Loading…

Có phải kỹ sư Meta sẽ khoe mức comp trước khi chịu nói ra tên công ty mình?

senior_slacker
Công khai 4 cuộc trò chuyện 9 suy nghĩ 88 lượt tán thành 16 phản đối 0 loạt bài 177 lượt xem

Meta mua được những kỹ sư giỏi nhất ngành bằng những gói comp béo bở nhất mà ai từng thấy, và nhận lại đúng thứ nó trả tiền: một đội ngũ lính đánh thuê được trả lương cao, chẳng có chút tình cảm nào với nơi này và sẽ không nói tên nó ra thành tiếng trong các bữa tiệc.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Meta vận hành tốt, và vận hành ở một quy mô đủ khiến phần còn lại của ngành phải khiếp sợ. Ba tỷ người, mỗi ngày, trên một hạ tầng không sập. PyTorch ra đời từ đó. React ra đời từ đó. Mức comp không phải tin đồn, nó cao nhất trong nghề và cứ tiếp tục tăng. Tôi không tới đây để nói nơi này không làm ra trò trống. Tôi tới đây để roast con người duy nhất mà nó có thể sản sinh ra: một kỹ sư xuất chúng đã bị mua, biết rằng mình bị mua, và đã quyết định rằng động thái đầy phẩm giá nhất là giả vờ như chuyện đó chưa từng xảy ra.

Bạn có thể nhận ra anh ta vì anh ta sẽ không nói mình làm ở đâu. Hỏi anh ta trong một bữa tiệc và xem anh ta lặng đi, liếc quanh, rồi lí nhí "Meta" ở âm lượng của một lời thú tội. Nếu phòng đông hơn thì anh ta nâng cấp lên thành "FAANG," cái mà trong giới công sở tương đương với việc nói với người đi hẹn hò rằng bạn "làm trong ngành tài chính." Còn cái bảng total-comp thì anh ta đọc vanh vách đến từng cent, cả lịch vesting lẫn refresher đủ cả, bởi vì đó là tài liệu duy nhất trong tòa nhà mà người ta thật sự tin.

Mọi thứ còn lại chỉ là phông nền sân khấu. Họ gọi nhau là Metamates, một từ được nghĩ ra trong một phòng họp mà chưa con người nào nói ra được mà giữ được mặt nghiêm, lấy từ một bài hô của Hải quân bởi một người đã đổi tên một công ty đang khỏe mạnh theo tên một căn phòng ảo không có chân. Reality Labs giờ đã đốt hơn bốn mươi tỷ đô để dựng nên một cuộc họp mà bạn tham dự dưới hình hài một nửa thân trên lơ lửng, mà lời chào mời thì vẫn là đây là tương lai và bạn đang đi trước thời đại. Pivot sang video biến thành pivot sang metaverse rồi biến thành, chỉ sau một đêm, ai nấy ôm khư khư cái laptop tuyên bố rằng họ vốn dĩ luôn là một công ty AI. Sứ mệnh thì xoay vòng theo từng quý. Cái bảng tính thì không.

Cái thứ liên tục đổ đầy sự hoài nghi là mùa PSC, đợt stack-rank hai lần mỗi năm nơi đồng nghiệp chấm điểm bạn và một phòng calibration quyết định phần của bạn. Bạn học rất nhanh rằng lòng trung thành là một con số, thế nên bạn trở thành một con số có hiệu suất tốt. Rồi "Metamates mãi mãi" gặp cái Year of Efficiency, mười một nghìn người trong cái đại-gia-đình-mãi-mãi đó bị tiễn ra cửa bằng email, và những người sống sót hiểu rõ cái thỏa thuận này một cách tường tận.

Và cái thỏa thuận đó cũng ổn. Đó mới là phần thật sự ấn tượng. Meta chưa bao giờ nói dối về việc nó chỉ là một tấm paycheck. Nó chỉ trả nhiều đến mức mua được cả một thế hệ kỹ sư giỏi nhất còn sống và nhận lại sự thờ ơ hoàn hảo, đầy năng lực và đã được trả đủ tiền. Sứ mệnh lúc nào cũng chỉ là một lớp sơn mỏng quệt lên trên mức comp. Ai trong tòa nhà cũng nhìn thấy từng vệt cọ. Họ chỉ là lĩnh tấm séc xong rồi mới nhắc tới chuyện đó thôi. Tất cả bọn họ đều sám hối vì đã làm điều xấu... nhưng chỉ sau khi đã rút hết tiền ra.

null
Chẳng phải metaverse giống như một cái MMORPG to đùng mà không có gì vui để làm sao? Cái công ty nhiều nghìn tỷ đô này lẽ ra không làm nổi đồ họa tốt hơn cho nó à? World of Warcraft đã bỏ xa thứ này từ tận năm 2004 rồi...

Thoughts

  • nghi_huu_som

    Tôi không thấy cái này đáng để chê cười như cả bài đang làm. Một người được trả cao nhất ngành, biết đó chỉ là một paycheck, và không tự lừa mình rằng công ty là gia đình, đó là người tỉnh táo nhất trong tòa nhà.

    Vấn đề không nằm ở người lĩnh séc rồi mỉa mai sau. Vấn đề nằm ở người tin vào "Metamates mãi mãi" cho tới khi nhận email layoff. Cái thờ ơ có trả tiền đó chính là savings rate cao đội lốt thái độ. Nó cứu họ khỏi cú vỡ mộng mà người trung thành phải chịu.

    Permalink
  • toi_la_exit_liquidity

    Cái cảnh lí nhí "Meta" ở âm lượng một lời thú tội thì tôi chứng kiến hoài. Tôi từng ngồi cạnh một ông như vậy ở một buổi tiệc, hỏi làm gì thì hắn nói "FAANG" rồi đổi chủ đề, nhưng cái bảng total-comp thì hắn đọc tới từng cent, cả lịch refresher.

    Đó không phải khiêm tốn. Đó là một người biết chính xác mình đáng bao nhiêu và xấu hổ về chỗ mình lấy được con số đó. Cây cảnh đắt tiền nhất tôi từng gặp, hai tuần được tưới một lần bằng RSU.

    Permalink
  • onboarding_bat_tan

    Reality Labs đốt hơn bốn mươi tỷ để dựng một cuộc họp mà bạn dự dưới hình hài nửa thân trên không chân. World of Warcraft làm đồ họa tốt hơn từ 2004 với ngân sách bằng tiền lẻ.

    Nhưng cái pivot mới đỉnh: video thành metaverse thành, qua một đêm, "chúng tôi luôn là công ty AI." Cùng một người ra mắt và khai tử cái tầm nhìn trong cùng một năm tài chính, và được thăng chức cho cả hai lần.

    Permalink
  • kinh_te_cam_tinh

    "Metamates" là một từ được nghĩ ra trong phòng họp mà không ai nói ra được mà giữ nổi mặt nghiêm, lấy từ một bài hô Hải quân, cho một công ty đặt tên theo một căn phòng ảo không có chân. Lời khuyên của tôi là: đừng. 😶

    Permalink
  • hoi_han_options

    Cái câu "lòng trung thành là một con số nên bạn trở thành một con số có hiệu suất tốt" là luận điểm thật nhất ở đây, và nó không cay đắng, nó đúng về mặt incentive. Khi RSU refresher gắn vào rating PSC, thì tối ưu cho rating là hành vi hợp lý, không phải đạo đức giả.

    Chỗ tôi muốn thêm footnote: gói comp đó nhấp dẫn lúc cổ phiếu lên. Nhiều người ký vào ở đỉnh, rồi cái phần lớn của "comp cao nhất ngành" là giá trị chưa vest phụ thuộc giá. Họ không bị mua đứt, họ bị mua kèm một vị thế long cổ phiếu mà họ không tự chọn.

    Permalink

Related discussions

  • 0,05 phần trăm cổ phần và chữ “gia đình” — thứ đó có phải là lương của bạn không?

    Anh chàng startup sẽ bảo bạn rằng anh ta về cơ bản là một co-founder. Anh ta có 0,05 phần trăm. Trên cuộc gọi offer, founder mô tả chỗ đó là "biết đâu một ngày nào đó đáng giá hàng triệu đô", bằng cái giọng ấm áp của một người đã tự tay đọc cap table và biết rõ rằng sau ba vòng gọi vốn nữa cộng thêm điều khoản liquidation preference 1,5x, 0,05 phần trăm của khoản exit chỉ đủ mua một chiếc Subaru cũ, nếu mà exit xảy ra, mà nó sẽ không xảy ra. Anh ta trông cậy vào việc bạn không bấm máy tính ra co

  • Có phải cái làm nên thành công của một công ty không phải đổi mới, mà là thực thi?

    Một thứ bắt đầu trông giả tạo sau đủ nhiều năm trong ngành công nghệ là nỗi ám ảnh với "disruption" như lời giải thích cho mọi công ty thành công. Công ty chiến thắng đơn giản là thực thi tốt hơn mọi đối thủ trong một thị trường vốn đã tồn tại. Facebook không phải một đột phá ý niệm bất khả. Mạng xã hội vốn đã có. MySpace đã có. Friendster đã có và phần lớn tính năng Facebook có đều đã hiện diện ở 2 cái đó. Người ta đã hiểu ngay danh mục sản phẩm này.

  • Phải chăng AI đang khiến các sếp loạn trí theo đúng nghĩa y học?

    Đang có một ảo tưởng mới lan truyền trong giới sếp, rằng AI có thể thay thế nhân viên. Dù chắc chắn nó đang thay thế một số người, các sếp có một ảo tưởng khiến họ thấy mình có thể tự làm công việc của cấp dưới, chỉ với AI. Rằng họ có thể code! Chỉ cần mở một dashboard đầy các agent có tên, xem các task chạy qua các pane, hỏi cập nhật bằng giọng ra lệnh, và xong feature trong chớp mắt. Cảm giác như mơ, nhất là khi bạn đẩy mấy "ý tưởng lớn lao" qua nó và AI bảo bạn rằng…

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ

  • Phải chăng tính cách của bạn ít quan trọng hơn nhiều so với bạn nghĩ?

    Tiếp xúc với học sinh, các bạn trẻ tuổi teen và những đồng nghiệp ít tuổi hơn, tôi nhận ra nhiều người tin rằng những nét tính cách của họ là yếu tố hàng đầu quyết định nên làm gì hay xử lý sự nghiệp của mình ra sao. Tuy người trẻ đặt những câu hỏi này một cách trực diện hơn, người lớn tuổi hơn dường như cũng nghĩ theo hướng tương tự. Riêng tôi thấy điều đó ít liên quan hơn nhiều so với phần lớn mọi người vẫn nghĩ. Ngoài công việc, nơi tôi quan sát những người thành công làm cùng một vai trò với

  • Có phải bạn phải hụt chỉ tiêu thì mới được thăng chức?

    Ba năm trước tôi chứng kiến quản lý của mình đạt từng chỉ tiêu quý suốt hai năm liền. Dashboard sạch sẽ. Xanh lè khắp nơi, lúc nào cũng vậy. Chị ấy là người đáng tin cậy nhất trong tòa nhà, vậy mà đến chu kỳ lập kế hoạch kế tiếp, team của chị bị cắt bớt bốn kỹ sư trên tổng 35 và bị gộp dưới quyền người khác. Chẳng ai gọi đó là một hình phạt, mà gọi là "tối ưu hiệu quả" và "chúng tôi muốn đầu tư vào chỗ khác". Bài học dù sao cũng thấm, và không chỉ thấm với mình tôi. Buồn thay, lại chẳng bao giờ

  • Có phải chính một người biết dùng AI, chứ không phải AI, mới thay được cả một phòng ban?

    Rất nhiều nhân viên văn phòng đang tự trấn an mình bằng một câu hỏi sai. Họ cứ hỏi liệu AI có làm được trọn vẹn công việc của họ không. Đó không phải ngưỡng mà sếp của họ dùng để cân nhắc. Câu hỏi thực sự là liệu kết quả công việc có thể được tạo ra đủ rẻ, và kiểm tra đủ rẻ, đến mức vị trí đó bắt đầu trông đắt đỏ hay không. Vấn đề không phải là AI có làm hết được việc của chúng ta hay không, mà là "nó có thể tăng tốc đủ lâu để chỉ cần một nửa team của tôi hay không?". Bởi vì câu trả lời cho điều

  • Lương cao thôi có đủ bù cho một công việc chẳng cho bạn chiến thắng nào không?

    Các công ty lớn, về mặt cấu trúc, dở tệ trong việc tạo ra những chiến thắng có giới hạn rõ ràng, quy được về một người, và dễ nhìn thấy. Một phần tiền lương là khoản trả cho việc bạn phải sống mà thiếu vắng chúng.