Phần lớn vùng nông thôn Mỹ phụ thuộc nặng nề vào chi tiêu liên bang trong khi lại bỏ phiếu cho những chính trị gia diễn vai chính trị bản sắc chống chính quyền. Các chương trình nông nghiệp, ngân sách đường cao tốc, điện khí hóa nông thôn, hỗ trợ broadband, Medicare, An sinh Xã hội và các hệ thống liên bang khác không hề là thứ bên lề đối với đời sống nông thôn, mà ngược lại, là sống còn với nó. Tôi không nghĩ nền chính trị ấy có ý nghĩa gì nếu không bắt đầu từ đó. Tôn giáo của họ là việc chống chính quyền. Nền kinh tế thì do liên bang nuôi sống.
Tôi không nói rằng cử tri nông thôn ngu dốt hay đầy thù hằn. Những nỗi bất bình bên dưới nền chính trị ấy là có thật. Bệnh viện nông thôn đã đóng cửa với tốc độ đáng báo động kể từ năm 2010, và còn nhiều bệnh viện nữa vẫn đang gặp nguy. Khủng hoảng opioid giáng nặng nhất xuống các vùng nông thôn, sự suy tàn của ngành chế tạo, khai thác và các trụ cột kinh tế địa phương đã hủy hoại bao cuộc đời ở những nơi ấy. Giá trị văn hóa rất quan trọng, với tất cả chúng ta. Cam kết tôn giáo, sự bảo thủ về xã hội và bản sắc địa phương là những đặc điểm thật sự của hành vi bỏ phiếu ở nông thôn. Vấn đề là một số lợi ích trong đó (tôn giáo, nỗi sợ cộng sản...) đang bị lợi dụng để khiến cử tri nông thôn bỏ phiếu chống lại chính lợi ích của họ.
Cỗ máy Cộng hòa ấy vận hành bằng cách lấy nỗi khổ thật và gắn nó vào một kẻ thù đơn giản hơn. Nỗi đau là có thật, lời giải thích thì được dàn dựng. Giới tinh hoa thành thị, người nhập cư, truyền thông, người tự do về văn hóa, đám Marxist trong các trường đại học, người đồng tính, phải có ai đó đóng vai kẻ thù dễ thấy để cử tri không bao giờ quá để tâm tới sự thật rằng chính các chính sách Cộng hòa mới là thứ gây hại cho họ nhất. Phúc lợi xã hội mang lại lợi ích cho cử tri nông thôn nhiều nhất, vậy mà họ lại thường là những người bỏ phiếu chống lại nó nhất. Một khối cử tri mà dành nhiều thời gian hơn để hỏi xem ai thực sự nhận tiền trợ cấp, vì sao việc tiếp cận bệnh viện cứ sụp đổ dần, hay vì sao khả năng dịch chuyển kinh tế không cải thiện dưới tay chính những người vô địch của mình thì có thể sẽ bắt đầu đòi hỏi một kiểu đại diện khác. Trừ phi họ dồn hết tâm trí vào việc ghét người đồng tính.
Câu chuyện nông dân nhỏ
Đó là chỗ mà câu chuyện trợ cấp trở nên quan trọng. Lối tu từ chính trị được dựng quanh hình ảnh trang trại gia đình. Còn tiền thì không. Theo chính các khuôn mẫu chi trả của chính phủ liên bang, và trong các bộ dữ liệu như cơ sở dữ liệu trợ cấp của Environmental Working Group, một phần lớn hỗ trợ nông nghiệp chảy về những cơ sở lớn nhất, chứ không phải về hình ảnh lãng mạn của các nông dân nhỏ được dùng để bảo vệ chính sách. Huyền thoại nông dân nhỏ giữ cho khối cử tri trung thành về mặt cảm xúc trong khi cấu trúc chính sách thực tế lại định tuyến lợi ích một cách bất cân xứng lên trên. Nông dân nhỏ từng là thực tế trước thời công nghiệp hóa, khi 19 trên 20 người phải lao động để nuôi người thứ 20, người mà có thể tập trung làm việc khác. Giờ thì 1 người làm nông nuôi 19 người, và là nhờ nền nông nghiệp công nghiệp.
Khuôn mẫu tương tự cũng xuất hiện trong chuyện đại diện nói chung. Một phong trào tự nhận là lên tiếng cho nước Mỹ nông thôn, nhưng bảng tỉ số càng nhìn kỹ càng tệ đi. Việc tiếp cận bệnh viện suy giảm. Tỷ lệ tử vong vì ma túy vẫn tàn khốc. Khả năng dịch chuyển kinh tế vẫn yếu. Với tôi, các đại diện cứ giữ cho bản sắc nóng bỏng và nỗi bất bình luôn sẵn có bởi sự oán giận là nhiên liệu chính trị tốt hơn sự sáng tỏ.
Có một sự song hành mang tính cấu trúc trong lịch sử ở đây, và đáng để nói cho cẩn trọng. Ở một số nơi của nước Đức thời Weimar, sự phụ thuộc của nông thôn, nỗi bất bình của nông dân, và nền chính trị dân tộc chủ nghĩa bài thành thị cùng tồn tại mà chẳng mấy ai thật sự quan tâm đến việc giải quyết sự mong manh nằm bên dưới. Vấn đề không phải là so sánh kiểu quy chụp. Vấn đề là các nhân vật chính trị có thể biến sự phụ thuộc thành bản sắc và biến bản sắc thành oán giận trong khi vẫn để nguyên sự phụ thuộc. Tất cả sự oán giận và thù ghét mà họ tạo ra để kiếm phiếu ngắn hạn thật sự có thể kết thúc rất tệ, như đã từng xảy ra hết lần này đến lần khác khi các nhóm khác nhau liên tục bị đẩy vào thế chống lại nhau.
Điểm chính
Cử tri nông thôn đang trải qua một trải-nghiệm-Mỹ khó khăn hơn cử tri thành thị. Họ có những vấn đề, và chúng là có thật. Họ thật sự đau khổ khi chứng kiến người thân gục ngã vì fentanyl, chứng kiến nền kinh tế nuốt chửng những giấc mơ và tham vọng của mình. Tất cả những điều đó là sự thật, và họ thật sự cần được giúp đỡ. Cũng đúng là họ đầy oán giận, thù hằn và rất khó nói lý lẽ cùng, như là kết quả của bao năm Đảng Cộng hòa đầu tư để giữ họ như vậy. Cả hai điều có thể đúng cùng một lúc.
Việc hạch toán chính xác ai cho - ai nhận thì rõ ràng hơn ở cấp tiểu bang so với cấp hạt, nhưng sự phụ thuộc rộng hơn của các vùng nông thôn vào các khoản chuyển giao liên bang, hạ tầng và chi tiêu phúc lợi thì đã được ghi nhận đầy đủ.
Dữ liệu về việc đóng cửa bệnh viện nông thôn đã được theo dõi bởi các nhóm như North Carolina Rural Health Research Program và Chartis Center for Rural Health. Tổng số chính xác thay đổi theo thời gian, nhưng khuôn mẫu đóng cửa thì không có gì phải bàn cãi.
Dữ liệu chi trả nông nghiệp của USDA và các nguồn liên quan luôn cho thấy lợi ích tập trung vào các cơ sở lớn hơn. Tỷ lệ phần trăm chính xác khác nhau theo từng năm và từng chương trình, nên phần thân bài giữ luận điểm ở mức định hướng thay vì quá chi li.
Tham chiếu Weimar mang tính cấu trúc chứ không phải sự quy chụp bằng phép loại suy. Nó chỉ ra một khuôn mẫu trong đó sự phụ thuộc, nỗi bất bình và sự huy động dân tộc chủ nghĩa có thể cùng tồn tại trong khi sự phụ thuộc nằm bên dưới vẫn còn hữu dụng về mặt chính trị.