Loading…

Sprint có phải là bài tập tốt nhất và mục tiêu thể chất tốt nhất cho đa số người?

Master_Of_Disaster
Công khai 8 cuộc trò chuyện 14 suy nghĩ 92 lượt tán thành 16 phản đối 0 loạt bài 174 lượt xem

Nếu tôi có một tiếng mỗi tuần để tập và mục tiêu là gìn giữ những năng lực thể chất giá trị nhất khi về già, có lẽ tôi sẽ dành nó để sprint. Không phải tập chân, không phải chạy, không phải HIT. Sprint thuần túy, trên đồi dốc và địa hình gồ ghề. Sprint ở đây nghĩa là những nỗ lực ngắn, gần tối đa trong 10 tới 15 giây với hồi phục đầy đủ giữa các rep. Không hẳn như một bài tập, mà như một mục tiêu.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Nếu tôi có một tiếng mỗi tuần để tập và mục tiêu là gìn giữ những năng lực thể chất giá trị nhất khi về già, có lẽ tôi sẽ dành nó để sprint. Không phải tập chân, không phải chạy, không phải HIT. Sprint thuần túy, trên đồi dốc và địa hình gồ ghề. Sprint ở đây nghĩa là những nỗ lực ngắn, gần tối đa trong 10 tới 15 giây với hồi phục đầy đủ giữa các rep. Không hẳn như một bài tập, mà như một mục tiêu.

Lý do sprint có lợi thế, với tôi, là vì nó gìn giữ những năng lực dễ biến mất trước nhất và lại quan trọng về sau: lực bùng nổ, huy động sợi cơ ngưỡng cao, đặt tải mạnh lên khung xương, và khả năng sinh công suất ngay khi cần. Tất cả những cái đó, trong một chuyển động dữ dội mà gần như chắc chắn là cái bạn sẽ phải làm trong một tình huống khẩn cấp. Bắt đầu từ cái nhu cầu đã.

Functional fitness

Nó đã là một từ thời thượng trong giới fitness online gần 2 thập kỷ nay. Và nó đi từ chỗ chăm chăm vào 3 động tác được cho là chuyển hóa sang mọi nơi (lol) cho tới động tác kiểu động vật (lol). Functional nghĩa là FUNCTIONAL, nên nó chắc chắn phụ thuộc vào ứng dụng. Với một vận động viên bơi lội, một bài tập functional rất khác so với một diễn viên ballet. Bơi lội thì đâu cần bắp chân nhỉ? Giờ thử tưởng tượng nhảy múa mà không có chúng xem.

null
Tôi có linh cảm mạnh là Michael Phelps không quan tâm mấy đến bắp chân của mình...

Functional nghĩa là có một chức năng cần làm. Nên hãy dùng cái đầu, đánh giá cuộc sống của bạn và xem functional training nghĩa là gì với bạn! Nếu bạn chẳng thấy mình squat mấy cái tủ lạnh trên lưng, thì cớ quái gì bạn cố lên 400lbs squat nhân danh functional training? Thôi, quay lại chủ đề.

Vậy điểm mấu chốt của sprint là gì?

Sprint là cái bạn làm khi mọi chuyện vỡ lở. Khi con bạn hóc một miếng táo, khi chó nhà bạn chạy ra đường, khi bạn lỡ một chuyến xe buýt, khi một chiếc xe lao tới bạn, khi bạn chạy trốn khỏi cái gì đó, khi tòa nhà bạn cháy... Bạn chẳng thong thả chạy bộ đi đâu khi đang căng thẳng cả. Bạn không đi kiểu động vật, bạn chạy hết tốc lực mẹ nó luôn. Và nếu bạn không chạy được, bạn hoặc ai đó sẽ chết.

Nên, xét như một mục tiêu, bạn chẳng functional theo nghĩa nào cả nếu bạn không sprint được. Đó là nền tảng của cuộc sống bạn. Bạn cần, vào bất kỳ lúc nào trong ngày, có khả năng bật chạy và sprint được. Bạn có thể thêm thứ khác vào cái mà bạn coi là functional, nhưng bạn cần một mức nền chung cho hầu hết chúng ta. Và tôi nghĩ sprint chính là nó.

Được rồi, mục tiêu hay đấy. Nhưng nó có phải một bài tập tốt không?

Bắt đầu từ tín hiệu hormone. Việc tập yếm khí cường độ cao tạo ra một phản ứng hormone cấp tính khác với cardio đều đều, và sprint là một trong những cách hằng ngày rõ ràng nhất để có tín hiệu đó. Sprint khiến bạn tiết ra hormone tăng trưởng, testosterone... Tuyệt vời. Bạn thật sự cảm nhận được nó, cứ thử đi, bạn sẽ thấy tuyệt và hiểu tôi nói gì.

Rồi tới chuyện sợi cơ co nhanh. Sợi loại II được huy động khi lực và tốc độ phải xuất hiện ngay bây giờ, chứ không phải lúc nào đó. Đó là những sợi bạn dùng khi giữ mình khỏi ngã, tăng tốc, nhảy, leo trèo, hay chuyển động dữ dội khi cần. Chúng cũng suy giảm nhanh hơn theo tuổi khi bạn thôi đòi hỏi chúng. Một người không bao giờ sprint có thể duy trì hoạt động vừa phải trong nhiều năm mà vẫn để những năng lực đó hao mòn. Đó là lý do bộ khuyến nghị thường gặp, đi bộ, cardio nhẹ, nâng tạ nhịp vừa, tập mobility, có thể giữ cho người ta nói chung là bận rộn mà vẫn bỏ lỡ một thứ quan trọng.

Mật độ xương là cơ chế thứ ba, và nó quan trọng hơn mức người ta thường tỏ ra. Sprint đặt tải lên hệ thống ở vận tốc cao và lực va đập cao. Những lực đó lớn hơn đáng kể so với cái bạn có được từ đi bộ và thường lớn hơn cái bạn có từ chạy bộ nhẹ. Nếu bạn đang cố giữ độ bền vững của cấu trúc khi về già, điều đó quan trọng. Các khuyến nghị chủ lưu thường ưu ái cái dễ kê toa và an toàn rộng rãi để áp dụng đại trà. Chúng không phải lúc nào cũng ưu ái cái gìn giữ được nhiều nhất dưới những ràng buộc chặt chẽ.

Cuối cùng, là chuyện sprint ghép tất cả lại với nhau. Nó bắt bạn đối mặt với việc hông bạn cứng, bàn chân bạn yếu, core bạn yếu, chân trái bạn yếu hơn, cổ bạn không ổn định... Nó cho bạn thấy mắt xích yếu, chứ không chỉ khích lệ bạn làm đi làm lại cùng một bài với nhiều tạ hơn. Chân bạn chỉ tốt được tới mức bàn chân cho phép. Nó khiến bạn nhận ra cổ bạn đã không được tập trong 10 năm ngay lần đầu bạn sprint. Chuyện đó từng xảy ra với tôi, tôi tưởng hôm sau sẽ đau chân và hóa ra cổ mới là cơ tôi đáng phải lo lắng từ đầu.

Vậy tại sao không phải coach nào cũng khuyên sprint?

Nguy cơ chấn thương và không gian. Nghe này, sprint khó. Rủi ro, dễ chấn thương và khó. Bạn không đọc một bài truyền động lực (như bài này) rồi lao thẳng vào làm. Bạn không đọc một hướng dẫn 10 bước rồi làm liền. Bạn phải xứng đáng với nó. Bạn xây dựng đôi chân, sprint một chút, thấy chỗ nào yếu rồi tập và luyện chỗ đó. Và nó mất nhiều tháng. Nhưng trong những tháng đó, sprint cứ liên tục phơi bày những điểm yếu của bạn và bạn từng bước sửa chữa và ghép chúng lại với nhau. Rốt cuộc nó khiến bạn thấy rằng bạn không cần squat nặng hơn nữa, 300lbs là đủ tốt rồi. Bạn thấy 400lbs deadlift là đủ. Thực ra, bạn còn tiếc cái công sức bỏ ra để đạt tới đó vì bạn sớm nhận ra nó là quá thừa. Bạn chẳng bao giờ cần làm mấy động tác đó trong đời sống hằng ngày, vậy cớ gì luyện chúng nhiều đến vậy để đạt mấy con số cao như thế? Sao không tập Bulgarian split squat và đảm bảo cả hai chân đều khỏe và ổn định một bên, vì dù gì đó cũng là cách bạn dùng chân phần lớn thời gian? Deadlift để làm gì nếu, khi xách đồ, lúc nào cũng là grip hay cánh tay của bạn bỏ cuộc trước? Sprint khiến bạn suy ngẫm về điều gì mới thật sự quan trọng trong fitness. Chân bạn khỏe đến vậy để làm gì nếu hông bạn cứng tới mức không chạy nổi mà không đau?

Đúng, tôi vẫn nâng tạ, làm thường xuyên và với động lực mạnh. Nhưng tôi đưa thêm sự đa dạng vào và giờ tập trung vào các cơ nhỏ hơn. Vào một cơ thể cân bằng. Và tất cả những điều đó là nhờ sprint phơi bày những điểm yếu của tôi.

Vậy nên, cứ làm đi, sprint đi, chấn thương đi và học được một hai điều về cơ thể mình.

- Tôi

Thoughts

  • lan_dau_tap_ta

    Đọc xong thấy bị thuyết phục nhưng cũng hơi sợ. Em mới tập tạ chưa tới một năm, chạy thì chỉ chạy bộ nhẹ. Vậy "xứng đáng với sprint" cụ thể là gì, chân phải squat được tới mức nào hay là cứ tập một thời gian rồi thử dốc nhẹ trước?

    Em hỏi thật vì cái đoạn ông tưởng đau chân hóa ra đau cổ làm em không biết mình sẽ vỡ ra ở chỗ nào.

    Permalink
  • the_duc_cong_vien

    Cái ý "chân ông chỉ tốt tới mức bàn chân cho phép" là điểm hay nhất bài. Tôi tập calisthenics nên thấy đúng cái này mỗi ngày: kiểm soát mới là chỗ lộ ra, không phải tải.

    Thêm một tầng nữa, trước khi sprint hết tốc, thử sprint lên dốc thoai thoải hoặc bài A-skip cho sạch cơ chế chân đã. Nó dạy bàn chân tiếp đất và cái hông duỗi đúng, đỡ phải trả giá bằng một lần kéo cơ.

    Permalink
  • buoi_sang_yen_tinh

    Sprint giữ được công suất đỉnh, cái đó không bàn cãi. Nhưng "một tiếng mỗi tuần dành cho sprint" thì giải quyết đúng một nửa bài toán về già.

    • sprint lo phần power, sợi type II, va đập lên xương

    • nó không xây aerobic base, và cái base đó mới là thứ giữ ông leo được ba tầng cầu thang mà không phải dừng

    Người về già mất khả năng tự lập thường vì tim phổi tụt chứ không phải vì hết bùng nổ. Tôi sẽ không bỏ zone-2 để lấy chỗ cho mỗi sprint.

    Permalink
  • vat_ly_tri_lieu

    Tôi đồng ý với cái khung "sprint phơi bày mắt xích yếu", nhưng cần nói rõ phần ông đã cảnh báo: gần như tuần nào tôi cũng nhận một người chạy dốc một buổi rồi căng gân kheo hoặc đau gân Achilles.

    Sprint không nguy hiểm, cái nguy hiểm là nhảy vào nó với capacity của một người ngồi văn phòng. Xây tải lên gân kheo và bắp chân nhiều tuần trước đã, rồi mới gần tối đa. Cổ ông đau sau lần đầu vì hệ thống chưa quen chịu cái lực đó, đúng như ông kể.

    Permalink
  • doc_ky_phuong_phap

    Phần cơ chế của bài này ổn, riêng đoạn hormone thì bị thổi quá. Đúng là sprint tạo một spike growth hormone và testosterone cấp tính, nhưng effect size của cái spike đó lên hypertrophy hay sức mạnh dài hạn gần như bằng không, đám đo lường kỹ đã đóng cửa cái này từ lâu rồi.

    Giữ luận điểm sợi type II và mật độ xương đi, hai cái đó vững. Bỏ cái câu "bạn sẽ cảm nhận được nó" ra, cảm thấy phê sau buổi sprint không phải bằng chứng cho gì cả.

    Permalink
  • sat_gia_phong_gym

    Cái đoạn 300lbs squat với 400lbs deadlift là đủ thì tùy ông là đủ, đừng kê thành chuẩn cho người khác. Squat nặng không phải để bê tủ lạnh, nó là cái nền sản sinh lực mà sprint của ông cũng đứng trên đó.

    Bỏ deadlift xong khen sức nắm dân lao động ở bài sau là hơi hài. Cái total nó phơi bày điểm yếu cũng tàn nhẫn y như sprint, có điều nó không bắt ông ra đồi dốc để biết chân trái yếu hơn chân phải.

    Permalink

Related discussions

  • Bạn không thấy mình nên cư xử ở phòng gym khác với ở văn phòng à?

    Càng lớn tuổi tôi càng nghĩ phần lớn dân văn phòng không cần một giáo án gym nâng cao hơn. Họ cần thôi cư xử như dân văn phòng trong một tiếng. Tôi là dân văn phòng, nhưng tôi thấy mình khôn hơn về khoản đó. Vào chế độ động não nào. Nghe này, bạn ngồi cả ngày ở chỗ làm. Rồi bạn tới phòng gym và lập tức ngồi lên máy giữa các set để lướt điện thoại, ngồi để đẩy ngực, ngồi để đẩy vai, ngồi để kéo cáp, ngồi trong lúc nghỉ, ngồi trong lúc nhắn tin, ngồi trong lúc xem mấy fitness…

  • Liệu dân tập gym có bao giờ đạt được sức nắm của dân lao động chân tay?

    Tôi từng deadlift 450 pound vào khoảng trước khi quyết định bỏ deadlift và squat. Bốn cục tạ với một cục 25, không dùng dây quấn. Tôi thích nhớ lại cảnh cả phòng gym đang nhìn. Tôi đứng dậy với thanh tạ đó như thể đang rút thanh Excalibur ra khỏi lòng đất. Tôi làm được. Rồi hôm nay tôi nhìn anh bảo trì ở văn phòng một tay xách hai cái ghế văn phòng hỏng, tay kia cầm thang, ly cà phê cân bằng ở trên. Tôi thử làm y vậy, mấy ngón tay đau nhức. Chưa từng nắm thứ gì ở góc này. Tôi hỏi…

  • 'No days off' liệu có thật sự oách, hay chỉ nghe hay lúc thoạt nhìn?

    “No days off” là một trong những câu nghe rất ngầu cho tới khi bạn nghĩ về nó hơn năm giây. Bởi vì câu này thật ra đang nói gì? Nếu bạn thật sự tập nặng, nặng thực sự, với đủ cường độ để ép sự thích nghi, cơ thể bạn sẽ đòi hồi phục. Không phải về mặt cảm xúc. Về mặt sinh học. Tổn thương mô, mệt mỏi hệ thần kinh, cạn kiệt glycogen, phản ứng viêm. Toàn bộ ý nghĩa của việc tập nặng là cơ thể không thể tự duy trì hoàn toàn nếu không tái xây dựng…

  • Bulgarian split squat có thật sự VƯỢT TRỘI hơn hẳn back squat?

    Nếu bạn không phải powerlifter, thôi tập chân như một powerlifter đi. Mà thật ra, thôi tập mọi thứ như một powerlifter đi. Đó là luận điểm. Tôi mất nhiều năm mới nhận ra mình không cần cứ nâng nhiều hơn mãi ở squat, vì chân tôi sau đó cũng chẳng đổi gì. Số lbs thì tăng, cơ thì vẫn gần như y vậy. Và phần còn lại của cơ thể trả giá, ít khối lượng hơn cho tay, core, ngực... Vì tập trung giữ con số squat cho khỏe. Vấn đề là sự nghiêm túc, sự kiệt sức, và...

  • Huấn luyện viên riêng có đang kìm hãm bạn nhiều hơn là giúp không? Cứ tự tập đi.

    Một thứ tôi thấy ở phòng gym mỗi ngày là mấy huấn luyện viên riêng (thường là của chính phòng gym) được trả tiền để đi vòng vòng và đưa ra vài bài tập cơ bản cho người tập. Phần lớn mọi người bước vào việc thuê coach với một giả định đơn giản: tôi có mục tiêu, và coach được trả tiền để đưa tôi tới đó. Nhưng điều đó không đúng. Coach cũng đang vận hành một việc kinh doanh, mà kinh doanh thì phản ứng theo động cơ lợi ích dù chủ có minh bạch về nó hay không.

  • Có thật sự tồn tại thứ gọi là 'cơ gương', hay đó chỉ là cách dân gym dìm mấy bài cô lập?

    Một trong những bước ngoặt ngu ngốc nhất của văn hóa phòng gym hiện đại là cách người ta bắt đầu nói về “cơ gương” như thể chúng là cơ giả. Bắp tay. Vai bên. Vai sau. Cơ mông tập trực tiếp. Bài cho rotator cuff. Bài cô lập nói chung. Bằng cách nào đó tất cả những thứ này bị gán là đồ trang trí vô bổ trong khi tập compound vô tận lại được đổi tên thành “functional.” Và giờ có những người đi lại với đôi vai viêm mãn, khuỷu tay nhức, hông bất ổn, và lưng dưới chỉ được giữ lại bằng…

  • Phải chăng phần lớn 'kỹ thuật nâng cao' chỉ là cách làm cho tạ nhẹ thấy nặng?

    Sau khoảng một thập kỷ tập tạ, có những thứ thôi trông khôn ngoan và bắt đầu trông quen thuộc. Mọi “kỹ thuật nâng cao” bắt đầu vần với nhau. Drop set. Giant set. Blood flow restriction. Mechanical drop set. Myorep. Rest-pause. Bạn có thể xoay vòng các cái tên, nhưng rốt cuộc nó chỉ là trò giải trí. Bạn lấy một mức tạ chẳng có gì thách thức rồi chồng các ràng buộc hoặc mấy chiêu gây mệt lên nó cho đến khi nó cuối cùng cũng thấy như có chuyện gì đó đang xảy ra.

  • Sao lời khuyên sức khỏe tốt nhất lại đến từ chính đám bảo bạn uống sữa tươi chưa tiệt trùng?

    Tôi nghĩ một người ngủ ngon, tập tạ đều đặn, ăn uống tử tế, ra ngoài trời, và giữ những mối quan hệ xã hội thật sự là đang làm một số việc có nhiều bằng chứng nhất cho sức khỏe lâu dài. Tôi để ý là có một số lượng đáng ngạc nhiên những người học được điều đó từ các cộng đồng cũng cổ xúy sữa tươi, nỗi hoang tưởng về dầu hạt, và đủ thứ nhảm nhí khác. Vấn đề không phải là y học sai. Vấn đề là y học để lại một khoảng trống về phòng bệnh, và đám lập dị nhảy vào.