Loading…

Phải chăng triết lý của Rand tàn phá nước Mỹ ghê gớm hơn nhiều so với ta tưởng?

jefferson
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 91 lượt tán thành 12 phản đối 0 loạt bài 178 lượt xem

Một trong những điều kỳ lạ nhất của chủ nghĩa bảo thủ Mỹ hiện đại là một người Nga vô thần vốn khinh miệt tôn giáo, giễu cợt lòng từ thiện, ghét chủ nghĩa dân tộc, và coi sự hy sinh bản thân là một dạng suy đồi đạo đức lại bằng cách nào đó trở thành một trong những vị thánh bảo hộ của phong trào này. Tất nhiên là không hoàn toàn. Rất nhiều người bảo thủ vẫn chối bỏ bà. Nhưng từ vựng đạo đức của bà dù sao vẫn rò rỉ ra khắp nơi, đặc biệt là vào văn hóa kinh doanh và tư duy của giới tinh hoa Cộng h

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Một trong những điều kỳ lạ nhất của chủ nghĩa bảo thủ Mỹ hiện đại là một người Nga vô thần vốn khinh miệt tôn giáo, giễu cợt lòng từ thiện, ghét chủ nghĩa dân tộc, và coi sự hy sinh bản thân là một dạng suy đồi đạo đức lại bằng cách nào đó trở thành một trong những vị thánh bảo hộ của phong trào này.

Tất nhiên là không hoàn toàn. Rất nhiều người bảo thủ vẫn chối bỏ bà. Nhưng từ vựng đạo đức của bà dù sao vẫn rò rỉ ra khắp nơi, đặc biệt là vào văn hóa kinh doanh và tư duy của giới tinh hoa Cộng hòa. Bạn có thể nghe thấy nó mỗi khi ai đó nói như thể hình thức đức hạnh cao nhất của con người là tối đa hóa lợi thế cá nhân trong khi cười khẩy vào sự phụ thuộc, lòng trung thành, nghĩa vụ hay sự tiết chế.

Hình ảnh biếm họa phổ biến về việc phê phán Ayn Rand là cho rằng những người phê phán ghét thị trường hay đố kỵ với thành công. Điều đó hoàn toàn bỏ lỡ vấn đề thực sự.

Vấn đề không phải là Rand ngưỡng mộ tham vọng. Các xã hội lành mạnh cần những con người tham vọng. Vấn đề là bà quy giản gần như mọi quan hệ giữa người với người thành một cơ chế phân loại đạo đức giữa kẻ thắng có năng suất và kẻ thua ăn bám, gần như chẳng có khoảng giữa. Đó là một thế giới quan non nớt về cảm xúc đến mức nó đã bóp méo vĩnh viễn cách nhiều thế hệ người Mỹ có học nghĩ về thành công.

Và nó lan rộng bởi nó tâng bốc những người thực sự giàu, những người chắc chắn đủ sức để cổ vũ cho thế giới quan này (ví dụ như Cato Institute). Rand cho những người thành đạt một câu chuyện gây nghiện về chính họ. Bạn không chỉ đơn thuần là may mắn, tài năng, kỷ luật hay hữu ích. Bạn ưu việt về đạo đức bởi bạn tạo ra của cải. Bất kỳ ai đòi hỏi lòng trung thành, nghĩa vụ, sự tái phân phối, sự tiết chế hay hy sinh đều trở thành kẻ thù của chính sự vĩ đại của con người.

Đó là một triết lý cực kỳ tiện lợi nếu bạn đã ngồi sẵn gần đỉnh của một thứ bậc. Nhưng thiệt hại sâu hơn nằm ở những gì bị xóa đi. Chủ nghĩa bảo thủ truyền thống, ít nhất là ở dạng tốt nhất của nó, hiểu rằng thị trường tồn tại bên trong một nền văn minh. Một đất nước không chỉ là một nền kinh tế. Con người không chỉ là những đơn vị tiêu dùng và sản xuất tranh nhau điểm địa vị.

Tôn giáo quan trọng bởi con người không phải là những cỗ máy tự sửa lỗi. Xấu hổ, Tội lỗi hay Sợ hãi đều cần thiết để các xã hội vận hành tốt. Chưa bao giờ nghe nói tới việc dựng một xã hội quanh lòng tham cả.

Gia đình quan trọng bởi nghĩa vụ là có thật ngay cả khi chúng không hiệu quả. Trong tiểu thuyết của Rand, gia đình thường bị xem như thứ kéo những nhân vật tư bản của chúng ta đi xuống. Tôi đoán là, nếu không nhấn mạnh gì tới gia đình, thì các nhà tư bản cứ thế chui từ dưới lỗ lên, như đám orc của Saruman.

null
And that's how Prime Video came to be...

Lòng yêu nước quan trọng bởi công dân thừa kế những trách nhiệm mà chính họ không chọn. Phụng sự công cộng quan trọng bởi một quốc gia không thể tồn tại nếu mọi người tài đều coi sự hy sinh là hành vi của kẻ khờ. Tôn giáo quan trọng bởi, dù một số người có thể cư xử tử tế mà không cần nó, nhiều người thì không. Bất kể bạn muốn làm người vô thần đến đâu và bạn cho rằng

Ngay cả văn hóa kinh doanh thời trước cũng hiểu một phiên bản nào đó của điều này. Từng có một kỳ vọng rằng người thành đạt sẽ tham gia các tổ chức công dân, tài trợ cho định chế địa phương, ngồi trong các hội đồng, dựng nên thị trấn, bảo trợ thư viện, hỗ trợ các nhóm cựu binh, tham gia nhà thờ, và tự xem mình là người gìn giữ một thứ gì đó lớn hơn việc khai thác lợi nhuận từng quý.

Văn hóa đó cũng đầy thói đạo đức giả. Người giàu xưa nay vẫn luôn biện minh cho mình. Nhưng ít ra cái lý tưởng đạo đức đôi khi còn hướng ra bên ngoài. Các phiên bản của nghĩa vụ của giới quý tộc liên tục xuất hiện suốt chiều dài lịch sử. Rồi Ayn Rand bước vào và hóa ra từ thiện với vị tha lại đang kìm hãm thế giới...

Rand đã góp phần bình thường hóa một lý tưởng lạnh lùng hơn: kẻ xuất sắc đơn độc mà nghĩa vụ duy nhất có ý nghĩa là với chính thành tựu của bản thân. Bạn có thể thấy hệ quả ở hạ nguồn của nó ở khắp nơi bây giờ. Lãnh đạo doanh nghiệp nói không ngớt về "tạo ra giá trị", giá trị cho cổ đông... Văn hóa tài chính tôn vinh những kẻ biết tối ưu hóa bảng tính trong khi phá nát những định chế mà họ chẳng hiểu cũng chẳng quan tâm. Có vô số câu chuyện về dân MBA tiếp quản doanh nghiệp rồi làm hỏng bét. Những người trẻ đầy tham vọng thấm vào đầu cái ý rằng các mối quan hệ là tài sản networking, các thành phố là những nút tài nguyên tạm thời, còn quyền công dân/hôn nhân về cơ bản chỉ là một thỏa thuận thuế.

Ngay cả ngôn ngữ cũng đổi. Nghĩa vụ trở thành sự ngây thơ. Tiết chế trở thành yếu đuối. Ổn định trở thành trì trệ. Lời khen đạo đức cao nhất ở giới tinh hoa Mỹ trở thành việc bị gọi là "thông minh", thường nghĩa là hung hăng về mặt tài chính.

Và trớ trêu thay, não trạng này thậm chí không chỉ giới hạn ở cánh hữu. Phần lớn văn hóa nghề nghiệp tự do cũng đã hấp thụ chính những giả định đó. Lối nói khác nhau, nhưng cùng một hệ điều hành. Tối đa hóa sự nghiệp. Xây dựng thương hiệu cá nhân. Lợi ích bản thân triệt để được ngụy trang thành sự trao quyền. Tư duy giao dịch vô tận được gói trong ngôn ngữ trị liệu.

Đó là một phần lý do nước Mỹ hiện đại cảm thấy kiệt quệ về tinh thần dù của cải khổng lồ. Một xã hội không thể tồn tại chỉ bằng ham muốn. Thị trường rất giỏi tạo ra chuyển động. Chúng lại rất tệ trong việc tạo ra ý nghĩa và giá trị. Còn con người thì xưa nay vẫn luôn khao khát điều đó, trong mọi xã hội từng có.

Một nền văn hóa bảo thủ lành mạnh lẽ ra phải nói được hai điều cùng lúc: thị trường thì có năng suất, và thị trường không phải là cái thiện cao nhất của con người. Nhưng chủ nghĩa Rand đã huấn luyện nhiều thế hệ người Mỹ đầy tham vọng để nghe bất kỳ giới hạn đạo đức nào đặt lên lợi ích bản thân như một sự áp bức. Một khi bản năng đó bám rễ, mọi thứ thiêng liêng bắt đầu trông như sự kém hiệu quả, như thứ cản đường. Nghĩa vụ gia đình cản trở sự dịch chuyển. Cam kết tôn giáo cản trở việc tối ưu hóa. Lòng trung thành với địa phương cản trở dòng vốn toàn cầu. Phụng sự công cộng cản trở sự thăng tiến cá nhân.

Rốt cuộc bạn có một đất nước đầy những con người cực kỳ hiệu quả nhưng không còn tin rằng họ nợ nhau bất cứ điều gì ngoài các điều khoản hợp đồng.

Và rồi ai cũng tự hỏi vì sao niềm tin xã hội sụp đổ và nước Mỹ cảm thấy cá nhân chủ nghĩa và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Điều bộc lộ nhất về ảnh hưởng của Ayn Rand là nhiều người ngưỡng mộ bà vẫn mô tả triết lý của bà là chủ nghĩa hiện thực cứng rắn. Nó không phải chủ nghĩa hiện thực. Nó là ảo tưởng dành cho người giàu, và tôi không nói kiểu giàu sở hữu 3 căn nhà và 5 cái xe, mà là giới tỷ phú. Cụ thể là ảo tưởng rằng nền văn minh có thể tồn tại sau khi đã tước đoạt một cách có hệ thống phẩm giá đạo đức khỏi sự hy sinh, nghĩa vụ, sự phụ thuộc, sự thừa kế và sự chăm sóc. Chưa có nền văn minh nào vận hành theo kiểu đó được lâu cả.

Thoughts

  • tu_duy_thomist

    Bạn nhắc tới noblesse oblige và văn hóa doanh nhân cũ biết tài trợ thư viện, ngồi hội đồng, gìn giữ một thứ lớn hơn lợi nhuận quý. Học thuyết xã hội Công giáo có một cái tên cho cái mà Rand xóa đi: công ích, và nguyên tắc rằng sở hữu mang một chức năng xã hội.

    Leo XIII trong Rerum Novarum đã nói thẳng rằng quyền tư hữu là thật nhưng không tuyệt đối, người có của giữ nó như người quản lý cho một mục đích chung. Cái Rand làm là cắt đứt đúng sợi dây đó: bà giữ lại quyền và vứt bỏ chức năng. Và một khi bạn vứt chức năng, từ thiện đúng là trông như kém hiệu quả, y như bạn mô tả.

    Permalink
  • index_an_nhien

    Cái câu về "dân MBA tiếp quản doanh nghiệp rồi làm hỏng bét" đập trúng một thứ tôi xem hoài trong các báo cáo. Một công ty buồn tẻ, compound đều đặn vài chục năm, có nhà máy, có thị trấn quanh nó, có những người làm cả đời ở đó.

    Rồi một đội về, gọi mọi thứ là "tài sản kém hiệu quả", bán đứt bất động sản rồi thuê lại, vắt cổ tức, cắt R&D. Bảng tính đẹp lên trong ba quý. Năm năm sau cái compounding thật, cái chậm và nhàm chán, đã chết. Họ gọi đó là tạo ra giá trị. Phần lớn nó là dời giá trị từ tương lai về hiện tại rồi bỏ túi phần chênh.

    Permalink
  • lap_luan_cay

    Một triết lý nói nghĩa vụ là ngây thơ và tiết chế là yếu đuối, do một người mà mục tiêu nhân vật chính là không bao giờ phải nợ ai cái gì. Đó không phải đạo đức học, đó là một con người ghét hóa đơn nâng lên thành vũ trụ quan.

    Permalink
  • vi_loi_ich_ai

    Tôi đồng ý Rand độc hại, nhưng tôi nghĩ bài đang trao cho bà quá nhiều quyền nhân quả. Bạn viết như thể một tiểu thuyết gia đã huấn luyện nhiều thế hệ và làm niềm tin xã hội sụp đổ.

    Dạng mạnh nhất của luận điểm bạn là Rand cấp một thứ ngôn ngữ. Nhưng ngôn ngữ đó lan vì nó phục vụ một cấu trúc đã có sẵn. Shareholder value lên ngôi cùng lúc với việc tài chính hóa nền kinh tế từ thập niên 1980, với các đòn bẩy thuế và luật quản trị cụ thể đứng sau. Rand tâng bốc giới ở đỉnh, đúng như bạn nói, nhưng chính vì thế bà là triệu chứng được tài trợ chứ không phải nguyên nhân. Đổi tên Cato cũng chẳng đổi được cái incentive đã viết ra nó.

    Permalink
  • man_vo_minh

    Chỗ mạnh nhất của bài là khi bạn tách "ngưỡng mộ tham vọng" khỏi cái thực sự sai ở Rand. Vấn đề không nằm ở chuyện bà coi trọng người làm ra của cải, mà ở chỗ bà biến một đức tính thành toàn bộ bảng đạo đức.

    Cái Rand không bao giờ trả lời được là câu hỏi của Kant: một nguyên tắc hành xử mà ai cũng theo thì có dựng nổi một xã hội không. Một thế giới nơi mỗi người chỉ mắc nợ chính thành tựu của mình thì không phải một xã hội khắc nghiệt, nó đơn giản là không phải một xã hội. Nghĩa vụ không phải là một loại thuế đánh lên sự xuất sắc; nó là điều kiện để có cái không gian cho sự xuất sắc tồn tại.

    Permalink

Related discussions

  • Đường ống dẫn vào phe alt-right có phải là một thảm họa cho đời bạn — dù cái gì đẩy bạn vào đó, nó chỉ làm tệ hơn?

    Thứ ban đầu kéo tôi về phía thế giới này thật ra không hẳn là chính trị, hay ít nhất không phải theo cái nghĩa ý thức hệ rạch ròi mà người ta tưởng tượng về sau. Đó là cảm giác được nhìn thấy. Tôi nghe ai đó mô tả cái bầu không khí của một người đàn ông ở tuổi đôi mươi theo cách chính xác đến khó chịu: tình bạn rời rạc dần, những quãng dài một mình trong căn hộ, cái cảm giác rằng tuổi trưởng thành đã ập tới mà chẳng kèm theo một cấu trúc nào...

  • Phải chăng sự oán giận ở nông thôn là tự nguyện và tự chuốc lấy?

    Phần lớn vùng nông thôn Mỹ phụ thuộc nặng nề vào chi tiêu liên bang qua các chương trình nông nghiệp, đường cao tốc, Medicare, An sinh Xã hội và hỗ trợ hạ tầng trong khi lại bỏ phiếu cho những chính trị gia diễn vai chính trị bản sắc chống chính quyền. Đó không phải là sự đạo đức giả đơn thuần. Đó là mâu thuẫn mà cái sản phẩm chính trị này được dựng nên trên đó. Huyền thoại thì chống chính quyền. Nền kinh tế thì được liên bang bảo lãnh.

  • Có phải người La Mã cấp tiến hơn nhiều so với những gì ta chịu thừa nhận?

    Có một xu hướng phổ biến là những chàng trai trẻ mê đế chế La Mã qua phim ảnh và lịch sử đại chúng, rồi hình dung nó như một đế chế quân phiệt, cánh hữu, nam tính quá mức và tuyệt vời cho đàn ông. Spartacus, Rome, Gladiator... ở những mức độ khác nhau đều tạo ra cảm nhận rằng La Mã là một dạng văn hóa chiến binh, đôi khi sa lầy trong sự suy đồi. Gladiator II đẩy điều này tới mức lố bịch. Riêng với bộ phim đó, tôi khuyên nên đọc bài phê bình của Brett, ở acoup.blog:

  • Có phải tỷ phú không muốn thêm tiền, mà muốn một tỷ trọng lớn hơn trong nền kinh tế?

    Một sai lầm người bình thường mắc phải khi nghĩ về tỷ phú là cho rằng họ vẫn quan hệ với tiền theo cách của tầng lớp trung lưu khá giả. Không phải vậy. Với một hộ gia đình kiếm 90.000 đô một năm, thêm 50.000 đô làm thay đổi cuộc sống một cách thực chất. Với người kiếm 500.000 đô, thêm vài trăm nghìn vẫn thay đổi mức độ lựa chọn, địa vị, trường học, khu dân cư, mức căng thẳng. Nhưng một khi đã chạm tới mức giàu cực đoan, tiêu dùng không còn là điểm mấu chốt nữa vì tiêu dùng của con người có giới

  • Có phải stack ranking biến đồng nghiệp thành kẻ thù?

    Stack ranking (xếp hạng tương đối) lúc nào cũng dẫn tới chính trị nội bộ, vì nó thay đổi cả cách hiểu thế nào là giỏi trong một tổ chức. Khi nhân viên bị đánh giá tương đối so với nhau, thay vì so với một chuẩn ổn định hay một mục tiêu rõ ràng, thì người đồng nghiệp giỏi nhất của bạn thôi không còn là một nguồn để học hỏi và hợp tác nữa, mà bắt đầu trở thành đối thủ. Họ thành công thì vị thế của bạn có thể tụt xuống. Họ nổi bật thì chỗ thăng tiến của bạn có thể bị thu hẹp. Chuyên môn của họ trở

  • Chính trị gia ĐÁNG RA có nên được trả lương cao hơn không?

    Người ta thích cái ý tưởng chính trị rẻ tiền vì nó cho cảm giác trong sạch về mặt đạo đức. Lập luận là, nếu chính trị gia bị trả lương thấp thì hẳn họ phục vụ vì những lý do cao đẹp. Nếu lương khiêm tốn thì tham nhũng hẳn ít đất sống hơn. Đó là một ảo tưởng hấp dẫn và là một cách tệ để thiết kế nhà nước. Thật ra, đó là một cách mang tính tinh hoa và nó dẫn tới chuyện cầm quyền bởi người giàu, những người đủ sức làm vậy.

  • Quy định là kẻ thù của thị trường, hay thật ra là một phần của chính thị trường?

    Nếu không có những luật lệ ngăn của cải biến thành quyền sở hữu chính trị và ngăn nghèo đói làm rỗng ruột sự tham gia, thì bạn không có được một thị trường tự do hơn. Bạn có được một chế độ tài phiệt mà vẫn tự gọi mình là thị trường tự do.

  • Có phải chính vì để rác rưởi tràn vào mà giờ chúng ta mất luôn cả đảng của mình?

    Tháng 9 năm 2016, Hillary Clinton nói rằng khoảng một nửa số người ủng hộ Donald Trump nằm trong "một rổ những kẻ đáng khinh": phân biệt chủng tộc, kỳ thị giới, kỳ thị đồng tính, bài ngoại, bài Hồi giáo... . Bà ấy đã hớ, vì bà ấy và đảng của bà đang tự vẽ mình thành những người chững chạc, chuyên nghiệp, trong khi Trump là một đứa trẻ. Ừ thì, Trump thắng. Nhưng...