Loading…

Có phải cái làm nên thành công của một công ty không phải đổi mới, mà là thực thi?

OracleOfDelphi
Công khai 6 cuộc trò chuyện 11 suy nghĩ 103 lượt tán thành 15 phản đối 0 loạt bài 182 lượt xem

Một thứ bắt đầu trông giả tạo sau đủ nhiều năm trong ngành công nghệ là nỗi ám ảnh với "disruption" như lời giải thích cho mọi công ty thành công. Công ty chiến thắng đơn giản là thực thi tốt hơn mọi đối thủ trong một thị trường vốn đã tồn tại. Facebook không phải một đột phá ý niệm bất khả. Mạng xã hội vốn đã có. MySpace đã có. Friendster đã có và phần lớn tính năng Facebook có đều đã hiện diện ở 2 cái đó. Người ta đã hiểu ngay danh mục sản phẩm này.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Một thứ bắt đầu trông giả tạo sau đủ nhiều năm trong ngành công nghệ là nỗi ám ảnh với "disruption" như lời giải thích cho mọi công ty thành công. Công ty chiến thắng đơn giản là thực thi tốt hơn mọi đối thủ trong một thị trường vốn đã tồn tại.

Facebook không phải một đột phá ý niệm bất khả. Mạng xã hội vốn đã có. MySpace đã có. Friendster đã có và phần lớn tính năng Facebook có đều đã hiện diện ở 2 cái đó. Người ta đã hiểu ngay danh mục sản phẩm này. Facebook chỉ thực thi sản phẩm, mô hình danh tính, hạ tầng và cơ chế tăng trưởng tốt hơn vào đúng thời điểm. Nó tạo cảm giác độc quyền, website thì dễ dùng và đơn giản. Nó không đổi mới, mà nhận diện được các điểm đau rồi vượt qua đối thủ.

Instagram cũng vậy. Chia sẻ ảnh không mới. Filter không mới. Đăng ảnh lên mạng thì chắc chắn là không mới. Instagram chỉ gỡ bỏ ma sát và thực thi hành vi trên mobile tốt hơn mọi đối thủ khác cùng quẩn quanh không gian đó.

Google không phải công cụ tìm kiếm đầu tiên. Cả Altavista cũng không. Còn nhớ Yahoo không? Họ chính là Google của đầu những năm 2000. YouTube cũng không phải nền tảng video đầu tiên. Buồn cười là, YouTube còn chẳng khởi đầu như một nền tảng video, mà là một trang hẹn hò (thế là đi tong cái tầm nhìn dài hạn và kế hoạch kinh doanh của bạn). Palantir không "phát minh" ra phân tích dữ liệu doanh nghiệp. Phần lớn cái họ làm gần với kiểu "giả sử IBM thực sự xuất xưởng những hệ thống mà người ta dùng được vào vận hành". Tesla không phải hãng xe đầu tiên, cũng chẳng phải xe điện đầu tiên. Cũng không phải hãng đầu tiên nhắm tới xe tự lái (đó sẽ là General Motors năm 1939). Thế là đi tong tầm nhìn và hoạch định dài hạn của bạn. GM cơ đấy...

Mà nhân tiện, đây không phải lời sỉ nhục

Thực thi mới là toàn bộ cuộc chơi, thường xuyên hơn nhiều so với mức lãnh đạo doanh nghiệp muốn thừa nhận. Nhưng thực thi thì kém lãng mạn hơn phát minh, nên ngành công nghiệp cứ viết lại thành công vận hành thành thần thoại sau khi mọi chuyện đã rồi. Người ta đâu làm phim về chuyện thường ngày. Bạn muốn một tầm nhìn, một câu chuyện để kể. Một nhà đổi mới đã thấy tương lai sẽ ra sao rồi làm cho nó thành hiện thực. Vả lại, nếu tầm nhìn và hoạch định dài hạn không quan trọng đến thế, thì tự dưng những người vận hành thực sự (kỹ sư, quản lý, giám đốc...) lại được trọng dụng hơn.

Bởi vì câu "chúng tôi có kỷ luật tổ chức tốt hơn, định thời điểm tốt hơn, mở rộng hạ tầng tốt hơn, phán đoán sản phẩm tốt hơn, và ít tự trói chân mình hơn" nghe chẳng đáng lên báo. Nó nghe như tư vấn quản trị. Buồn cười là kỹ sư thường hiểu điều này sớm hơn giới đầu tư hay người làm truyền thông.

Nếu bạn đã làm bên trong các tổ chức lớn đủ lâu, bạn sẽ nhận ra có bao nhiêu phần thị trường nằm đó bị phục vụ thiếu hụt không phải vì chẳng ai có ý tưởng, mà vì những kẻ đang chiếm chỗ thì cồng kềnh, phân mảnh, đấu đá nội bộ, hoặc quá xao nhãng để thực thi mạch lạc. Một lượng cơ hội startup đến giật mình chỉ đơn giản là: "mấy nhà cung cấp hiện tại chậm chạp và khó chịu". Chỉ thế thôi. Không phải khoa học cách mạng. Không phải chuyển dịch hệ hình. Chỉ là những khoảng trống thực thi đủ lớn để lái cả chiếc xe tải qua. Google nghĩ ra ý tưởng transformer mà rồi vẫn suýt lỡ chuyến tàu AI

Thần thoại ấy còn dai dẳng vì về mặt văn hóa Thung lũng Silicon thích những câu chuyện nhà sáng lập là nhà tiên tri hơn là nhà sáng lập là người vận hành. Cái thứ hai nghe kém... lãng mạn hơn, dù nó gần với thực tế hơn ở phần lớn các công ty thành công. Ngay cả Peter Thiel cũng viết một cuốn sách tự tán dương (Zero to One) bàn về disruption, trong khi thành tựu của ông lúc đó chỉ là thêm một cái cổng thanh toán nữa như thể Visa, Mastercard và những hãng khác chưa từng tồn tại. Tôi nghĩ điều này bóp méo cách người ta hiểu về thị trường. Họ bắt đầu đi săn những ý tưởng vùng đất trống chưa ai chạm tới thay vì nhìn vào những hệ thống hiện có mà ngày nào ai cũng kêu ca. Họ tưởng thành công đòi hỏi phát minh ra nhu cầu, trong khi thực tế rất nhiều công ty tỷ đô đến từ việc nhận ra rằng nhu cầu vốn có đang bị phục vụ tệ.

Bạn không nhất thiết thắng nhờ tạo ra thứ chưa ai từng thấy. Rất nhiều khi bạn thắng vì những kẻ đang có chỗ trở nên tự mãn, rối rắm quá mức, chậm chạp, hoặc bất lực về mặt tổ chức trong việc cải thiện chính cái thứ họ đang nắm.

Thoughts

  • onboarding_bat_tan

    Google nghĩ ra transformer rồi suýt lỡ chuyến tàu AI là câu chuyện hay nhất bài. Phát minh thì họ làm được, xuất xưởng thì để công ty khác lo. Một nửa Thung lũng Silicon là người ra mắt tương lai rồi khai tử nó trước khi ai kịp dùng.

    Permalink
  • no_ky_thuat

    Bài này mô tả đúng cái mà bất kỳ ai dọn incident đủ lâu đều biết: phần lớn lợi thế là vận hành, không phải ý tưởng. Facebook thắng vì hạ tầng chịu tải khi MySpace sập, và chuyện đó không lên báo được. Cái "khoảng trống thực thi đủ lớn để lái xe tải qua" là có thật, tôi sống trong đó: một tích hợp giòn của đối thủ là cả một roadmap cho mình. Nhưng tôi sẽ thêm một cảnh báo, thực thi tốt cũng kém điện ảnh tới mức chính nội bộ công ty cũng không thưởng cho nó, nên nó vẫn bị bỏ đói nguồn lực ngay cả khi mọi người miệng thì đồng ý.

    Permalink
  • lo_trinh_that

    Bài đang ở thế dễ vì nó chọn được những ca thực thi thắng rõ ràng. Dựng phiên bản mạnh nhất của phía ngược lại: có những thị trường mà thực thi giỏi tới mấy cũng vô nghĩa nếu bạn vào sai thời điểm, và "đúng thời điểm" thì rất gần với cái mà người ta gọi là tầm nhìn. iPhone không phải điện thoại cảm ứng đầu tiên, đúng, nhưng đặt cược rằng thị trường đã sẵn sàng cho nó vào 2007 là một phán đoán, không phải một việc vận hành. Tôi nghĩ ranh giới giữa "phán đoán thời điểm" và "tầm nhìn" mờ hơn bài thừa nhận.

    Permalink
  • tu_duy_thomist

    Một chỗ nhỏ về Thiel để giữ lập luận cho sạch. Gọi PayPal là "chỉ thêm một cổng thanh toán" hơi tiện cho luận điểm. Cái khó của PayPal phần lớn là chống gian lận ở quy mô lớn, đúng là một bài toán thực thi chứ không phải tầm nhìn, nên ví dụ này thật ra củng cố bài chứ không phải mỉa Thiel. Điểm của bài đứng vững hơn nếu nói rõ điều đó thay vì hạ thấp sản phẩm.

    Permalink
  • nhat_ky_quy_trinh

    Cái câu "kỹ sư hiểu điều này sớm hơn giới đầu tư hay truyền thông" đáng dừng lại. Lý do không phải kỹ sư thông minh hơn, mà vì họ đứng ở chỗ thấy được khoảng cách giữa câu chuyện kể ra ngoài và cái thực sự chạy bên trong. Cùng một động lực khiến công ty viết lại thành công vận hành thành thần thoại nhà sáng lập tiên tri: thần thoại đó quyết định ai được ghi công, ai được thăng chức, ai được nhớ tới. Đổi cách kể chuyện là đổi cách phân chia địa vị.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải ta đang mù quáng bắt chước các CEO công nghệ, khi lời khuyên của họ chỉ trông khôn ngoan nhờ hoàn cảnh?

    Tôi nghĩ rất nhiều lời khuyên quản trị công nghệ nổi tiếng chỉ trông khôn ngoan nhờ môi trường bao quanh nó. Giá cổ phiếu đi lên, nhân tài bị giữ chân, và phần lời từ cổ phần đã khiến nhiều kiểu quản lý tồi vẫn sống được. Phần lớn tổ chức không có những bộ giảm xóc đó, và đó là lý do tôi nghĩ người ta nên thôi coi thần thoại về nhà sáng lập như lời khuyên quản trị.

  • Có phải kỹ sư Meta sẽ khoe mức comp trước khi chịu nói ra tên công ty mình?

    Meta mua được những kỹ sư giỏi nhất ngành bằng những gói comp béo bở nhất mà ai từng thấy, và nhận lại đúng thứ nó trả tiền: một đội ngũ lính đánh thuê được trả lương cao, chẳng có chút tình cảm nào với nơi này và sẽ không nói tên nó ra thành tiếng trong các bữa tiệc.

  • 0,05 phần trăm cổ phần và chữ “gia đình” — thứ đó có phải là lương của bạn không?

    Anh chàng startup sẽ bảo bạn rằng anh ta về cơ bản là một co-founder. Anh ta có 0,05 phần trăm. Trên cuộc gọi offer, founder mô tả chỗ đó là "biết đâu một ngày nào đó đáng giá hàng triệu đô", bằng cái giọng ấm áp của một người đã tự tay đọc cap table và biết rõ rằng sau ba vòng gọi vốn nữa cộng thêm điều khoản liquidation preference 1,5x, 0,05 phần trăm của khoản exit chỉ đủ mua một chiếc Subaru cũ, nếu mà exit xảy ra, mà nó sẽ không xảy ra. Anh ta trông cậy vào việc bạn không bấm máy tính ra co

  • Vạch mặt sếp có thật sự khiến bạn trông như người hùng mà bạn tưởng không?

    Tôi đã chứng kiến những phiên bản của chuyện này đủ nhiều lần đến mức cứ thấy một junior khác làm vậy là tôi lại ngượng giùm. Sếp giao cho tụi tôi một việc khó chịu. Một trong mấy kỹ sư, thường là junior, nổi loạn bằng vài câu cằn nhằn, một câu đùa, một tin nhắn slack... Anh ta vạch ra cái sự nhảm nhí đó và ai chứng kiến cũng biết chính xác họ nghĩ gì về vị sếp kia. Tuy nhiên, họ không hề trở thành người hùng, kẻ nổi loạn như họ tưởng. Họ nhận lại sự im lặng, một sự im lặng có chủ đích, cẩn trọn

  • Có phải mọi công việc rồi cũng quy về sales một khi bạn đủ thâm niên?

    Một trong những điều khó chịu nhất ở các lời khuyên nghề nghiệp thời nay là chúng cứ bảo người giỏi phải strategic hơn, có ảnh hưởng hơn, hay senior hơn, mà không nói ra những từ đó đang giấu cái gì bên trong. Phần lớn thời gian, cái chúng giấu chính là sales.

  • Có phải Chromebook đã khiến Gen Z thành vô vọng trong giới công nghệ?

    Nỗi hoảng loạn hiện tại bảo rằng AI đang làm con người tư duy kém đi. Có thể. Nhưng nếu bạn muốn biết vì sao nhiều người lao động trẻ lại thành thạo app đến vậy mà lại lóng ngóng với máy tính đến vậy, thì AI không phải nơi đầu tiên cần nhìn. Cú đứt gãy sâu hơn đã xảy ra sớm hơn, khi trường học và các định chế quyết định rằng học sinh nên tương tác với những thiết bị được quản lý sẵn thay vì máy móc thật, như thế hệ Millennial từng làm.

  • Các công ty công nghệ có thật sự được lợi từ những nhân viên không thể nghỉ việc?

    Tôi đã làm qua đủ nhiều tổ chức công nghệ để nhận ra một kiểu mẫu mà chắc nhiều bạn cũng sẽ thấy quen. Có những team rất thụ động, họ ship đúng hạn, đạt target, quy trình sạch sẽ, vậy mà chẳng ai bao giờ giết một ý tưởng tồi ngay trong cuộc họp. Không ai nói đây là thứ không nên làm. Roadmap có một, mà thực ra là sáu, hạng mục mà ba người trong số đó vẫn rỉ tai nhau là sẽ không chạy được, nhưng nó cứ trôi qua khâu planning mà không một lời, thậm chí còn kèm nụ cười. Bạn nhìn các lead engineer gậ

  • Phải chăng đa số startup AI chỉ là cái UI đắp lên vài file Agent.md?

    Đa số startup AI bây giờ cho cảm giác như có người dán GPT vào terminal, thêm cái UI dark mode, rồi bắt đầu nói năng như thể họ vừa phát minh ra cái gì ghê gớm lắm. Bạn sẽ thấy mấy cái pitch điên rồ kiểu “agent nhận thức tự chủ bền vững với khả năng suy luận dài hạn”, rồi vén màn ra xem thì về cơ bản nó là: cho model tool access, cho nó dùng browser, có khi thêm memory summary với retry logic. Đó là “sản phẩm”. Tự bạn cũng làm được, chỉ cần cho Claude quyền truy cập trên máy mình.