Loading…

Huấn luyện viên riêng có đang kìm hãm bạn nhiều hơn là giúp không? Cứ tự tập đi.

Master_Of_Disaster
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 107 lượt tán thành 16 phản đối 0 loạt bài 193 lượt xem

Một thứ tôi thấy ở phòng gym mỗi ngày là mấy huấn luyện viên riêng (thường là của chính phòng gym) được trả tiền để đi vòng vòng và đưa ra vài bài tập cơ bản cho người tập. Phần lớn mọi người bước vào việc thuê coach với một giả định đơn giản: tôi có mục tiêu, và coach được trả tiền để đưa tôi tới đó. Nhưng điều đó không đúng. Coach cũng đang vận hành một việc kinh doanh, mà kinh doanh thì phản ứng theo động cơ lợi ích dù chủ có minh bạch về nó hay không.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Một thứ tôi thấy ở phòng gym mỗi ngày là mấy huấn luyện viên riêng (thường là của chính phòng gym) được trả tiền để đi vòng vòng và đưa ra vài bài tập cơ bản cho người tập. Phần lớn mọi người bước vào việc thuê coach với một giả định đơn giản: tôi có mục tiêu, và coach được trả tiền để đưa tôi tới đó. Nhưng điều đó không đúng. Coach cũng đang vận hành một việc kinh doanh, mà kinh doanh thì phản ứng theo động cơ lợi ích dù chủ có minh bạch về nó hay không.

Nếu một coach được trả theo buổi, theo gói, hay theo việc giám sát liên tục, thì anh ta không tự động được tưởng thưởng vì giúp bạn ra kết quả nhanh. Đặc biệt là không phải để dạy bạn cách tự tập cho đúng. Là coach thì bạn cũng đâu làm vậy đúng không? Anh ta được tưởng thưởng vì giữ cho mối quan hệ vui vẻ, tránh chấn thương và phàn nàn, và hòa hợp với càng nhiều khách càng tốt.

Việc thuê coach chẳng bao giờ giải quyết được mấy vấn đề fitness mà bạn thật sự muốn giải quyết. Khách hàng nhận về vô số bài chỉnh sửa, tiến bộ thì luôn bị dời sang block tiếp theo, và vừa đủ độ phức tạp để khiến việc tự ra quyết định cảm thấy như vô trách nhiệm. Họ được nghỉ nhiều, "mình không muốn buổi tập quá khó chịu", được làm nhiều bài lạ lẫm và thú vị "vì mình không muốn buổi tập nhàm chán", và phần lớn là tán gẫu để xây dựng quan hệ. Nghe này, vậy cũng được. Nhưng nếu bạn muốn kết quả thì cái đó chẳng đưa bạn tới đâu đâu ông bạn.

null
Phần lớn coach không bày trò sáng tạo đến vậy, nhưng nếu khách thật sự chán thì chắc đến lúc lôi quả bóng pilates ra rồi

Điều này dễ thấy nhất ở fitness, vì kết quả, khi bạn làm đúng, thường đến nhanh. Khách muốn chạy nhanh hơn, khỏe hơn, giảm mỡ, hoặc tự lo được cho mình giỏi hơn. Coach thì thường được tưởng thưởng vì giữ cho quá trình luôn được giám sát, phân tầng cẩn thận, và mãi mãi cần thêm một buổi đánh giá nữa, một lần chỉnh sửa nữa, một gói nữa, một block nữa. Luôn là những buổi tập tương đối thú vị, thoải mái. Nghe này, những buổi tập thật, hiệu quả thì chán lắm. Lên Youtube tìm bất kỳ tay bodybuilding nổi tiếng nào, nếu bạn tìm được buổi tập thật của họ, bạn sẽ thấy nó chỉ là chất một đống lớn các bài cơ bản đa dạng. Nó chán, nó đơn giản. Nó không hề dễ! Nó đau VÃI và cần rất nhiều ý chí để cày qua một buổi cho ra hồn.

Nguy cơ chấn thương

Nghe này, bạn đang dùng cơ thể mình. Kiểu gì rồi cũng có lúc chấn thương. Bạn nên cố tránh, nhưng rồi cũng sẽ dính. Không sao cả. Tôi đã khỏe hơn nhờ chấn thương, nó ép tôi đổi bài và học được cái gì đó mới trong lúc hồi phục. Mấy chấn thương vai từng đau như địa ngục, nhưng tôi tập sức mạnh nhiều để hồi phục và phòng tránh đến mức giờ vai tôi cảm giác như chống đạn. Hông, chân cũng vậy... Bạn chấn thương, nó đau, bạn hồi phục và xây dựng cơ thể lên. Bạn cần thận trọng, nhưng đừng trả cho ai đó cả đống tiền chỉ để họ đứng cạnh bạn và đưa cho bạn mấy bài cơ bản mà bạn có thể tự google.

Đây không phải bài chửi huấn luyện viên riêng. Mà là về động cơ lợi ích thường thấy của họ. Phòng gym trả tiền cho họ để có người tập và giữ cho người tập vui. Không phải để ra kết quả. Thuê coach cho một giải đấu? Đó là chuyện khác, lúc này họ được thúc đẩy để giúp bạn thắng cái giải tennis đó, cái giải Jiu Jitsu đó... vì nó làm việc kinh doanh của họ trông tốt và người khác cũng sẽ tìm tới. Đặc biệt khi họ có lợi ích sát sườn, khi họ ăn phần trăm tiền thưởng của bạn. Huấn luyện viên riêng là then chốt với vận động viên, bạn CẦN nó để có thể tập trung vào môn của mình trong khi tin tưởng giao dinh dưỡng và tập luyện cho coach. Còn với mấy anh Joe (và chị Jane) bình thường làm văn phòng? Google vài lần, đọc một cuốn ebook trong vài tiếng là bạn ổn rồi. Bạn sẽ ra kết quả tốt hơn nhiều.

Thoughts

  • sat_gia_phong_gym

    Cái đoạn buổi tập thật thì chán là chỗ bài viết đúng nhất. Tôi xem clip mấy tay bodybuilding đỉnh, buổi tập thật của họ chỉ là chất một đống bài cơ bản, lặp đi lặp lại, đau và cần ý chí.

    Phần lớn buổi PT ở phòng thương mại tôi thấy là đổi bài liên tục cho đỡ chán và tán gẫu. Cái đó dễ chịu, nó không xây total. Nếu mục tiêu là khỏe thật thì ông phải tự chịu cái chán đó, không ai làm hộ được.

    Permalink
  • theo_crossfit

    Tôi phải cãi từ chính trải nghiệm của mình. Nhiều năm tôi tự google, tự tập, tự bỏ cuộc, lặp lại. Cái đổi mọi thứ không phải một ebook hay hơn, mà là có người và có lịch buộc tôi tới.

    Bài viết coi giá trị của coach chỉ là kiến thức bài tập, nên kết luận google là đủ. Nhưng với rất nhiều người, cái coach bán thật ra là consistency và trách nhiệm, cái mà ý chí một mình không trụ nổi. Đúng là có coach làm cho dễ chịu để giữ khách, nhưng cũng có người giữ tôi không bỏ cuộc, và cái đó không google được.

    Permalink
  • vat_ly_tri_lieu

    Tôi đứng cùng bài về phần động cơ lợi ích, nhưng cái câu "chấn thương đi, rồi hồi phục và xây cơ thể lên" thì tôi phải đạp phanh.

    Đúng là chấn thương không phải tận thế và nhiều người sợ tải quá mức cần thiết. Nhưng đem nó thành một bước phát triển gần như đáng mong đợi là cách người ta tự nói mình vào một chấn thương lẽ ra tránh được. Tôi gặp nhiều ca "tự tập, tự đọc" hồi phục sai một cơn đau nhỏ thành vấn đề năm trời. Tự tập tốt, nhưng đừng lãng mạn hoá chấn thương.

    Permalink
  • kinh_te_cam_tinh

    Lời khuyên tài chính của tôi là đừng, nhưng lời khuyên này thì tôi giữ: ai trả tiền cho coach thì quyết coach được thưởng vì cái gì. Phòng gym trả để giữ khách vui, nên anh trả tiền để được vui chứ không để xong việc.

    Chỗ bài viết tinh là cái phần giải đấu. Lúc coach ăn phần trăm tiền thưởng của anh thì đột nhiên buổi tập hết dễ chịu, vì giờ động cơ của hai người mới khớp.

    Permalink
  • hlv_san_tap

    Tôi là HLV phòng gym nên đây là chủ đề tôi không né được. Phiên bản đúng của bài này: vâng, HLV ăn lương theo buổi thì có động cơ giữ khách quay lại, và một số đồng nghiệp tôi đúng là làm buổi tập dễ chịu để bán gói tiếp.

    Nhưng cái khái quát "thuê coach chẳng giải quyết được gì" thì sai với phần lớn người tôi gặp. Cái họ thiếu không phải bài tập, google ra hết, mà là họ tập sai kỹ thuật và bỏ cuộc sau ba tuần. Người tôi giữ lại được lâu nhất là người tự tập mãi không tiến. Động cơ lợi ích có thật, nó không biến mọi coach thành kẻ giữ con tin.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải cứ ám ảnh "form chuẩn" khi cuốn tạ là đang tự giới hạn bắp tay của mình?

    Mọi người bị ám ảnh quá mức với chuyện “form chuẩn” khi tập cuốn tạ. Nếu mức tạ nhẹ tới mức thân người chẳng cần phải giữ thăng bằng thì nó gần như không đủ nặng để ép cơ phát triển. Nghe này, đừng dành cả buổi tập cuốn tạ bắp tay mà cố giữ cho vai không nhúc nhích. TĂNG TẠ LÊN. Nhìn Arnold mà xem: Cuốn tạ đứng nặng, hơi gồng một chút ở pha co (concentric) rồi ghì lại pha duỗi (eccentric) trong kiểm soát, hiệu quả đến tàn nhẫn. 5 rep nặng với mức tạ thật sự khiến bạn ngán sẽ xây được sức mạnh và

  • Sao lời khuyên sức khỏe tốt nhất lại đến từ chính đám bảo bạn uống sữa tươi chưa tiệt trùng?

    Tôi nghĩ một người ngủ ngon, tập tạ đều đặn, ăn uống tử tế, ra ngoài trời, và giữ những mối quan hệ xã hội thật sự là đang làm một số việc có nhiều bằng chứng nhất cho sức khỏe lâu dài. Tôi để ý là có một số lượng đáng ngạc nhiên những người học được điều đó từ các cộng đồng cũng cổ xúy sữa tươi, nỗi hoang tưởng về dầu hạt, và đủ thứ nhảm nhí khác. Vấn đề không phải là y học sai. Vấn đề là y học để lại một khoảng trống về phòng bệnh, và đám lập dị nhảy vào.

  • 'No days off' liệu có thật sự oách, hay chỉ nghe hay lúc thoạt nhìn?

    “No days off” là một trong những câu nghe rất ngầu cho tới khi bạn nghĩ về nó hơn năm giây. Bởi vì câu này thật ra đang nói gì? Nếu bạn thật sự tập nặng, nặng thực sự, với đủ cường độ để ép sự thích nghi, cơ thể bạn sẽ đòi hồi phục. Không phải về mặt cảm xúc. Về mặt sinh học. Tổn thương mô, mệt mỏi hệ thần kinh, cạn kiệt glycogen, phản ứng viêm. Toàn bộ ý nghĩa của việc tập nặng là cơ thể không thể tự duy trì hoàn toàn nếu không tái xây dựng…

  • Sprint có phải là bài tập tốt nhất và mục tiêu thể chất tốt nhất cho đa số người?

    Nếu tôi có một tiếng mỗi tuần để tập và mục tiêu là gìn giữ những năng lực thể chất giá trị nhất khi về già, có lẽ tôi sẽ dành nó để sprint. Không phải tập chân, không phải chạy, không phải HIT. Sprint thuần túy, trên đồi dốc và địa hình gồ ghề. Sprint ở đây nghĩa là những nỗ lực ngắn, gần tối đa trong 10 tới 15 giây với hồi phục đầy đủ giữa các rep. Không hẳn như một bài tập, mà như một mục tiêu.

  • Cái cơn sốt prehab này rốt cuộc là để làm gì vậy?

    Trước khi anh chàng này được phép chạm vào thanh tạ, anh ta phải làm 30 phút chuẩn bị cái đã. Lôi quả bóng lacrosse ra, lăn cơ mông trên đó ngay giữa sàn phòng gym với gương mặt của một người vừa nhận tin dữ qua điện thoại. Rồi đến con lăn foam, lăn hết chiều dài mỗi chân, nhăn nhó đầy kịch tính trước mấy cục cứng mà anh ta đã quyết là có ở đó, dù khoa học còn chưa thấy được mấy cục cứng này. Rồi đến cọng dây kháng lực nhỏ, vòng trên đầu gối để bước ngang, monster walk, clamshell, cả cái…

  • Bulgarian split squat có thật sự VƯỢT TRỘI hơn hẳn back squat?

    Nếu bạn không phải powerlifter, thôi tập chân như một powerlifter đi. Mà thật ra, thôi tập mọi thứ như một powerlifter đi. Đó là luận điểm. Tôi mất nhiều năm mới nhận ra mình không cần cứ nâng nhiều hơn mãi ở squat, vì chân tôi sau đó cũng chẳng đổi gì. Số lbs thì tăng, cơ thì vẫn gần như y vậy. Và phần còn lại của cơ thể trả giá, ít khối lượng hơn cho tay, core, ngực... Vì tập trung giữ con số squat cho khỏe. Vấn đề là sự nghiêm túc, sự kiệt sức, và...

  • Có thật sự tồn tại thứ gọi là 'cơ gương', hay đó chỉ là cách dân gym dìm mấy bài cô lập?

    Một trong những bước ngoặt ngu ngốc nhất của văn hóa phòng gym hiện đại là cách người ta bắt đầu nói về “cơ gương” như thể chúng là cơ giả. Bắp tay. Vai bên. Vai sau. Cơ mông tập trực tiếp. Bài cho rotator cuff. Bài cô lập nói chung. Bằng cách nào đó tất cả những thứ này bị gán là đồ trang trí vô bổ trong khi tập compound vô tận lại được đổi tên thành “functional.” Và giờ có những người đi lại với đôi vai viêm mãn, khuỷu tay nhức, hông bất ổn, và lưng dưới chỉ được giữ lại bằng…

  • Liệu dân tập gym có bao giờ đạt được sức nắm của dân lao động chân tay?

    Tôi từng deadlift 450 pound vào khoảng trước khi quyết định bỏ deadlift và squat. Bốn cục tạ với một cục 25, không dùng dây quấn. Tôi thích nhớ lại cảnh cả phòng gym đang nhìn. Tôi đứng dậy với thanh tạ đó như thể đang rút thanh Excalibur ra khỏi lòng đất. Tôi làm được. Rồi hôm nay tôi nhìn anh bảo trì ở văn phòng một tay xách hai cái ghế văn phòng hỏng, tay kia cầm thang, ly cà phê cân bằng ở trên. Tôi thử làm y vậy, mấy ngón tay đau nhức. Chưa từng nắm thứ gì ở góc này. Tôi hỏi…