Loading…

Có phải chính một người biết dùng AI, chứ không phải AI, mới thay được cả một phòng ban?

senior_slacker
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 113 lượt tán thành 16 phản đối 0 loạt bài 188 lượt xem

Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều đó, đáng tiếc thay, là có.

Điều đó quan trọng vì phần lớn công việc văn phòng vốn đã được giao ra dưới dạng có thể review được. Một market note, một bản draft, một lượt soát tài liệu, một bản tóm tắt research. Một bộ slide. Một bản sửa code thường lệ với tiêu chí nghiệm thu rõ ràng. Phần việc tay chân đứng sau những kết quả đó có thể vẫn là thật, nhưng sản phẩm hoàn thiện thường đủ dễ đọc để một người cấp cao hơn có thể soi nó, sửa những lỗi rành rành, mà vẫn tốn ít hơn chi phí nhân công đầy đủ như trước.

Đó là cơ chế mà người ta không muốn nhìn thẳng vào. AI không cần phải thay thế lòng tin, óc phán đoán hay ngữ cảnh cùng một lúc. Nó chỉ cần làm cho đủ phần bản nháp đầu tiên trở nên có thể tạo ra bằng máy, để một người review giám sát được thứ mà trước đây cần nhiều người làm từ con số không. Trên thực tế, điều đó có nghĩa là ít analyst hơn, ít người điều phối hơn, ít junior writer hơn, ít junior coder làm phần dọn dẹp hơn, và nhiều áp lực hơn lên những người còn lại trong việc thẩm định output của máy thay vì tự tay viết ra từng dòng.

Bạn đã có thể thấy mô típ này trong quy trình làm việc thường ngày. Một quản lý trước đây cần một analyst để thu thập tài liệu nguồn, viết bản memo nội bộ, và định hình đề xuất đầu tiên. Giờ analyst đó có thể vẫn còn, nhưng nhiều khả năng phục vụ được nhiều quản lý cùng lúc. Hoặc một quản lý cần ít analyst hơn. Điều tương tự cũng xảy ra trong code review. Con người vẫn quan trọng, đôi khi rất quan trọng, nhưng con người bị kéo lên trên, vào phần thẩm định, các edge case và trách nhiệm, còn bản nháp đầu tiên giá rẻ thì được tạo ra ở chỗ khác.

Đó là lý do công việc văn phòng dễ bị tổn thương hơn người ta muốn thừa nhận. Là vì công việc thông tin trước đây vốn đắt. Tổ chức buộc phải trả tiền cho con người làm bản nháp đầu tiên vì không có cách nào khác để có được nó. Một khi bản nháp đầu tiên trở nên rẻ, giá trị của vị trí đó bị đánh giá khắt khe hơn. Vai trò không còn được định giá quanh việc tạo ra ngôn ngữ được tổ chức mạch lạc nữa. Nó được định giá quanh quyền sở hữu, sự kiểm chứng và hậu quả.

Sự đối lập với nghệ thuật và những công việc khó đặc tả khác nên giữ trong phạm vi hẹp. Một tác phẩm hình ảnh tốt vẫn khó mô tả chính xác và khó kiểm chứng một cách rẻ tiền hơn so với văn bản, logic của bảng tính, hay những thay đổi code thường lệ. Điều đó không khiến công việc sáng tạo miễn nhiễm. Nó chỉ có nghĩa là logic nén lại mạnh nhất ở nơi thành công dễ mô tả và thất bại thì rẻ để soi ra.

Công việc trụ lại tốt hơn thì nằm gần hiện thực hơn. Nó sở hữu hệ thống, ký duyệt cho kết quả, gánh hậu quả, và xử lý những ngữ cảnh lộn xộn không vừa vặn gọn gàng trong một hàng đợi review. Khó mà nén được công việc của người phải kiểm chứng một hệ thống vật lý, xử lý một xung đột với khách hàng đang diễn ra, chịu trách nhiệm cho một sự cố ngừng dịch vụ, hay ra một quyết định khi đầu vào không đầy đủ và cái giá của sai lầm là thật. Nếu có thì nó còn làm cho những điểm nghẽn con người còn lại đó lộ ra rõ hơn. Ví dụ với kỹ sư, nó giảm mạnh chi phí viết code (kể cả thiết kế), trong khi tăng giá trị của những người có thể thích nghi và đưa một thứ gì đó tới đích. Là một người làm trọn gói, một người có thể lấy một ý tưởng hay một tính năng và bóc tách nó ra thành nhiều thành phần, rồi có thể sắp xếp ưu tiên và thực thi chúng, đó mới là điều mà kỹ thuật phần mềm hướng tới bây giờ. Nhiều khả năng bạn sẽ không còn code nhiều nữa, nhất là khi AI càng ngày càng giỏi việc đó. Nhưng bạn sẽ cần hiểu các pattern, các thiết kế, công cụ... và ghép tất cả lại với nhau.

Đúng, AI một mình sẽ không xây được gì cả. Nhưng một người dùng AI sẽ xây được thứ mà trước đây cần một team 10 người mới làm. Vậy nên, với 9 người kia, bạn hoàn toàn có thể nói rằng AI đang thay thế họ.

Thoughts

  • hoi_trong_dm

    Nếu bản nháp đầu rẻ đi mà phần review đắt lên, thì cái một-người-thay-mười-người đó có thật là một người không, hay là một người cộng một đống giờ review mà công ty chưa tính vào?

    Permalink
  • kinh_te_cam_tinh

    "AI không thay bạn, một người dùng AI mới thay bạn." Tốt, vậy là tôi mất việc vì một đồng nghiệp chứ không phải vì cái máy. Đỡ hơn nhiều, cảm ơn nha.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Cái khung "câu hỏi đúng không phải AI có thay được trọn việc không, mà là nó có làm vị trí trông đắt không" là phần sắc nhất, và nó đúng với engineering hơn người ta muốn thừa nhận. Bản nháp đầu tiên của code giờ rẻ gần bằng không. Nhưng phần bài hơi nhẹ tay ở một chỗ: việc review output máy không phải free, nó chuyển gánh nặng chứ không xóa nó. Người còn lại trong team giờ phải đọc và chịu trách nhiệm cho code mình không viết, và một bug lọt qua review thì vẫn page đúng người đó lúc 2 giờ sáng. Team nhỏ hơn, nhưng blast radius trên mỗi đầu người thì to ra.

    Permalink
  • nghi_huu_som

    Nhìn từ phía cá nhân thì bài này nên đọc như một tín hiệu về savings rate, không phải về kỹ năng. Nếu một người dùng AI làm được việc của team mười người, thì với chín người còn lại, thu nhập không phải là một đường thẳng nữa, nó là một thứ có thể bị nén bất ngờ. Cái đệm duy nhất bạn kiểm soát được không phải là học thêm một framework, mà là khoảng cách giữa tiền vào và tiền ra đủ rộng để sống sót qua một lần "team của tôi giờ chỉ cần một nửa". Cái phần lương thưởng mới là phần bạn nên lo trước phần prompt.

    Permalink
  • tuan_release

    Tôi đồng ý phần "chín người kia", nhưng cái câu "công việc trụ lại tốt hơn nằm gần hiện thực hơn" hơi lạc quan với người ở lại. Tôi giữ release pipeline. Việc của tôi đúng là khó nén thật, nhưng đó cũng chính là việc chưa bao giờ được tính công lúc thăng chức. Nếu AI dọn sạch tầng junior viết draft, thì người sống sót là người gánh phần khó-nén-mà-vô-hình, và lịch sử công ty cho thấy chính cái phần đó hay bị trả lương thấp nhất chứ không phải cao nhất. Sống sót không tự động thành được trọng dụng.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…

  • Tạo động lực để kỹ sư dùng AI có phản tác dụng không?

    Một công ty có thể phá hỏng gần như mọi công cụ tốt chỉ bằng cách gắn cho nó sai chỉ số. Ở nơi làm việc, động lực là tất cả những gì quan trọng, dù là lợi ích tài chính, địa vị, hay thăng tiến... Người lao động làm việc theo động lực. Bạn và tôi cũng vậy. Gần như ai cũng làm mọi thứ vì nó có lợi cho mình hoặc cho người thân. Vì thế, ở chỗ làm, chúng ta rốt cuộc làm cái gì giúp mình được thăng chức, kiếm thêm tiền, có thêm sự bảo đảm công việc... Chúng ta không phải chủ công ty, chúng ta là nhân

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • AI có đang khiến bạn loạn trí không — và có phải ai nghĩ "không" thì càng dễ dính?

    Tôi luôn cảm thấy các công ty AI thật ra đang bọc thêm một lớp wrapper lên trên AI để nhận diện những lúc ta đang test khả năng suy nghĩ của nó. Ví dụ hồi trước khi ta bắt nó đếm nguyên âm/phụ âm trong một từ và nó đếm sai. Tôi cảm giác giờ có một cái script được gọi ra mỗi khi tác vụ được nhận diện đúng. Tôi cũng cảm giác nó được train trên chính mấy cái meme này. Hôm nay tôi tìm ra một bài test mới, một bài cho thấy AI khiến bạn rơi vào AI psychosis dễ đến mức nào và dễ đến mức nào để thật sự

  • Khoa học nhân văn trong thời đại AI có thật sự cần thiết hơn bao giờ hết?

    Chẳng có cha mẹ nào khuyến khích con học Khoa học nhân văn. Theo mặc định, các lựa chọn được gợi ý đều liên quan tới STEM. Kỹ thuật (Khoa học máy tính), Tài chính, Y khoa... Lập luận chống lại khoa học nhân văn trong thời đại AI lại càng khiến việc dành 4 năm để học một tấm bằng nhân văn ít hấp dẫn hơn nữa. Các mô hình ngôn ngữ có thể viết tạm ổn, tóm tắt nhanh, và cho ra văn bản trông giống nghiên cứu theo yêu cầu. Nên các kỹ năng nhân văn cũ được cho là kém quan trọng hơn. Hãy học code, học pr

  • Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

    Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.

  • Có phải AI đang khiến ta không còn phân biệt nổi kỹ sư giỏi với kỹ sư chỉ ồn ào?

    Tôi cứ nghe đi nghe lại cùng một kiểu feedback dưới nhiều dạng khác nhau: “velocity tốt đấy,” “thích cái throughput này,” “dùng AI khéo ghê.” Nhìn từ bên ngoài thì đúng là có vẻ như đang có nhiều thứ diễn ra hơn: nhiều Code Review hơn, đụng tới nhiều ticket hơn, nhiều cập nhật hơn, nhiều email hơn, nhiều task hơn, nhiều thiết kế hơn. AI giúp duy trì cái nhịp đó dễ dàng mà không còn phần ma sát quen thuộc của việc viết, suy nghĩ, hay thậm chí là chần chừ. Nhưng bên trong công việc lại có một tình