Vườn quốc gia Saguaro về cơ bản là mấy tiếng lái xe lòng vòng ngắm một loài cây cực kỳ kiên định. Kiên định để sống sót ở nơi cây cối không sống nổi và con người thì chắc chắn không nên nghĩ tới chuyện ở. Nhưng đó là đặc trưng của cả bang Arizona.
Mà nói cho công bằng, những cây saguaro đúng là ấn tượng. Chúng khổng lồ. Có cây hai trăm năm tuổi. Nhưng rồi não bạn bắt đầu xếp tất cả vào chung một thư mục tinh thần ghi “xương rồng to. Nhìn kìa, một cây xương rồng. To và hơi kỳ một chút
“Cây này có hai cánh tay.”
“Cây này có ba cánh tay.”
“Cây này cong cong... ồ!”
"Ơ cây này cũng cong nè!"
"Vậy mấy giờ mình về khách sạn?"
Đến một lúc bạn nhận ra cả trải nghiệm ở công viên chỉ là gán tính cách cho mấy cái cây. Bản thân sa mạc đẹp theo kiểu khắc nghiệt rất Arizona, nơi mọi thứ vừa trông như đã chết vừa như sẵn sàng giết bạn, và có người mê kiểu đó. Tôi không biết nữa, tôi thì yêu sự sống. Cây nào cũng như phủ đầy gai, độc, hoặc một mối hận thù cá nhân sâu sắc. Đến cả không khí cũng sắc lẹm.
Còn cái nóng thì có một kiểu xúc phạm rất riêng. Không phải cái nóng ẩm đổ mồ hôi, mà là nóng khô, nóng như lò nướng. Bạn còn chẳng kịp đổ mồ hôi vì nó bốc hơi ngay khi vừa rời khỏi da. Cái nóng làm vô lăng xe nóng đến mức như chưa từng được sinh ra để chạm vào.
Còn một chuyện rất buồn cười nữa là cách người ta chụp xương rồng nghiêm túc đến thế nào. Bạn sẽ thấy du khách khom người đầy kịch tính lúc hoàng hôn, cố ghi lại chiều sâu cảm xúc của thứ rốt cuộc chỉ là một cái ống đầy gai khổng lồ.
Hoàng hôn ở đó thì đẹp tới mức không tưởng. Trời chuyển cam rồi tím, bóng những cây saguaro đổ dài trên sa mạc, và bỗng nhiên cả khung cảnh trông như cảnh mở đầu một phim cao bồi cũ, nơi ai cũng chết trong cát bụi. Vấn đề là sau một lúc thì bạn kiểu… ngắm xương rồng đủ rồi.