Càng lớn tuổi tôi càng nghĩ phần lớn dân văn phòng không cần một giáo án gym nâng cao hơn. Họ cần thôi cư xử như dân văn phòng trong một tiếng. Tôi là dân văn phòng, nhưng tôi thấy mình khôn hơn về khoản đó. Vào chế độ động não nào
Nghe này, bạn ngồi cả ngày ở chỗ làm. Rồi bạn tới phòng gym và lập tức ngồi lên máy giữa các set để lướt điện thoại, ngồi để đẩy ngực, ngồi để đẩy vai, ngồi để kéo cáp, ngồi trong lúc nghỉ, ngồi trong lúc nhắn tin, ngồi trong lúc xem mấy fitness influencer nói về chuyển động trong khi chính họ cũng ngồi giữa các set suốt hai tiếng. Nằm xuống để đẩy ngực...
Bạn đã ngồi tám tới mười tiếng gập người trong ghế dưới ánh đèn nhân tạo rồi. Tại sao quái gì cái thói quen “fitness” của bạn lại xây quanh việc ngồi nhiều hơn nữa. Bạn thậm chí không nên nghĩ tới chuyện ngồi ở bất cứ đâu trong phòng gym, hãy đặt nó thành quy tắc. Tôi không bao giờ ngồi. Tìm cách tập đứng.
Ôi đừng có khơi mào chuyện máy chạy bộ với tôi
Và máy chạy bộ là một ví dụ hoàn hảo khác cho cái sự lệch lạc kỳ quặc này. Người ta rời một văn phòng điều hòa, lái xe tới một phòng gym điều hòa, rồi đi bộ trên một cái băng chuyền trong khi nhìn chằm chằm vào một cái màn hình khác. Ông bạn ơi, cứ ra ngoài trời mà xem cuộc sống bên ngoài tòa nhà ra sao đi. Cơ thể bạn đang đói khát sự biến đổi thực sự của môi trường. Mặt đất gồ ghề, chút gió, thay đổi nhiệt độ, ánh sáng tự nhiên. Khoảng cách tồn tại trong không gian thật chứ không phải nhấp nháy bằng con số trước mặt bạn. Đầu óc bạn sẽ cảm ơn bạn.
Máy chạy bộ hợp lý trong vài trường hợp rất cụ thể. Thời tiết khắc nghiệt. Phục hồi chức năng. Tập thể lực có kiểm soát. Được thôi, kệ. Nghe theo bác sĩ của bạn. Nhưng với một dân văn phòng trung bình vốn đã dành cả đời trong nhà, tự nguyện thay việc đi bộ ngoài trời bằng đi bộ mô phỏng trong nhà là hành vi điên rồ khi bạn lùi lại mà nhìn cho kỹ.
Rồi tới mobility.
Chuyện này vừa buồn vừa buồn cười cùng lúc. Người ta bước vào phòng gym mà đã di chuyển như khối bê tông vì ngồi cả ngày với hông co ngắn, cột sống ngực khóa cứng, bắp chân căng, vai cứng, và tư thế cổ trông như họ tiến hóa quanh mấy cái bảng tính. Rồi thay vì khôi phục chất lượng chuyển động trước, họ lập tức bắt đầu chất tải nặng lên những khuôn mẫu biên độ-cụt nằm trên cái nền rối loạn chức năng đó.
Bạn không squat sâu được. Vai bạn hầu như không cử động qua đầu cho sạch sẽ được. Hông bạn xoay như bản lề cửa cũ. Vậy mà ý tưởng tiến bộ của bạn là tăng tạ? Hay là cứ giữ mức tạ đó và thật sự di chuyển hết biên độ như đáng ra phải vậy? Hay là? Hay là chịu khó google một chút (hoặc chatgpt, gì cũng được) và phát hiện ra rằng đặt tải dưới trạng thái căng giãn tạo ra NHIỀU phì đại cơ hơn?
Và lạy Chúa, để cái điện thoại trong ba lô đi.
Nghiêm túc đấy.
Bạn không thể dành cả ngày bị phân mảnh tinh thần bởi thông báo, tab, email, tin nhắn, và đủ thứ rác do thuật toán nhồi, rồi mang y nguyên cái trạng thái hệ thần kinh đó vào buổi tập mà mong chuyển động cảm thấy phục hồi được. Một trong những điều hay nhất của việc tập luyện đáng ra là nó kết nối lại sự chú ý với cơ thể. Hơi thở. Nhịp. Phối hợp. Nỗ lực. Không gian. Và một tiếng nghỉ ngơi đầu óc...
Nhưng giờ người ta ngắt giữa các set để trả lời tin nhắn về mấy cuộc họp mà chính họ đã ghét sẵn. Cứ chuyển động một tiếng đi. Thoát ra khỏi cái đầu của mình. Không màn hình. Không nhỏ giọt dopamine. Không kích thích liên tục. Đi bộ. Nâng tạ. Sprint. Giãn cơ. Treo người vào cái gì đó. Xoay. Thở như một loài có vú lần nữa thay vì như một anh quản lý trung cấp căng thẳng cứ giả vờ rằng caffeine là một nét tính cách.