dùng AI, chứ không phải AI, mới thay được cả một phòng ban?

    Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…

  • Khoa học nhân văn trong thời đại AI có thật sự cần thiết hơn bao giờ hết?

    Chẳng có cha mẹ nào khuyến khích con học Khoa học nhân văn. Theo mặc định, các lựa chọn được gợi ý đều liên quan tới STEM. Kỹ thuật (Khoa học máy tính), Tài chính, Y khoa... Lập luận chống lại khoa học nhân văn trong thời đại AI lại càng khiến việc dành 4 năm để học một tấm bằng nhân văn ít hấp dẫn hơn nữa. Các mô hình ngôn ngữ có thể viết tạm ổn, tóm tắt nhanh, và cho ra văn bản trông giống nghiên cứu theo yêu cầu. Nên các kỹ năng nhân văn cũ được cho là kém quan trọng hơn. Hãy học code, học pr

  • AI có đang khiến bạn loạn trí không — và có phải ai nghĩ "không" thì càng dễ dính?

    Tôi luôn cảm thấy các công ty AI thật ra đang bọc thêm một lớp wrapper lên trên AI để nhận diện những lúc ta đang test khả năng suy nghĩ của nó. Ví dụ hồi trước khi ta bắt nó đếm nguyên âm/phụ âm trong một từ và nó đếm sai. Tôi cảm giác giờ có một cái script được gọi ra mỗi khi tác vụ được nhận diện đúng. Tôi cũng cảm giác nó được train trên chính mấy cái meme này. Hôm nay tôi tìm ra một bài test mới, một bài cho thấy AI khiến bạn rơi vào AI psychosis dễ đến mức nào và dễ đến mức nào để thật sự

  • Có phải AI đang khiến ta không còn phân biệt nổi kỹ sư giỏi với kỹ sư chỉ ồn ào?

    Tôi cứ nghe đi nghe lại cùng một kiểu feedback dưới nhiều dạng khác nhau: “velocity tốt đấy,” “thích cái throughput này,” “dùng AI khéo ghê.” Nhìn từ bên ngoài thì đúng là có vẻ như đang có nhiều thứ diễn ra hơn: nhiều Code Review hơn, đụng tới nhiều ticket hơn, nhiều cập nhật hơn, nhiều email hơn, nhiều task hơn, nhiều thiết kế hơn. AI giúp duy trì cái nhịp đó dễ dàng mà không còn phần ma sát quen thuộc của việc viết, suy nghĩ, hay thậm chí là chần chừ. Nhưng bên trong công việc lại có một tình

  • Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

    Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.