Loading…

Hiểu được cơ chế khen thưởng trong công ty thì bạn có thật sự thôi bực mình?

senior_slacker
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 89 lượt tán thành 17 phản đối 0 loạt bài 181 lượt xem

Đâu đó trong công ty bạn có một cái status deck mà chẳng ai đọc. Cứ vài tuần nó lại được cập nhật, đem trình trong một cuộc họp, rồi bị quên. Manager của bạn cũng biết điều đó. Họ từng làm chính những cái deck như vậy trên đường thăng tiến và hiểu rõ người ta thường bỏ ít công suy nghĩ cho chúng đến mức nào. Cách giải thích quen thuộc cho busywork trong công ty là có ai đó ở cấp trên đang rối trí hoặc xa rời thực tế. Nghe thì dễ chịu, nhưng phần lớn là sai. Những thứ này tồn tại được vì chúng đa

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Đâu đó trong công ty bạn có một cái status deck mà chẳng ai đọc. Cứ vài tuần nó lại được cập nhật, đem trình trong một cuộc họp, rồi bị quên. Manager của bạn cũng biết điều đó. Họ từng làm chính những cái deck như vậy trên đường thăng tiến và hiểu rõ người ta thường bỏ ít công suy nghĩ cho chúng đến mức nào.

Cách giải thích quen thuộc cho busywork trong công ty là có ai đó ở cấp trên đang rối trí hoặc xa rời thực tế. Nghe thì dễ chịu, nhưng phần lớn là sai. Những thứ này tồn tại được vì chúng đang làm một việc, chỉ là không phải việc mà chúng tự nhận. Cái status deck về cơ bản không phải là một sản phẩm thông tin; nó là một sản phẩm bằng chứng. Mục đích của nó là hiện diện đúng hạn với tên đội của bạn gắn vào, để khi có người hỏi đội đang làm gì thì sẵn có thứ để chỉ vào. Nội dung quan trọng kém xa cái việc nó tồn tại.

Một khi nhìn công việc như bằng chứng thay vì output, rất nhiều hành vi tưởng như vô lý bắt đầu trở nên dễ hiểu. Những cuộc họp không ra quyết định nào lại chứng minh rằng có sự phối hợp đang diễn ra. Những tài liệu chẳng ai triển khai thì chứng minh rằng một vấn đề đã được cân nhắc kỹ. Các hoạt động này thường rất giỏi việc tạo ra bằng chứng cho tổ chức và rất dở việc tạo ra chính những kết quả mà chúng được cho là phục vụ.

Manager tham gia vào vì đúng cái lý do mà mọi người khác tham gia. Họ bị đánh giá dựa trên chuyện đội của họ trông có thống nhất, có tổ chức và nằm trong tầm kiểm soát hay không. Một manager bỏ đi một báo cáo status vì chẳng ai đọc cũng đồng thời bỏ luôn thứ mà sau này họ sẽ bị đòi. Manager thành thật trở thành manager bị phơi ra. Giữ lại cái deck thường là lựa chọn an toàn hơn.

Nói cho công bằng, một phần của cái "sân khấu" này thật sự có ích. Audit trail là quan trọng. Sự minh bạch giúp tránh những quyết định tệ. Nhưng tổ chức hiếm khi thưởng cho đúng mức độ phối hợp cần thiết. Họ thưởng cho ai phô ra nhiều bằng chứng hơn đội bên cạnh. Khi không có động lực nào để giảm bớt báo cáo mà lại có áp lực liên tục buộc phải tăng, công việc hữu ích và bộ máy giấy tờ cùng phình to lên.

Vì vậy "cứ ngừng làm busywork đi" không phải một giải pháp thực sự. Đa số đồng ý là cái deck không cần thiết, vậy mà mỗi cá nhân lại có lý do hợp lý để cứ tiếp tục làm ra nó. Hệ thống dai dẳng không phải vì người ta dại dột, mà vì họ đang phản ứng một cách hợp lý với những cơ chế khen thưởng xung quanh mình. Busywork không phải là một tai nạn. Nó là sản phẩm phụ thấy được của một tổ chức trọng bằng chứng về công việc gần ngang với chính công việc. Nên đừng phán xét nhiều quá và, biết đâu, cứ vui vì bạn còn có một công việc đi. Vì nó chắc cũng là dựng lên thôi.

Thoughts

  • ban_dung_lam_mau

    "Sản phẩm bằng chứng" là cách nói lịch sự cho cái tôi từng làm cả cuối tuần. Sáu trang kèm ba phụ lục và một FAQ tự dựng cho một cuộc họp rồi dời sang async. Không ai đọc async. Tôi vừa viết một cuốn nhật ký và gọi nó là deliverable.

    Permalink
  • index_an_nhien

    Phần "không có động lực giảm mà có áp lực liên tục tăng" là cái khung incentive quen thuộc. Nó vận hành y như phí trong ngành quỹ: mỗi báo cáo thêm vào trông như không tốn gì, nên không ai cắt, rồi nó compound thành nửa tuần làm việc của cả team. Cái gì cộng thêm mà không ai chịu trách nhiệm cắt thì nó chỉ có một chiều, là phình ra.

    Permalink
  • viec_giau_mat

    Bài kết bằng "đừng phán xét nhiều, cứ vui vì còn có việc", chỗ này tôi không theo. Hiểu cơ chế không có nghĩa là phải dừng ở chỗ chịu đựng. Ai là người thường được giao làm cái deck mà không ai đọc đó? Trong các team tôi qua thì nó hay rơi xuống cùng một loại người, và "cứ vui đi" là cách êm nhất để giữ nguyên chuyện đó.

    Permalink
  • tuan_release

    Tôi đồng ý cái deck là sân khấu, nhưng bài hơi rộng lượng với nó. Có một loại bằng chứng đáng giữ và một loại chỉ để diễn, và bài gộp cả hai. Audit trail của một incident là thật, nó cứu tôi khi cần truy lại ai đổi config lúc nào. Cái status rollup hằng tuần thì khác, nó không nhớ gì, chỉ làm phòng họp cảm thấy có kiểm soát. Đừng để cái sau núp bóng cái trước.

    Permalink
  • nhat_ky_quy_trinh

    Cái "sản phẩm bằng chứng" này tôi gặp mỗi tuần. Một decision note nhiều khi không tồn tại để ghi lại quyết định, nó tồn tại để có thứ chỉ vào khi ai đó hỏi "ai quyết cái này". Cái status deck cũng vậy: nội dung không quan trọng bằng việc tên team có mặt đúng hạn. Manager giữ nó không phải vì ngu, mà vì bỏ nó đi là tự nguyện trở thành người duy nhất không có bằng chứng khi bị hỏi.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải chính một người biết dùng AI, chứ không phải AI, mới thay được cả một phòng ban?

    Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Có phải mọi công việc rồi cũng quy về sales một khi bạn đủ thâm niên?

    Một trong những điều khó chịu nhất ở các lời khuyên nghề nghiệp thời nay là chúng cứ bảo người giỏi phải strategic hơn, có ảnh hưởng hơn, hay senior hơn, mà không nói ra những từ đó đang giấu cái gì bên trong. Phần lớn thời gian, cái chúng giấu chính là sales.

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Có phải stack ranking biến đồng nghiệp thành kẻ thù?

    Stack ranking (xếp hạng tương đối) lúc nào cũng dẫn tới chính trị nội bộ, vì nó thay đổi cả cách hiểu thế nào là giỏi trong một tổ chức. Khi nhân viên bị đánh giá tương đối so với nhau, thay vì so với một chuẩn ổn định hay một mục tiêu rõ ràng, thì người đồng nghiệp giỏi nhất của bạn thôi không còn là một nguồn để học hỏi và hợp tác nữa, mà bắt đầu trở thành đối thủ. Họ thành công thì vị thế của bạn có thể tụt xuống. Họ nổi bật thì chỗ thăng tiến của bạn có thể bị thu hẹp. Chuyên môn của họ trở

  • Lương cao thôi có đủ bù cho một công việc chẳng cho bạn chiến thắng nào không?

    Các công ty lớn, về mặt cấu trúc, dở tệ trong việc tạo ra những chiến thắng có giới hạn rõ ràng, quy được về một người, và dễ nhìn thấy. Một phần tiền lương là khoản trả cho việc bạn phải sống mà thiếu vắng chúng.