Người ta thích cái ý tưởng chính trị rẻ tiền vì nó cho cảm giác trong sạch về mặt đạo đức. Lập luận là, nếu chính trị gia bị trả lương thấp thì hẳn họ phục vụ vì những lý do cao đẹp. Nếu lương khiêm tốn thì tham nhũng hẳn ít đất sống hơn. Đó là một ảo tưởng hấp dẫn và là một cách tệ để thiết kế nhà nước. Thật ra, đó là một cách mang tính tinh hoa và nó dẫn tới chuyện cầm quyền bởi người giàu, những người đủ sức làm vậy.
Chức vụ trả lương thấp không tạo ra sự trong sạch đạo đức, mà chỉ lọc bớt tầng lớp dưới ra khỏi việc tham gia chính quyền. Bộ lọc đầu tiên là giai cấp. Đời sống công sẽ dễ dàng hơn cho người giàu, người sẵn có quan hệ, người đã về hưu, mấy đứa con nhà có quỹ ủy thác và những ai mà gia đình có thể gánh được nhiều năm đãi ngộ làng nhàng. Tất cả những người còn lại phải tự hỏi một câu xấu xí hơn nhiều trước đã: liệu mình có kham nổi việc đi phục vụ không? Một nền dân chủ trả lương bèo bọt thường chỉ thu hẹp lại xem ai có thể thật sự tham gia.
Bộ lọc thứ hai là áp lực kiếm tiền. Tiền không rời khỏi chính trị chỉ vì lương chính thức thấp. Nó đi vào bằng các cửa hông. Những công việc lobbying sau này. Ghế trong hội đồng quản trị. Hợp đồng truyền thông. Sự lệ thuộc vào nhà tài trợ. Việc làm consulting sau khi mãn nhiệm. Một nghị sĩ dành nhiều năm tự biến mình thành hữu dụng cho chính những ngành mình giám sát, rồi bước thẳng vào một vị trí cố vấn béo bở hậu-công-vụ, thì không phải là một tai nạn đạo đức ngẫu nhiên. Hệ thống đã dạy ông ta đãi ngộ thật sự nằm ở đâu rồi. Đến lúc nào đó thì bạn cũng phải trả tiền nhà thế chấp. Đang có chút phẫn nộ quanh chuyện Mike Johnson nói rằng nghị sĩ Quốc hội nên được phép giao dịch nội gián:
Này, gã đó dở tệ. Hắn là một kẻ yếu đuối, đáng thương, ranh ma, đặt cược tất cả vào Trump. Nhưng cái điều hắn nói chính là triệu chứng mà tôi đang nói tới. TẤT CẢ chúng ta đều muốn sở hữu nhà cửa, đi du lịch nước ngoài, có thuốc men tốt, cho con cái học hành tử tế... Chính trị gia cũng vậy. Đây không phải là một bài viết để cảm thông với tham nhũng, mà là để cho thấy lương cao hơn sẽ tạo cơ hội cho người thu nhập thấp bước vào và làm việc thật giỏi, đồng thời cũng lo được cho bản thân trong quá trình đó mà không cần phải tham nhũng trắng trợn
Đó là lý do cái niềm tự hào đạo đức quanh chuyện trả lương thấp cho chính trị gia thường ngược đời đến vậy. Nhà nước tự khen mình tằn tiện trong khi vẫn giữ nguyên đặc quyền cho tầng lớp quý tộc và khuyến khích những hình thức tham nhũng "đáng kính", như giao dịch nội gián. Vị chính trị gia kham được mức lương thấp vì sẵn đã được bao bọc thì chẳng cộng hòa hơn về tinh thần so với vị chính trị gia cần một mức lương thật sự. Ông ta chỉ ở vị thế tốt hơn để hấp thụ cái vẻ cao quý giả tạo của sự hy sinh vì việc công.
Singapore là ví dụ hiện đại nghiêm túc mà người ta không ưa, vì nó phơi bày cái logic thiết kế quá rõ. Thường được xem là cha đẻ của Singapore, Lee Kuan Yew, chính quyền của ông đã chọn gắn mức đãi ngộ cao của các bộ trưởng với mục tiêu thu hút nhân tài và chống tham nhũng. Họ trả cho bộ máy của mình cao hơn nhiều để bảo đảm những người sáng giá nhất ít ra cũng cân nhắc làm việc công thay vì khu vực tư. Nếu bạn muốn người giỏi trong chính quyền và muốn họ bớt bị cám dỗ đi săn các khoản đãi ngộ ngầm, thì bạn sẽ phải trả tiền để có được điều đó.
Lương bổng không giải quyết được mọi thứ, đương nhiên là không. Một xã hội tham nhũng vẫn có thể trả lương cao cho quan chức mà vẫn tham nhũng. Thực thi pháp luật quan trọng. Minh bạch quan trọng. Chuẩn mực quan trọng. Nhưng chẳng thứ nào trong đó xóa bỏ được cái ý đơn giản hơn này. Đãi ngộ thay đổi chuyện ai có thể kham nổi chức vụ và người tại nhiệm cần kiếm tiền gián tiếp từ nó đến mức nào.
Đời sống công ở nước Anh thời trước cũng nói lên đúng điều này nhưng từ chiều ngược lại. Chính trị mang dáng dấp vai trò của một quý ông một phần vì giới quý ông chính là những người đủ sức sống được bên trong nó. Nếu chức vụ không nuôi nổi mình về mặt tài chính, thì nó hoặc biến thành thú vui của kẻ đã được bao bọc, hoặc thành cây cầu cho kẻ có quan hệ.
Tôi biết nhiều chính trị gia là một lũ khốn, ở trong cái hệ thống này chỉ vì bản thân mình. Tôi thấy điều đó, bạn cũng thấy. Tôi không cổ vũ chuyện ban thưởng cho họ, tôi cổ vũ cho một hệ thống khuyến khích cả tầng lớp dưới cũng tìm đến việc phục vụ. Một hệ thống không khiến nó trông như một sự hy sinh vì đất nước, bởi với người giàu thì làm gì có hy sinh, khi chức vụ công gần như chẳng để lại vết xước nào trên túi tiền của họ.