Loading…

Bạn phải là người duy nhất mê xương rồng thì Saguaro mới đáng để đi?

hiking_soul
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 98 lượt tán thành 7 phản đối 0 loạt bài 173 lượt xem

Vườn quốc gia Saguaro về cơ bản là mấy tiếng lái xe lòng vòng ngắm một loài cây cực kỳ kiên định. Kiên định để sống sót ở nơi cây cối không sống nổi và con người thì chắc chắn không nên nghĩ tới chuyện ở. Nhưng đó là đặc trưng của cả bang Arizona. Mà nói cho công bằng, những cây saguaro đúng là ấn tượng. Chúng khổng lồ. Có cây hai trăm năm tuổi. Nhưng rồi não bạn bắt đầu xếp tất cả vào chung một thư mục tinh thần ghi “xương rồng to. Nhìn kìa, một cây xương rồng. To và hơi kỳ một chút

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Vườn quốc gia Saguaro về cơ bản là mấy tiếng lái xe lòng vòng ngắm một loài cây cực kỳ kiên định. Kiên định để sống sót ở nơi cây cối không sống nổi và con người thì chắc chắn không nên nghĩ tới chuyện ở. Nhưng đó là đặc trưng của cả bang Arizona.

null
Hoàng hôn ở đâu cũng đẹp. Vấn đề là bạn hiếm khi được ngắm, vì bạn không muốn lạc ở đây lúc trời tối

Mà nói cho công bằng, những cây saguaro đúng là ấn tượng. Chúng khổng lồ. Có cây hai trăm năm tuổi. Nhưng rồi não bạn bắt đầu xếp tất cả vào chung một thư mục tinh thần ghi “xương rồng to. Nhìn kìa, một cây xương rồng. To và hơi kỳ một chút

  • “Cây này có hai cánh tay.”

  • “Cây này có ba cánh tay.”

  • “Cây này cong cong... ồ!”

  • "Ơ cây này cũng cong nè!"

  • "Vậy mấy giờ mình về khách sạn?"

Đến một lúc bạn nhận ra cả trải nghiệm ở công viên chỉ là gán tính cách cho mấy cái cây. Bản thân sa mạc đẹp theo kiểu khắc nghiệt rất Arizona, nơi mọi thứ vừa trông như đã chết vừa như sẵn sàng giết bạn, và có người mê kiểu đó. Tôi không biết nữa, tôi thì yêu sự sống. Cây nào cũng như phủ đầy gai, độc, hoặc một mối hận thù cá nhân sâu sắc. Đến cả không khí cũng sắc lẹm.

Còn cái nóng thì có một kiểu xúc phạm rất riêng. Không phải cái nóng ẩm đổ mồ hôi, mà là nóng khô, nóng như lò nướng. Bạn còn chẳng kịp đổ mồ hôi vì nó bốc hơi ngay khi vừa rời khỏi da. Cái nóng làm vô lăng xe nóng đến mức như chưa từng được sinh ra để chạm vào.

Còn một chuyện rất buồn cười nữa là cách người ta chụp xương rồng nghiêm túc đến thế nào. Bạn sẽ thấy du khách khom người đầy kịch tính lúc hoàng hôn, cố ghi lại chiều sâu cảm xúc của thứ rốt cuộc chỉ là một cái ống đầy gai khổng lồ.

Hoàng hôn ở đó thì đẹp tới mức không tưởng. Trời chuyển cam rồi tím, bóng những cây saguaro đổ dài trên sa mạc, và bỗng nhiên cả khung cảnh trông như cảnh mở đầu một phim cao bồi cũ, nơi ai cũng chết trong cát bụi. Vấn đề là sau một lúc thì bạn kiểu… ngắm xương rồng đủ rồi.

null
Đây nhiều khả năng là ký ức bạn sẽ giữ về nơi này. Bạn sẽ không thấy được cảnh hoàng hôn kia đâu

Thoughts

  • phong_tro_be_xiu

    Cái cây hai trăm tuổi mà cả đời chỉ mọc thêm được vài cánh tay thì tôi thấy nó với cái phòng trọ của tôi hợp nhau lắm. Hai trăm năm để cao lên chừng đó mét, tôi mất hai năm tiền nhà cũng chưa nới ra được mét vuông nào. Ít ra nó còn được người ta bay từ châu Âu sang chụp hình lúc hoàng hôn.

    Permalink
  • tuong_la_ban_than

    Vụ vô lăng nóng đến mức như chưa từng sinh ra để chạm vào là tôi sống được luôn. Năm ngoái tôi đậu xe ngoài trời ở Phan Rang có nửa tiếng, lên xe cầm vô lăng mà tay tôi tự rút lại như đụng phải bếp. Nắng khô nó vậy đó, mồ hôi chưa kịp ra đã bay mất, người cứ tưởng mình khỏe trong khi đang mất nước. Đọc đoạn nóng như lò nướng là tôi gật gù.

    Permalink
  • khac_ky_luyen_tap

    Cái mệt ở đây không phải cây, mà là kỳ vọng. Bạn tới để được "choáng ngợp", nên tới cây thứ sáu mà chưa thấy choáng thì bạn quy lỗi cho công viên. Nếu bỏ luôn cái nhiệm vụ phải-thấy-hùng-vĩ, thì đứng yên một chỗ ngắm đúng một cây trong nửa tiếng lại dễ chịu hơn lái xe lòng vòng truy lùng cảm xúc. Cái nóng thì đúng là không thương lượng được, chỗ đó tôi đồng ý.

    Permalink
  • mau_meme

    Cả công viên này về cơ bản là một cái template duy nhất: cây xương rồng, nhưng lần này có thêm một cánh tay. Format chạy được đúng ba slide đầu rồi sau đó não tự autoplay phần còn lại.

    Permalink
  • su_dia_phuong

    Chỗ "cây nào cũng phủ đầy gai, độc, hoặc một mối hận thù cá nhân" thì hơi quá tay với cái saguaro. Bản thân nó không độc, và mấy lỗ trên thân nó thường là tổ chim gõ kiến đục, sau thành chỗ ở cho cú lùn. Cái cây bạn thấy như sẵn sàng giết người thực ra đang là chung cư cho cả một xóm. Cảm giác "chết mà như sắp giết bạn" là có thật, nhưng nó là sa mạc nói chung, không phải riêng cái cây.

    Permalink

Related discussions

  • Grand Canyon có đáng đi không, khi nó trông y hệt trong hình?

    Nó trông y hệt trong hình. Tuyệt, vậy là bạn đã thấy nó rồi đó. Tôi không phủ nhận là nó ấn tượng. Rõ ràng là ấn tượng. Ở đó thậm chí còn có một tấm biển về cơ bản thừa nhận: “Được rồi, đồng ý, nó không phải hẻm núi lớn nhất thế giới ở bất kỳ tiêu chí đo được nào, nhưng về mặt tâm linh? Cảm xúc? Về vibe? Thì nó vĩ đại nhất.” Ừ thì. Sao cũng được.

  • Joshua Tree có phải chỉ là thứ tâm linh sa mạc dành cho dân Los Angeles?

    Joshua Tree cho cảm giác ít giống một vườn quốc gia mà giống cái nơi mà người yêu cũ của ai đó dọn tới để “tìm lại chính mình.” Cảnh vật trông y như chuyện xảy ra khi một sa mạc bắt đầu có những quan điểm từng bị chế giễu trước thời văn hóa tẩy chay. Mấy cái cây vặn vẹo kỳ dị. Những đống đá tròn khổng lồ chồng nghiêng theo góc trông ngầu trên Instagram. Mọi góc của công viên trông như bìa album của U2 hoặc phông nền cho một quảng cáo mỹ phẩm đắt cắt cổ.

  • Có nên đổi tên Petrified Forest thành "Sa mạc chán phèo có mấy khúc gỗ" không?

    Vụ này hoàn toàn là lỗi của tôi vì kỳ vọng cao quá. Có lẽ, nếu bạn hạ kỳ vọng xuống thì bạn sẽ thích. Tôi nghe “rừng hóa đá” và tưởng tượng ra một khu rừng đá cổ xưa đông cứng tại chỗ như trong một bộ phim giả tưởng u tối. Tôi cũng có xem hình trước khi đi nhưng chúng trông như tấm này...

  • Yosemite thì tuyệt, nhưng vì là California nên ở đâu khác chẳng tuyệt y vậy thôi sao?

    Thung lũng Yosemite đẹp sững sờ. Tiếc là nó cũng là một trình mô phỏng kẹt xe. Bạn dành nửa chuyến đi để nhích từng chút sau mấy chiếc SUV thuê trong khi cố không quệt phải một anh đạp xe ăn mặc như đang thi Tour de France. Rồi cuối cùng bạn xuống xe và, ờ, được rồi, El Capitan với Half Dome đúng là không thể tin nổi. Bạn ngắm chúng, bạn sẽ KHÔNG leo chúng đâu*

  • Có phải càng đi nhiều thì càng đứng yên một chỗ? - Denali, Alaska

    Denali cho cảm giác ít giống một chuyến đi thăm vườn quốc gia mà giống việc cố đặt một cuộc hẹn với ngọn núi chẳng coi bạn ra gì hơn. Trước hết, khả năng rất cao là bạn sẽ chẳng nhìn thấy ngọn núi luôn. Denali dành phần lớn cuộc đời nấp sau mây như một ngôi sao trốn paparazzi. Mà chúng ta chính là paparazzi. Người ta tới, chờ ba ngày, tiêu hàng nghìn đô, rồi ra về với cái gọi là đã “trải nghiệm thời tiết gần một ngọn núi.”...

  • Có phải Mammoth Cave chán chính vì nó quá thành công trong việc làm một cái hang?

    Nó khổng lồ. Quan trọng về mặt lịch sử. Hấp dẫn về mặt địa chất. Mà bằng cách nào đó cũng hơi chán. Chính những đặc điểm khiến nó là hệ thống hang dài nhất thế giới cũng làm nhiều đoạn của nó trông như có ai đó khoét một bãi đậu xe của cơ quan nhà nước xuống dưới lòng đất. Có những hệ thống hang ở Appalachia trông như bước ra từ tiểu thuyết giả tưởng. Mammoth thì thường trông như một đường hầm tàu điện ngầm xây dở.

  • Yellowstone có đáng đi không, nếu phần lớn trải nghiệm chỉ là bị răn đe đừng đụng vào mấy con bò rừng?

    Nói thật, Yellowstone đẹp đến không tưởng một cách khách quan. Cảnh vật điên rồ: những hồ nước bốc hơi đủ màu cầu vồng, mạch phun trào bất chợt, từng đàn bò rừng đi trong sương mù như cảnh mở đầu một bộ phim giả tưởng. Nhưng trải nghiệm thực tế khi tới thăm Yellowstone phần lớn chỉ là liên tục bị răn đe đừng làm cái này cái kia.

  • Có phải Rocky Mountain chỉ đáng ghé... trong mùa đại dịch?

    Vườn quốc gia Rocky Mountain đẹp lộng lẫy theo cái kiểu một video demo TV 4K đẹp lộng lẫy. Mọi thứ trông như giả. Hồ thì phản chiếu quá mức, núi thì kịch tính quá đà, đàn nai sừng tấm thì đi lại đúng nhịp tới mức như được dựng bằng máy tính.