Loading…

Có phải nhân viên Apple thề giữ im lặng chỉ vì một cái điện thoại?

senior_slacker
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 92 lượt tán thành 16 phản đối 0 loạt bài 193 lượt xem

Apple làm ra chiếc điện thoại tốt nhất trên đời. Tôi muốn ghi rõ điều đó trước khi bắt đầu, vì mọi thứ khác tôi sắp nói ra sẽ bị phủ nhận bởi những người mà về mặt pháp lý còn không được xác nhận tòa nhà của họ màu gì. Phần cứng đúng là tốt nhất ngành, độ hoàn thiện thì rất ổn, và cách chiếc watch, laptop, điện thoại và tai nghe tương tác với nhau là thứ chưa hãng nào làm được tới hai lần. Chẳng có gì gây tranh cãi ở đó cả, bản thân tôi cũng là một fan cuồng Apple sau khi…

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Apple làm ra chiếc điện thoại tốt nhất trên đời. Tôi muốn ghi rõ điều đó trước khi bắt đầu, vì mọi thứ khác tôi sắp nói ra sẽ bị phủ nhận bởi những người mà về mặt pháp lý còn không được phép xác nhận tòa nhà của họ màu gì. Phần cứng đúng là tốt nhất ngành, độ hoàn thiện thì rất ổn, và cách chiếc watch, laptop, điện thoại và tai nghe tương tác với nhau là thứ chưa hãng nào khác làm nổi tới hai lần. Chẳng có gì gây tranh cãi ở đó cả, bản thân tôi cũng là một fan cuồng Apple sau khi lớn lên với tuổi teen lập dị dùng Linux. Điều đáng bàn là con người bên trong nó, kẻ đã quyết định rằng việc ship một sản phẩm điện tử tiêu dùng đòi hỏi mức an ninh hoạt động của một người sắp vào diện bảo vệ nhân chứng.

Hỏi một kỹ sư Apple anh ta làm về cái gì. Anh ta không nói được. Hỏi anh ta thuộc team nào. Anh ta không nói được. Hỏi anh ta hôm nay có vui không và để ý cái thoáng hoảng-loạn-kiểu-NDA lướt qua mặt anh ta, vì biết đâu có một feature liên quan tới Day-Night mà anh ta không được phép nhắc tới. Anh ta thật sự không biết cái team ở tòa nhà bên cạnh đang xây dựng cái gì, và đó là cố ý, vì các silo không phải là tai nạn, chúng chính là cấu trúc của công ty. Hai người bạn có thể dành ba năm trong cùng một campus, cùng ship vào một chiếc điện thoại, mà chẳng một lần nào được phép biết rằng họ là đồng nghiệp.

Rồi tới phần tôn giáo.

Ngay lúc này, ở đâu đó, một người trưởng thành có bằng sau đại học đang ở tuần thứ tư của một cuộc họp về đúng một sắc trắng. Không phải về sản phẩm. Về cái màu trắng. Cuối hành lang, một team đã dành cả năm trời cho bán kính của một góc bo, và họ sẽ bảo vệ cả năm đó trước mặt bạn bằng sự chân thành run rẩy của một người kể lại khoảnh khắc anh ta tìm thấy Chúa. Cạnh vát ở đây không phải là một lựa chọn sản xuất, nó là một sự kiện tâm linh. "It just works" được tụng đọc không phải như một slogan mà như một tín điều, bởi những người đang thắp một ngọn nến, theo nghĩa ẩn dụ, cho một người đã mất từ năm 2011, người mà gu thẩm mỹ của ông được họ viện dẫn như các thánh viện dẫn một thánh tích.

Và những cuộc săn rò rỉ. Một công ty giàu cỡ này lại vận hành cả một chiến dịch phản gián nội bộ để truy ra kẻ đã nói với một blog rằng chiếc điện thoại mới, chuẩn bị tinh thần nhé, hơi to hơn một chút, mỏng hơn một tí... Họ sẽ truy một tấm screenshot bị rò rỉ như thể đó là Hồ sơ Lầu Năm Góc, trong khi bí mật chỉ là một chiếc điện thoại rất tốt sẽ ra mắt vào tháng Chín, đúng kiểu nó vẫn ra mắt vào mỗi tháng Chín kể từ chiếc trước. Họ chẳng học được từ Churchill là cứ nói dối thế là xong

null
Sao không cứ rò rỉ thoải mái như Microsoft, Tesla và mọi công ty khác cho xong cái màn săn phù thủy đi?

Chính sự sùng bái đó là sản phẩm. Cái cuộc họp điên rồ về màu trắng và cái năm trời cho góc bo đó chính xác là lý do thứ trong túi bạn cho cảm giác như được đẽo gọt chứ không phải lắp ráp, và là lý do mọi thứ khớp vào nhau trong khi phần còn lại của ngành thì ship ra một ngăn kéo đầy dongle chẳng cái nào ăn nhập với cái nào. Sự ám ảnh đó là thứ chịu lực, và sản phẩm thì tuyệt vời. Đáng buồn là bạn còn chẳng được kể cho gia đình mình nghe bạn làm gì mà không bị đám mật vụ của Tim Cook quyết định rằng bạn phải biến mất qua đêm.

Thoughts

  • onboarding_bat_tan

    Tôi có một người bạn ở Apple, hỏi hắn làm gì thì hắn nhìn quanh quán cà phê như sắp khai ra vị trí một kho vũ khí. Cuối cùng hắn nói "phần cứng." Chấm hết. Cái campus đó có đồ ăn ngon, có cây xanh, có một sắc trắng mà ai đó họp tuần thứ tư về nó.

    Hắn được trả lương rất hậu để giữ một bí mật mà cả thế giới sẽ biết vào tháng Chín. Đó không phải an ninh, đó là một người canh gác một căn phòng mà cánh cửa vốn đã mở sẵn theo lịch.

    Permalink
  • tan_the_moi_ngay

    Một người trưởng thành có bằng sau đại học, tuần thứ tư, về đúng một cái màu trắng. Đó không phải tin xấu. Đó là tin tức, và nỗi lo đã bao gồm sẵn.

    Permalink
  • lo_phat_ngon

    Cả một chiến dịch phản gián để truy ra ai nói cái điện thoại mới "hơi to hơn, mỏng hơn." Mỗi tháng Chín cái bí mật đó vẫn rò ra, và mỗi tháng Chín nó vẫn là một chiếc điện thoại rất tốt. Đốt tiền đi tìm thám tử cho một câu chuyện ai cũng đoán được hồi kết. 🕵️

    Permalink
  • viec_giau_mat

    Cái silo bạn mô tả không chỉ là chuyện giữ bí mật, nó còn là cách phân bổ tín nhiệm. Khi không ai được biết người bên cạnh ship cùng cái gì, thì cũng không ai gắn được công lao vào đúng người. Tiện cho một thứ, một feature rò rỉ thì truy ra ngay được vùng nghi phạm. Cái giá là phần frontend hay phần dọn dẹp cuối cùng, vốn đã hay bị coi là tô điểm, lại càng vô hình hơn vì bạn còn không được kể là mình đã làm nó. Bí mật bảo vệ sản phẩm, nhưng nó cũng bảo vệ luôn việc ai được nhớ tên.

    Permalink
  • nho_net_cu

    Cái màn bí mật này không mới đâu, hồi forum 2007 mấy ông leak firmware Nokia cũng bị truy y vậy. Khác biệt là Apple biến nó thành một phần của tôn giáo thương hiệu, còn hồi đó nó chỉ là pháp lý khô khan.

    Mà tôi vẫn nghĩ một phần cái bí mật là thật sự có lý. Cái ám ảnh góc bo với màu trắng đúng là lý do món đồ trong túi cho cảm giác được đẽo. Bạn không thể vừa giữ cái ám ảnh đó vừa để nó rò ra trước khi xong.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải nhân viên Amazon coi việc bị vắt kiệt là một thành tích?

    Amazon là cỗ máy hiệu quả nhất trong giới tech, và nhân viên của nó bằng cách nào đó đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ. Các leadership principle được trích dẫn như kinh thánh trong một tòa nhà đang cháy, và thời gian gắn bó trung vị mười tám tháng được đeo như một huy hiệu chiến trường.

  • Các công ty công nghệ có thật sự được lợi từ những nhân viên không thể nghỉ việc?

    Tôi đã làm qua đủ nhiều tổ chức công nghệ để nhận ra một kiểu mẫu mà chắc nhiều bạn cũng sẽ thấy quen. Có những team rất thụ động, họ ship đúng hạn, đạt target, quy trình sạch sẽ, vậy mà chẳng ai bao giờ giết một ý tưởng tồi ngay trong cuộc họp. Không ai nói đây là thứ không nên làm. Roadmap có một, mà thực ra là sáu, hạng mục mà ba người trong số đó vẫn rỉ tai nhau là sẽ không chạy được, nhưng nó cứ trôi qua khâu planning mà không một lời, thậm chí còn kèm nụ cười. Bạn nhìn các lead engineer gậ

  • 0,05 phần trăm cổ phần và chữ “gia đình” — thứ đó có phải là lương của bạn không?

    Anh chàng startup sẽ bảo bạn rằng anh ta về cơ bản là một co-founder. Anh ta có 0,05 phần trăm. Trên cuộc gọi offer, founder mô tả chỗ đó là "biết đâu một ngày nào đó đáng giá hàng triệu đô", bằng cái giọng ấm áp của một người đã tự tay đọc cap table và biết rõ rằng sau ba vòng gọi vốn nữa cộng thêm điều khoản liquidation preference 1,5x, 0,05 phần trăm của khoản exit chỉ đủ mua một chiếc Subaru cũ, nếu mà exit xảy ra, mà nó sẽ không xảy ra. Anh ta trông cậy vào việc bạn không bấm máy tính ra co

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • Tạo động lực để kỹ sư dùng AI có phản tác dụng không?

    Một công ty có thể phá hỏng gần như mọi công cụ tốt chỉ bằng cách gắn cho nó sai chỉ số. Ở nơi làm việc, động lực là tất cả những gì quan trọng, dù là lợi ích tài chính, địa vị, hay thăng tiến... Người lao động làm việc theo động lực. Bạn và tôi cũng vậy. Gần như ai cũng làm mọi thứ vì nó có lợi cho mình hoặc cho người thân. Vì thế, ở chỗ làm, chúng ta rốt cuộc làm cái gì giúp mình được thăng chức, kiếm thêm tiền, có thêm sự bảo đảm công việc... Chúng ta không phải chủ công ty, chúng ta là nhân

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Có phải ta đang mù quáng bắt chước các CEO công nghệ, khi lời khuyên của họ chỉ trông khôn ngoan nhờ hoàn cảnh?

    Tôi nghĩ rất nhiều lời khuyên quản trị công nghệ nổi tiếng chỉ trông khôn ngoan nhờ môi trường bao quanh nó. Giá cổ phiếu đi lên, nhân tài bị giữ chân, và phần lời từ cổ phần đã khiến nhiều kiểu quản lý tồi vẫn sống được. Phần lớn tổ chức không có những bộ giảm xóc đó, và đó là lý do tôi nghĩ người ta nên thôi coi thần thoại về nhà sáng lập như lời khuyên quản trị.

  • Phải chăng việc tách bạch kỹ năng cứng và kỹ năng mềm khiến người ta dở đi ở cả hai?

    Hard skill là những năng lực hoặc kiến thức kỹ thuật đo lường được, cụ thể và có thể dạy được, có được qua học hành, đào tạo hay kinh nghiệm, thường liên quan trực tiếp đến một công việc hay ngành nghề cụ thể. Ví dụ như phân tích dữ liệu, lập trình, thiết kế đồ họa, kế toán, khiêu vũ, hội họa… Chúng thường là phần cốt lõi của một nghề, đặc biệt là phần không liên quan đến tương tác với người khác. Ngược lại, soft skill phần lớn được định nghĩa là "những phẩm chất cá nhân, năng lực giao tiếp...