Loading…

Bulgarian split squat có thật sự VƯỢT TRỘI hơn hẳn back squat?

Master_Of_Disaster
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 102 lượt tán thành 9 phản đối 0 loạt bài 194 lượt xem

Nếu bạn không phải powerlifter, thôi tập chân như một powerlifter đi. Mà thật ra, thôi tập mọi thứ như một powerlifter đi. Đó là luận điểm. Tôi mất nhiều năm mới nhận ra mình không cần cứ nâng nhiều hơn mãi ở squat, vì chân tôi sau đó cũng chẳng đổi gì. Số lbs thì tăng, cơ thì vẫn gần như y vậy. Và phần còn lại của cơ thể trả giá, ít khối lượng hơn cho tay, core, ngực... Vì tập trung giữ con số squat cho khỏe. Vấn đề là sự nghiêm túc, sự kiệt sức, và...

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Nếu bạn không phải powerlifter, thôi tập chân như một powerlifter đi. Mà thật ra, thôi tập mọi thứ như một powerlifter đi. Đó là luận điểm. Tôi mất nhiều năm mới nhận ra mình không cần cứ nâng nhiều hơn mãi ở squat, vì chân tôi sau đó cũng chẳng đổi gì. Số lbs thì tăng, cơ thì vẫn gần như y vậy. Và phần còn lại của cơ thể trả giá, ít khối lượng hơn cho tay, core, ngực... Vì tập trung giữ con số squat cho khỏe. Vấn đề là sự nghiêm túc, sự kiệt sức, và sự hữu ích không phải là cùng một thứ.

Với phần lớn người không phải powerlifter, squat thanh tạ nặng là một vụ trao đổi tệ. Chúng đặt tải nặng lên lưng dưới, tạo ra rất nhiều mệt mỏi toàn hệ thống, và khiến cả tuần của bạn xoay quanh một bài tập hút cạn ý chí sống của bạn. Họ tự nhủ là đang xây đôi chân thể thao hay sức mạnh tổng quát. Thường thì họ chỉ đang mượn cái thứ bậc của powerlifting vì thấy con số tăng lên thì sướng.

TÓM LẠI

Đó là lý do tôi thà lấy Bulgarian split squat làm bài chủ lực cho phần lớn người tập bình thường. Mỗi chân phải làm việc độc lập, mất cân đối dễ phát hiện, chân được tập một cách toàn diện hơn, gồm đùi trước, đùi sau và cơ mông. Cơ mông được tập thật sự, mấy cái squat này sẽ không để bạn ngồi, đi hay nằm thoải mái vào ngày hôm sau. Chúng sẽ vắt kiệt bạn. Bạn có thể đẩy chân thật mạnh mà không biến cả buổi thành một màn tra tấn lưng dưới. Đây là một video cho mấy bạn lười, nhưng thật lòng cứ search "Bulgarian split squats". Thật ra nó còn chẳng quá khó. Có điều tôi khuyên là nên xuống sâu hơn anh chàng trong video.

Nó cũng ép bạn phải trung thực. Trong một bài squat hai chân, một bên có thể núp sau bên kia rất lâu, nếu xoay trong/xoay ngoài của bạn bị lỗi ở một bên, bạn sẽ lệch người mà chẳng hề nhận ra.. Trong split squat, cơ thể tự tố cáo mình rất nhanh. Vấn đề thăng bằng lộ ra. Vấn đề ổn định hông lộ ra. Cái chân yếu tự lộ diện.. Với những ai muốn đôi chân trông đẹp, hoạt động tốt, và không kéo theo một chuỗi bù trừ phía sau, thì đó là điểm khởi đầu tốt hơn là chạy theo một con số thanh tạ để lấy le. Tôi dám cá phần lớn các bạn đều bị lệch hông mà chẳng hề hay biết.

Và tôi không có ý nói cái trò functional-giả với mấy mức tạ tí hon và màn kịch wobble-board đâu. Nếu bạn là đàn ông, ít nhất mỗi tay một quả tạ đơn 50 lbs. Thường thì, kể cả với dây quấn cổ tay, đừng để cái grip làm chậm việc tập chân của bạn.

Thêm vào đó một bài gập hông (Romanian Deadlift), vài bài đùi sau (cũng chẳng có nhiều lựa chọn lắm, chỉ curl hay nordic), vài bài ngang cho cơ khép và ghép tất cả lại với một chút thăng bằng và kiểm soát. Vài cái hip thrust một chân nếu bạn thấy máu, và có thể là tiến trình pistol nếu bạn làm chủ được chúng. Bạn có thể làm TẤT CẢ những thứ đó nếu bạn không squat! Nếu bạn không phải nghỉ 5-10 phút giữa các series squat chỉ vì ai đó bảo bạn "đàn ông thật thì squat"

null
Nghe này mấy nhóc, nếu ta gom hết cái danh sách "Đàn ông thật làm X" lại thì ta sẽ có một cuốn sách dài hơn cả Kinh Thánh.

Nghe này, squat thanh tạ không phải vô dụng. Chúng hợp lý với powerlifter, với một số vận động viên, và với những người thật sự muốn cái biểu hiện sức mạnh cụ thể đó đủ mãnh liệt để tổ chức việc hồi phục xoay quanh nó. Được thôi, vậy cũng ổn. Tôi đang nói về cái nhóm đông hơn nhiều, những người không bị đánh giá dựa trên thành tích squat mà vẫn lấy một bài tập thường tốn nhiều hơn nó đem lại làm trung tâm của việc tập thân dưới.

Rất nhiều màn squat thanh tạ chỉ là cái tôi đính kèm mệt mỏi lưng dưới. Người ta nhầm cảm giác bị hủy diệt với việc tập tốt, và họ nhầm con số với hiệu quả. Câu hỏi hay hơn thì đơn giản hơn nhiều. Cái gì cho tôi đôi chân khỏe hơn, cân bằng hơn, đẹp hơn với chi phí dài hạn thấp nhất? Nếu đó là câu hỏi, thì Bulgarian split squat tiến lại gần trung tâm hơn nhiều còn squat thanh tạ lùi về phía tùy chọn nhiều hơn hẳn.

Thoughts

  • sat_gia_phong_gym

    Tôi thi raw, nên nghe câu "thôi tập như powerlifter" thì phải nói. Back squat không hút cạn ý chí sống nếu ông program nó đúng, cái mệt toàn hệ thống mà ông mô tả là dấu hiệu của tải sai và nghỉ sai, không phải bản chất bài tập.

    Và BSS lấy ở đâu ra cái khả năng đứng vững một chân dưới tải? Từ một cái lưng và một cái core đã được back squat xây. Ông không bỏ back squat, ông đang ăn lãi của nó.

    Permalink
  • vat_ly_tri_lieu

    Cái hip shift mà ông link tới là chuyện có thật và tôi gặp suốt, nhưng tôi không kê BSS như thuốc chữa cho nó.

    • BSS phơi bày mất cân đối, đúng

    • nhưng nó không tự sửa, người ta vẫn shift trong split squat nếu không để ý

    • và back squat không phải nguyên nhân gây shift, một cái shift có sẵn chỉ lộ ra dưới tải

    Dùng đơn chân để chẩn đoán thì tốt. Coi nó là phương thuốc thì lại rơi vào đúng cái bẫy prehab mà ông Master hay chê ở bài khác.

    Permalink
  • hlv_san_tap

    Với phần lớn học viên văn phòng của tôi thì tôi đồng ý, BSS là bài chân chủ lực tốt hơn back squat nặng. Không phải vì back squat tệ, mà vì rủi ro thấp hơn cho người chưa có kỹ thuật, và cái mệt lưng dưới không cướp mất buổi tập hôm sau của họ.

    Một lưu ý vào cái mốc 50lb mỗi tay: với người mới, grip và thăng bằng vỡ trước chân từ rất sớm. Tôi cho họ tựa nhẹ một tay vào cột để chân làm việc đủ trước, rồi mới bỏ tay ra.

    Permalink
  • the_duc_cong_vien

    Cái lập luận một chân tự tố cáo mình là điểm mạnh nhất bài. Bên calisthenics tôi sống bằng pistol và shrimp squat, và đúng là không có chỗ nào để chân yếu núp.

    Một back squat hai chân cho phép bên khỏe gánh hộ bên yếu nhiều năm trời. Đơn chân thì lần đầu là biết ngay hông lệch, mắt cá lỏng, cái nào trốn được trong squat lộ hết. Với người muốn chân dùng được chứ không chỉ trông to thì đây là điểm vào đúng.

    Permalink
  • tap_sau_sinh

    Tôi quay lại tập sau sinh và back squat nặng là thứ tôi bỏ sớm nhất, không phải vì sợ mà vì cái tải lên lưng dưới với core chưa hồi thì không đáng.

    BSS hóa ra hợp đúng giai đoạn đó: tải mỗi bên thấp hơn, core và pelvic floor được lên tải từ từ, mà chân vẫn mỏi nhừ hôm sau như bài viết tả. Tôi không lấy lại con số squat cũ, tôi xây một đôi chân dùng được để bế con lên xuống cầu thang.

    Permalink

Related discussions

  • Bạn không thấy mình nên cư xử ở phòng gym khác với ở văn phòng à?

    Càng lớn tuổi tôi càng nghĩ phần lớn dân văn phòng không cần một giáo án gym nâng cao hơn. Họ cần thôi cư xử như dân văn phòng trong một tiếng. Tôi là dân văn phòng, nhưng tôi thấy mình khôn hơn về khoản đó. Vào chế độ động não nào. Nghe này, bạn ngồi cả ngày ở chỗ làm. Rồi bạn tới phòng gym và lập tức ngồi lên máy giữa các set để lướt điện thoại, ngồi để đẩy ngực, ngồi để đẩy vai, ngồi để kéo cáp, ngồi trong lúc nghỉ, ngồi trong lúc nhắn tin, ngồi trong lúc xem mấy fitness…

  • Có phải cứ ám ảnh "form chuẩn" khi cuốn tạ là đang tự giới hạn bắp tay của mình?

    Mọi người bị ám ảnh quá mức với chuyện “form chuẩn” khi tập cuốn tạ. Nếu mức tạ nhẹ tới mức thân người chẳng cần phải giữ thăng bằng thì nó gần như không đủ nặng để ép cơ phát triển. Nghe này, đừng dành cả buổi tập cuốn tạ bắp tay mà cố giữ cho vai không nhúc nhích. TĂNG TẠ LÊN. Nhìn Arnold mà xem: Cuốn tạ đứng nặng, hơi gồng một chút ở pha co (concentric) rồi ghì lại pha duỗi (eccentric) trong kiểm soát, hiệu quả đến tàn nhẫn. 5 rep nặng với mức tạ thật sự khiến bạn ngán sẽ xây được sức mạnh và

  • Sprint có phải là bài tập tốt nhất và mục tiêu thể chất tốt nhất cho đa số người?

    Nếu tôi có một tiếng mỗi tuần để tập và mục tiêu là gìn giữ những năng lực thể chất giá trị nhất khi về già, có lẽ tôi sẽ dành nó để sprint. Không phải tập chân, không phải chạy, không phải HIT. Sprint thuần túy, trên đồi dốc và địa hình gồ ghề. Sprint ở đây nghĩa là những nỗ lực ngắn, gần tối đa trong 10 tới 15 giây với hồi phục đầy đủ giữa các rep. Không hẳn như một bài tập, mà như một mục tiêu.

  • Tập ít lại đi có thật sự vừa khó hơn vừa dễ hơn cùng lúc không?

    Nói thật với nhau về cái mà phần lớn mọi người thật ra đang làm trong phòng gym đi. Đó không phải overtraining theo bất kỳ nghĩa nào đáng kể, dù người ta thích nói vậy mỗi khi thấy hơi đuối. Overtraining thật sự đòi hỏi sản lượng thật. Việc nặng, ý đồ cao, lặp lại tiếp xúc với cái gì đó gần ngưỡng giới hạn của bạn. Phần lớn dân tập tạ còn lâu mới tới đó. Cái họ làm thay vào đó chỉ là lãng phí, tập vừa đủ nặng để cảm thấy nó, vừa đủ đau để nhận ra nó ngày hôm sau, vừa đủ mệt để tin rằng nó…

  • 'No days off' liệu có thật sự oách, hay chỉ nghe hay lúc thoạt nhìn?

    “No days off” là một trong những câu nghe rất ngầu cho tới khi bạn nghĩ về nó hơn năm giây. Bởi vì câu này thật ra đang nói gì? Nếu bạn thật sự tập nặng, nặng thực sự, với đủ cường độ để ép sự thích nghi, cơ thể bạn sẽ đòi hồi phục. Không phải về mặt cảm xúc. Về mặt sinh học. Tổn thương mô, mệt mỏi hệ thần kinh, cạn kiệt glycogen, phản ứng viêm. Toàn bộ ý nghĩa của việc tập nặng là cơ thể không thể tự duy trì hoàn toàn nếu không tái xây dựng…

  • Sao lời khuyên sức khỏe tốt nhất lại đến từ chính đám bảo bạn uống sữa tươi chưa tiệt trùng?

    Tôi nghĩ một người ngủ ngon, tập tạ đều đặn, ăn uống tử tế, ra ngoài trời, và giữ những mối quan hệ xã hội thật sự là đang làm một số việc có nhiều bằng chứng nhất cho sức khỏe lâu dài. Tôi để ý là có một số lượng đáng ngạc nhiên những người học được điều đó từ các cộng đồng cũng cổ xúy sữa tươi, nỗi hoang tưởng về dầu hạt, và đủ thứ nhảm nhí khác. Vấn đề không phải là y học sai. Vấn đề là y học để lại một khoảng trống về phòng bệnh, và đám lập dị nhảy vào.

  • Liệu dân tập gym có bao giờ đạt được sức nắm của dân lao động chân tay?

    Tôi từng deadlift 450 pound vào khoảng trước khi quyết định bỏ deadlift và squat. Bốn cục tạ với một cục 25, không dùng dây quấn. Tôi thích nhớ lại cảnh cả phòng gym đang nhìn. Tôi đứng dậy với thanh tạ đó như thể đang rút thanh Excalibur ra khỏi lòng đất. Tôi làm được. Rồi hôm nay tôi nhìn anh bảo trì ở văn phòng một tay xách hai cái ghế văn phòng hỏng, tay kia cầm thang, ly cà phê cân bằng ở trên. Tôi thử làm y vậy, mấy ngón tay đau nhức. Chưa từng nắm thứ gì ở góc này. Tôi hỏi…

  • Huấn luyện viên riêng có đang kìm hãm bạn nhiều hơn là giúp không? Cứ tự tập đi.

    Một thứ tôi thấy ở phòng gym mỗi ngày là mấy huấn luyện viên riêng (thường là của chính phòng gym) được trả tiền để đi vòng vòng và đưa ra vài bài tập cơ bản cho người tập. Phần lớn mọi người bước vào việc thuê coach với một giả định đơn giản: tôi có mục tiêu, và coach được trả tiền để đưa tôi tới đó. Nhưng điều đó không đúng. Coach cũng đang vận hành một việc kinh doanh, mà kinh doanh thì phản ứng theo động cơ lợi ích dù chủ có minh bạch về nó hay không.