Sau khoảng một thập kỷ tập tạ, có những thứ thôi trông khôn ngoan và bắt đầu trông quen thuộc. Mọi “kỹ thuật nâng cao” bắt đầu vần với nhau. Drop set. Giant set. Blood flow restriction. Mechanical drop set. Myorep. Rest-pause. Bạn có thể xoay vòng các cái tên, nhưng rốt cuộc nó chỉ là trò giải trí. Bạn lấy một mức tạ chẳng có gì thách thức rồi chồng các ràng buộc hoặc mấy chiêu gây mệt lên nó cho đến khi nó cuối cùng cũng thấy như có chuyện gì đó đang xảy ra.
Mà nói cho công bằng, đúng là có cảm giác như có chuyện gì đó đang xảy ra thật. Cảm giác rát cơ xuất hiện. Pump xuất hiện. Hơi thở trở nên xấu xí. Cơ bắp bừng lên theo kiểu mà người ta thích diễn giải là tín hiệu phát triển.
Nhưng sau một thời gian bạn bắt đầu đặt một câu hỏi đơn giản làm sụp đổ phần lớn chuyện này:
Tại sao ta lại cần đến sáu chiêu trò mới làm cho cái set này có ý nghĩa?
Bởi vì đây là điều mà việc tập luyện dày dạn rốt cuộc sẽ phơi bày: Cơ thể phản ứng rõ ràng nhất khi bản thân mức tải đã có ý nghĩa. THỜI GIAN CHỊU LỰC (TIME UNDER TENSION)! Chứ không phải THỜI GIAN LÀM TRÒ HỀ VỚI LỰC CĂNG. Khi mức tạ, ý đồ, và mức độ gần ngưỡng thất bại đã làm được việc rồi, bạn chẳng cần trang trí gì thêm. Bạn không cần chế tạo cường độ qua mấy vòng làm kiệt sức. Bạn chỉ cần nâng, đánh những set nặng, rồi hồi phục.
Bởi vì nếu bạn cần cả một đống phương pháp chỉ để làm cho 40 ký thấy nặng, thì vấn đề không phải ở sự sáng tạo của bạn. Không phải ở độ tinh vi của giáo án. Không phải ở việc bạn tiếp cận được mấy “chiến lược kích thích nâng cao”. Mà là 40 ký ngay từ đầu đã không làm đúng cái việc nó đáng phải làm.
Dân tập lâu năm rốt cuộc dần xa rời kiểu chồng lớp này, không phải vì nó là đồ giả, mà vì nó kém hiệu quả cho cái thứ họ thật sự quan tâm. Không khó lắm đâu mấy ông, cứ nâng khối tạ nặng lên rồi đặt nó xuống. Nâng nó theo nhiều kiểu khác nhau, nghỉ cho tốt... Không hơn là bao đâu.