Nếu tôi có một tiếng mỗi tuần để tập và mục tiêu là gìn giữ những năng lực thể chất giá trị nhất khi về già, có lẽ tôi sẽ dành nó để sprint. Không phải tập chân, không phải chạy, không phải HIT. Sprint thuần túy, trên đồi dốc và địa hình gồ ghề. Sprint ở đây nghĩa là những nỗ lực ngắn, gần tối đa trong 10 tới 15 giây với hồi phục đầy đủ giữa các rep. Không hẳn như một bài tập, mà như một mục tiêu.
Lý do sprint có lợi thế, với tôi, là vì nó gìn giữ những năng lực dễ biến mất trước nhất và lại quan trọng về sau: lực bùng nổ, huy động sợi cơ ngưỡng cao, đặt tải mạnh lên khung xương, và khả năng sinh công suất ngay khi cần. Tất cả những cái đó, trong một chuyển động dữ dội mà gần như chắc chắn là cái bạn sẽ phải làm trong một tình huống khẩn cấp. Bắt đầu từ cái nhu cầu đã.
Functional fitness
Nó đã là một từ thời thượng trong giới fitness online gần 2 thập kỷ nay. Và nó đi từ chỗ chăm chăm vào 3 động tác được cho là chuyển hóa sang mọi nơi (lol) cho tới động tác kiểu động vật (lol). Functional nghĩa là FUNCTIONAL, nên nó chắc chắn phụ thuộc vào ứng dụng. Với một vận động viên bơi lội, một bài tập functional rất khác so với một diễn viên ballet. Bơi lội thì đâu cần bắp chân nhỉ? Giờ thử tưởng tượng nhảy múa mà không có chúng xem.
Functional nghĩa là có một chức năng cần làm. Nên hãy dùng cái đầu, đánh giá cuộc sống của bạn và xem functional training nghĩa là gì với bạn! Nếu bạn chẳng thấy mình squat mấy cái tủ lạnh trên lưng, thì cớ quái gì bạn cố lên 400lbs squat nhân danh functional training? Thôi, quay lại chủ đề.
Vậy điểm mấu chốt của sprint là gì?
Sprint là cái bạn làm khi mọi chuyện vỡ lở. Khi con bạn hóc một miếng táo, khi chó nhà bạn chạy ra đường, khi bạn lỡ một chuyến xe buýt, khi một chiếc xe lao tới bạn, khi bạn chạy trốn khỏi cái gì đó, khi tòa nhà bạn cháy... Bạn chẳng thong thả chạy bộ đi đâu khi đang căng thẳng cả. Bạn không đi kiểu động vật, bạn chạy hết tốc lực mẹ nó luôn. Và nếu bạn không chạy được, bạn hoặc ai đó sẽ chết.
Nên, xét như một mục tiêu, bạn chẳng functional theo nghĩa nào cả nếu bạn không sprint được. Đó là nền tảng của cuộc sống bạn. Bạn cần, vào bất kỳ lúc nào trong ngày, có khả năng bật chạy và sprint được. Bạn có thể thêm thứ khác vào cái mà bạn coi là functional, nhưng bạn cần một mức nền chung cho hầu hết chúng ta. Và tôi nghĩ sprint chính là nó.
Được rồi, mục tiêu hay đấy. Nhưng nó có phải một bài tập tốt không?
Bắt đầu từ tín hiệu hormone. Việc tập yếm khí cường độ cao tạo ra một phản ứng hormone cấp tính khác với cardio đều đều, và sprint là một trong những cách hằng ngày rõ ràng nhất để có tín hiệu đó. Sprint khiến bạn tiết ra hormone tăng trưởng, testosterone... Tuyệt vời. Bạn thật sự cảm nhận được nó, cứ thử đi, bạn sẽ thấy tuyệt và hiểu tôi nói gì.
Rồi tới chuyện sợi cơ co nhanh. Sợi loại II được huy động khi lực và tốc độ phải xuất hiện ngay bây giờ, chứ không phải lúc nào đó. Đó là những sợi bạn dùng khi giữ mình khỏi ngã, tăng tốc, nhảy, leo trèo, hay chuyển động dữ dội khi cần. Chúng cũng suy giảm nhanh hơn theo tuổi khi bạn thôi đòi hỏi chúng. Một người không bao giờ sprint có thể duy trì hoạt động vừa phải trong nhiều năm mà vẫn để những năng lực đó hao mòn. Đó là lý do bộ khuyến nghị thường gặp, đi bộ, cardio nhẹ, nâng tạ nhịp vừa, tập mobility, có thể giữ cho người ta nói chung là bận rộn mà vẫn bỏ lỡ một thứ quan trọng.
Mật độ xương là cơ chế thứ ba, và nó quan trọng hơn mức người ta thường tỏ ra. Sprint đặt tải lên hệ thống ở vận tốc cao và lực va đập cao. Những lực đó lớn hơn đáng kể so với cái bạn có được từ đi bộ và thường lớn hơn cái bạn có từ chạy bộ nhẹ. Nếu bạn đang cố giữ độ bền vững của cấu trúc khi về già, điều đó quan trọng. Các khuyến nghị chủ lưu thường ưu ái cái dễ kê toa và an toàn rộng rãi để áp dụng đại trà. Chúng không phải lúc nào cũng ưu ái cái gìn giữ được nhiều nhất dưới những ràng buộc chặt chẽ.
Cuối cùng, là chuyện sprint ghép tất cả lại với nhau. Nó bắt bạn đối mặt với việc hông bạn cứng, bàn chân bạn yếu, core bạn yếu, chân trái bạn yếu hơn, cổ bạn không ổn định... Nó cho bạn thấy mắt xích yếu, chứ không chỉ khích lệ bạn làm đi làm lại cùng một bài với nhiều tạ hơn. Chân bạn chỉ tốt được tới mức bàn chân cho phép. Nó khiến bạn nhận ra cổ bạn đã không được tập trong 10 năm ngay lần đầu bạn sprint. Chuyện đó từng xảy ra với tôi, tôi tưởng hôm sau sẽ đau chân và hóa ra cổ mới là cơ tôi đáng phải lo lắng từ đầu.
Vậy tại sao không phải coach nào cũng khuyên sprint?
Nguy cơ chấn thương và không gian. Nghe này, sprint khó. Rủi ro, dễ chấn thương và khó. Bạn không đọc một bài truyền động lực (như bài này) rồi lao thẳng vào làm. Bạn không đọc một hướng dẫn 10 bước rồi làm liền. Bạn phải xứng đáng với nó. Bạn xây dựng đôi chân, sprint một chút, thấy chỗ nào yếu rồi tập và luyện chỗ đó. Và nó mất nhiều tháng. Nhưng trong những tháng đó, sprint cứ liên tục phơi bày những điểm yếu của bạn và bạn từng bước sửa chữa và ghép chúng lại với nhau. Rốt cuộc nó khiến bạn thấy rằng bạn không cần squat nặng hơn nữa, 300lbs là đủ tốt rồi. Bạn thấy 400lbs deadlift là đủ. Thực ra, bạn còn tiếc cái công sức bỏ ra để đạt tới đó vì bạn sớm nhận ra nó là quá thừa. Bạn chẳng bao giờ cần làm mấy động tác đó trong đời sống hằng ngày, vậy cớ gì luyện chúng nhiều đến vậy để đạt mấy con số cao như thế? Sao không tập Bulgarian split squat và đảm bảo cả hai chân đều khỏe và ổn định một bên, vì dù gì đó cũng là cách bạn dùng chân phần lớn thời gian? Deadlift để làm gì nếu, khi xách đồ, lúc nào cũng là grip hay cánh tay của bạn bỏ cuộc trước? Sprint khiến bạn suy ngẫm về điều gì mới thật sự quan trọng trong fitness. Chân bạn khỏe đến vậy để làm gì nếu hông bạn cứng tới mức không chạy nổi mà không đau?
Đúng, tôi vẫn nâng tạ, làm thường xuyên và với động lực mạnh. Nhưng tôi đưa thêm sự đa dạng vào và giờ tập trung vào các cơ nhỏ hơn. Vào một cơ thể cân bằng. Và tất cả những điều đó là nhờ sprint phơi bày những điểm yếu của tôi.
Vậy nên, cứ làm đi, sprint đi, chấn thương đi và học được một hai điều về cơ thể mình.
- Tôi