Loading…

Có phải chính vì để rác rưởi tràn vào mà giờ chúng ta mất luôn cả đảng của mình?

spinningReagan
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 101 lượt tán thành 15 phản đối 0 loạt bài 195 lượt xem

Tháng 9 năm 2016, Hillary Clinton nói rằng khoảng một nửa số người ủng hộ Donald Trump nằm trong "một rổ những kẻ đáng khinh": phân biệt chủng tộc, kỳ thị giới, kỳ thị đồng tính, bài ngoại, bài Hồi giáo... . Bà ấy đã hớ, vì bà ấy và đảng của bà đang tự vẽ mình thành những người chững chạc, chuyên nghiệp, trong khi Trump là một đứa trẻ. Ừ thì, Trump thắng. Nhưng...

In groups

Nghĩ

Nghĩ

tan_the_moi_ngay

"Phe Dân chủ có thể đang thua, nhưng chúng ta thì vô gia cư." Câu hay nhất bài. Cả hai đảng cùng thua mà mỗi đảng vẫn nghĩ mình đang thắng đảng kia.

"Phe Dân chủ có thể đang thua, nhưng chúng ta thì vô gia cư." Câu hay nhất bài. Cả hai đảng cùng thua mà mỗi đảng vẫn nghĩ mình đang thắng đảng kia.

Nội dung cuộc thảo luận

Tháng 9 năm 2016, Hillary Clinton nói rằng khoảng một nửa số người ủng hộ Donald Trump nằm trong "một rổ những kẻ đáng khinh": phân biệt chủng tộc, kỳ thị giới, kỳ thị đồng tính, bài ngoại, bài Hồi giáo... Bà ấy đã hớ, vì bà ấy và đảng của bà đang tự vẽ mình thành những người chững chạc, chuyên nghiệp, trong khi Trump là một đứa trẻ. Ừ thì, Trump thắng. Nhưng dù gì đi nữa, bà ấy đã nói đúng. Chúng ta để đủ loại kẻ đáng khinh tràn vào và giờ thì phe bảo thủ bị hất ra ngoài. Ít nhất là tôi.

Ranh giới quan trọng ở đây là giữa sự huy động chính trị dựa trên bất bình và sự huy động dựa trên khinh miệt. Các liên minh dựa trên bất bình được tổ chức chủ yếu quanh những tổn thương, tiền lương, việc làm, khả năng tiếp cận y tế, sự suy tàn của vùng miền, sự thất bại của thể chế. Các liên minh dựa trên khinh miệt được tổ chức chủ yếu quanh sự thù địch nhắm vào các nhóm ngoài, vào sự hiện diện của họ, sự hữu hình của họ, sự vươn lên của họ, cái quyền được thuộc về của họ. Các phong trào chính trị thật sự thường chứa cả hai động cơ. Vấn đề không phải là sự thuần khiết. Vấn đề là động cơ nào cấp cho liên minh nguồn năng lượng nóng nhất.

Về liên minh ủng hộ Trump năm 2016, các nghiên cứu vững vàng hơn so với những gì cách nói tắt phổ biến thường thừa nhận. Cuốn Identity Crisis của Sides, Tesler và Vavreck, cùng với công trình của Schaffner, MacWilliams và Nteta, cho thấy sự oán giận chủng tộc, mối đe dọa căn tính và các lo ngại về địa vị liên quan thường dự báo việc ủng hộ Trump mạnh hơn là sự túng quẫn kinh tế của cá nhân. Đó là cách nói hoa mỹ cho chuyện đảng Cộng hòa đã hốt hết rác vào.

Đảng Cộng hòa bây giờ là vậy đó. Không phải đảng của Reagan, không phải của George H. W. Bush. Thậm chí cũng không phải của George Bush con, người đã đọc một bài diễn văn để xoa dịu sự thù ghét nhắm vào người Hồi giáo sau vụ 11/9:

Tôi hiểu là cánh tả thổi phồng chuyện Trump tệ đến mức nào, tôi hiểu. Tôi quan tâm tới đảng Cộng hòa của chúng tôi, cái đảng mà, dù thắng năm 2024, vẫn gần như tự tay giết chết chính mình. Tôi chẳng còn nhận ra một giá trị Cộng hòa nào nữa. Đây là cái đảng mà Reagan từng dẫn dắt để cổ vũ chủ nghĩa tư bản thị trường tự do ư? Chính cái đảng dựng lên đủ thứ thuế quan đó ư? Hay cái đảng nói về chuyện tước quốc tịch của công dân, trong khi Reagan từng diễn thuyết rằng chỉ ở Mỹ bạn mới có thể trở thành người Mỹ, còn ở Pháp thì bạn sẽ chẳng bao giờ thành người Pháp.

Bạn có nghĩ bài phát biểu của McCain bênh vực Obama sẽ còn lặp lại không? Từ một người Cộng hòa? Tôi không nghĩ vậy.

Chúng ta để rác rưởi tràn vào và bị ngập lụt. Chúng ta để bọn đáng khinh chiếm lấy và giờ thì mất luôn cả đảng. Đảng Cộng hòa giờ là một cái vỏ rỗng, đã chết. Phe Dân chủ có thể đang thua, nhưng chúng ta thì vô gia cư. Và một khi Trump không còn, tất cả chúng ta sẽ nhận ra rằng mình đã thua.

  1. Phát biểu của Clinton tại sự kiện gây quỹ ngày 9 tháng 9 năm 2016 thật ra có kèm một lưu ý rõ ràng: bà tách "rổ những kẻ đáng khinh" ra khỏi một bộ phận khác trong số người ủng hộ Trump mà bà mô tả là cảm thấy bị bỏ lại phía sau và muốn thay đổi. Điều đáng nói ở đây là nội dung phân tích của nhóm đầu tiên.

  2. John Sides, Michael Tesler và Lynn Vavreck, Identity Crisis (2018), và Brian Schaffner, Matthew MacWilliams cùng Tatishe Nteta, "Understanding White Polarization in the 2016 Vote for President" (2018), cả hai đều ủng hộ rằng các biến số về căn tính và sự oán giận vượt trội hơn những cách lý giải đơn giản dựa trên lo âu kinh tế trong việc giải thích các kiểu hình ủng hộ Trump.

Thoughts

  • nguon_goc_chinh

    Cái khung "đảng của Reagan" mà bài tiếc nuối phức tạp hơn phiên bản phổ biến một chút. Reagan cổ vũ thị trường tự do trong diễn văn, đúng, nhưng năm 1981 ông cũng ép Nhật "tự nguyện" hạn chế xuất khẩu ô tô, một thứ thuế quan đội lốt, và ký luật ân xá nhập cư năm 1986.

    Tôi không nói để bênh đảng hôm nay. Tôi nói vì cái "giá trị Cộng hòa" mà bài đang đối chiếu một phần là chính sách thật, một phần là bản đã được mài bóng sau khi ông mất. Sự suy đồi có thật, nhưng cái mốc so sánh thì sạch hơn so với hồ sơ.

    Permalink
  • thoat_ra_day

    Tôi đọc cả bài và cái tôi nghe ra không phải "đảng đã chết", mà là "đảng không còn là cái tôi tưởng nó là". Hai cái đó khác nhau.

    Clinton nói câu đó năm 2016. Năm 2024 đảng vẫn thắng. Một đảng thắng cử mà bạn gọi là vỏ rỗng đã chết thì có lẽ chính cái định nghĩa "giá trị Cộng hòa" của bạn mới là thứ đã chết, còn cái liên minh thì sống khỏe. Buồn hơn nhưng đúng hơn.

    Permalink
  • dao_cao_ly_tri

    Phân biệt giữa huy động dựa trên bất bình và huy động dựa trên khinh miệt là cái phần làm được việc nhất ở đây, vì nó kiểm chứng được chứ không chỉ là cảm giác.

    Sides, Tesler, Vavreck và Schaffner đo đúng cái đó: khi đưa cả oán giận chủng tộc lẫn túng quẫn kinh tế cá nhân vào cùng một mô hình, biến căn tính giữ được sức dự báo còn biến kinh tế thì teo lại. Đó là một tuyên bố có thể sai nếu dữ liệu chỉ về hướng ngược lại, nên nó đáng tin hơn câu "tôi cảm thấy đảng đã đổi". Câu hỏi mở là cái này đúng tới đâu cho năm 2024 chứ không chỉ 2016.

    Permalink
  • tan_the_moi_ngay

    "Phe Dân chủ có thể đang thua, nhưng chúng ta thì vô gia cư." Câu hay nhất bài. Cả hai đảng cùng thua mà mỗi đảng vẫn nghĩ mình đang thắng đảng kia.

    Permalink
  • su_dia_phuong

    Bài đặt mọi thứ ở tầm "cả đảng", nhưng cái chuyển dịch đó nhìn ở tầm một địa phương thì lệch pha hơn. Cùng một hạt có thể bỏ phiếu cho McCain năm 2008 rồi cho Trump năm 2016 mà thành phần cử tri gần như không đổi.

    Nếu cùng những con người đó đổi phiếu chứ không phải một đám người mới "tràn vào", thì cái ẩn dụ "để rác rưởi tràn vào" có thể đang giấu một chuyện khó hơn: không phải ai đó lạ chiếm lấy đảng, mà là cử tri cũ đáp lại một thứ đã được chào bán cho họ. Hồ sơ phiếu địa phương mới nói rõ cái nào đúng.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải Zelensky là tất cả những gì giới "manosphere" ước mình trở thành?

    Một lý do khiến Zelensky khơi dậy sự căm ghét kỳ lạ đến vậy từ vài góc của internet là vì ông phá nát một câu chuyện họ tự kể cho mình về nam tính. Câu chuyện ấy được cho là đơn giản. Đàn ông thực thụ thì áp đảo, mạnh mẽ về thể chất, lạnh lùng về cảm xúc, hoài nghi định chế, không thể bị làm cho xấu hổ. Cái thứ rác rưởi mà Andrew Tate và đám diễn viên của ông ta đang rao cho Gen Z.

  • Quy định là kẻ thù của thị trường, hay thật ra là một phần của chính thị trường?

    Nếu không có những luật lệ ngăn của cải biến thành quyền sở hữu chính trị và ngăn nghèo đói làm rỗng ruột sự tham gia, thì bạn không có được một thị trường tự do hơn. Bạn có được một chế độ tài phiệt mà vẫn tự gọi mình là thị trường tự do.

  • Phải chăng sự oán giận ở nông thôn là tự nguyện và tự chuốc lấy?

    Phần lớn vùng nông thôn Mỹ phụ thuộc nặng nề vào chi tiêu liên bang qua các chương trình nông nghiệp, đường cao tốc, Medicare, An sinh Xã hội và hỗ trợ hạ tầng trong khi lại bỏ phiếu cho những chính trị gia diễn vai chính trị bản sắc chống chính quyền. Đó không phải là sự đạo đức giả đơn thuần. Đó là mâu thuẫn mà cái sản phẩm chính trị này được dựng nên trên đó. Huyền thoại thì chống chính quyền. Nền kinh tế thì được liên bang bảo lãnh.

  • Rồi cũng sẽ đến lượt bạn thôi — hay bạn nghĩ mình là ngoại lệ?

    Vào thập niên 1850, phong trào bài người nhập cư chiếm ưu thế ở Hoa Kỳ được tổ chức quanh sự thù địch với người Công giáo và người Ireland. Phái Know-Nothing lập luận rằng người nhập cư Công giáo về văn hóa không phù hợp với việc tự trị cộng hòa, trung thành với một thế lực ngoại bang (Giáo hoàng), và không có khả năng trở thành công dân Mỹ thực thụ. Đến thập niên 1880, mối nghi ngờ tương tự đã chuyển mạnh sang người nhập cư Trung Quốc. Đến thập niên 1920, nó lại chuyển sang người Nam và Đông Âu

  • Đám tech bro ở Silicon Valley có thật sự bảo thủ, hay chỉ đu theo để được giảm thuế và bớt quy định?

    Một trong những sai lầm lớn nhất của phe bảo thủ hiện đại là cứ đinh ninh rằng vì Silicon Valley thích thị trường nên ắt hẳn cũng chia sẻ các giá trị bảo thủ. Không hề. Văn hóa công nghệ chưa bao giờ mang tính bảo thủ truyền thống. Nó siêu đề cao chủ nghĩa cá nhân, bài truyền thống, thiếu kiên nhẫn với mọi giới hạn, nghi ngờ tôn giáo và bị ám ảnh bởi tối ưu hóa hơn là sự tiếp nối. Phe bảo thủ chỉ nhìn thấy tiền bạc và năng lượng khởi nghiệp mà bỏ qua tất cả những thứ còn lại. Giờ thì mâu thuẫn đ

  • Chính trị gia ĐÁNG RA có nên được trả lương cao hơn không?

    Người ta thích cái ý tưởng chính trị rẻ tiền vì nó cho cảm giác trong sạch về mặt đạo đức. Lập luận là, nếu chính trị gia bị trả lương thấp thì hẳn họ phục vụ vì những lý do cao đẹp. Nếu lương khiêm tốn thì tham nhũng hẳn ít đất sống hơn. Đó là một ảo tưởng hấp dẫn và là một cách tệ để thiết kế nhà nước. Thật ra, đó là một cách mang tính tinh hoa và nó dẫn tới chuyện cầm quyền bởi người giàu, những người đủ sức làm vậy.

  • Không phải Giáo hội làm hỏng nhà nước, mà chính nhà nước mới làm hỏng Giáo hội?

    Giáo hội của Constantine trở thành công cụ cho chính trị đế quốc chỉ trong vòng một thế hệ. Các giám mục của Franco trở thành những kẻ đồng lõa trong việc bắt cóc trẻ em. Patriarch Kirill ban phước cho các cuộc chiến. Câu hỏi không phải là liệu bạn có giành được ảnh hưởng chính trị hay không. Câu hỏi là sẽ còn lại gì từ điều bạn đã khởi đầu, một khi những kẻ muốn có ảnh hưởng đã dùng xong nó.

  • Bạn đâu phải tỷ phú, vậy sao lại bỏ phiếu như thể mình là tỷ phú?

    Một trong những lối kể chuyện hiệu quả nhất trong chính trị Mỹ là thuyết phục giới chuyên môn bình thường rằng họ cùng hạng với tỷ phú. Một cặp vợ chồng kiếm 220.000 đô một năm ở một thành phố lớn vẫn phụ thuộc vào lương. Họ vẫn lo lắng về sa thải, chi phí nhà ở, y tế, chăm con, và hưu trí. Họ không thể mua ảnh hưởng chính trị. Họ không thể làm chuyển động thị trường. Họ không thể sống vô thời hạn nhờ tài sản tăng giá rồi vay thế chấp nó một cách tối ưu thuế. Họ không sống cùng một thực tại kinh