Tôi từng deadlift 450 pound vào khoảng trước khi quyết định bỏ deadlift và squat. Bốn cục tạ với một cục 25, không dùng dây quấn. Tôi thích nhớ lại cảnh cả phòng gym đang nhìn. Tôi đứng dậy với thanh tạ đó như thể đang rút thanh Excalibur ra khỏi lòng đất. Tôi làm được.
Rồi hôm nay tôi nhìn anh bảo trì ở văn phòng một tay xách hai cái ghế văn phòng hỏng, tay kia cầm thang, ly cà phê cân bằng ở trên. Tôi thử làm y vậy, mấy ngón tay đau nhức. Chưa từng nắm thứ gì ở góc này. Tôi hỏi anh nắm kiểu gì và anh chỉ cho tôi, bắt tay tôi một cái muốn nát xương khiến tôi vỡ lẽ.
Sức nắm của dân lao động chân tay là từ một hành tinh khác. Tôi không nói về toàn thân, tôi chẳng tin cái trò "sức mạnh phòng gym không phải sức mạnh thật". Đa số đó chỉ là mấy gã gym-bro lần đầu làm việc tay chân, dĩ nhiên là họ chưa biết dùng cơ thể để làm việc đó. Nhưng sức nắm á? Trời, cái đó thì kinh ngạc thật.
Tôi tập "pull day" với thanh tạ. Dễ nắm, kể cả khi nặng. Mấy ông kia thì tập "mọi vật thể nhân loại từng phát minh ra và hơn thế nữa" cho ngày kéo. Tôi còn chẳng dùng dây quấn nhiều. Tôi tập cả wrist curl đủ thứ. Cẳng tay tôi với cẳng tay họ chẳng giống gì nhau, cẳng tay họ trông như mấy sợi dây nối bện vào nhau. Tôi deadlift 450 một lần mỗi tuần. Một anh thợ ống nước tên José thì khiêng bình nóng lạnh kiểu farmer carry từ thời chính quyền Bush. Còn chẳng biết chính xác protein thật ra là gì.
Nhìn chung tôi rất khỏe. Rất ;). Mà trời, cái sức nắm đó cho tôi một cú tỉnh ngộ. Bạn cứ wrist curl bao nhiêu tùy thích, deadlift bao nhiêu tùy thích. Đời thực đòi hỏi các góc, sức ngón tay, một mớ chuyển động cổ tay mà bạn chẳng có được trong phòng gym trừ khi dành hẳn một ngày cho nó. Tôi không nghĩ mình sẽ làm vậy.