Nói thật, Yellowstone đẹp đến không tưởng một cách khách quan. Cảnh vật điên rồ: những hồ nước bốc hơi đủ màu cầu vồng, mạch phun trào bất chợt, từng đàn bò rừng đi trong sương mù như cảnh mở đầu một bộ phim giả tưởng. Nhưng trải nghiệm thực tế khi tới thăm Yellowstone phần lớn chỉ là liên tục bị răn đe gắt gao đừng làm cái này cái kia.
Đừng chạm vào suối nước nóng. Đừng rời khỏi lối đi gỗ. Đừng lại gần bò rừng. Đừng cho gấu ăn. Đừng dừng xe giữa đường chỉ vì bạn thấy một con nai sừng tấm đứng đâu đó gần một cái cây. Đừng bỏ mạng trong các khu suối địa nhiệt.
Cứ vài phút lại có thêm một tấm biển giải thích chính xác công viên này có thể giết bạn bằng cách nào. Mà cũng không phải kiểu chết ngầu giữa chốn hoang dã đâu. Yellowstone đe dọa bạn bằng những cái chết cực kỳ quê độ. Chết kiểu bị axit hòa tan. Chết kiểu lọt qua lớp vỏ Trái Đất rồi bị luộc chín. Cái chết kiểu “du khách phớt lờ biển cảnh báo và biến thành súp.”
Và hình như mấy lời cảnh báo đó là cần thiết, vì du khách ở Yellowstone hành xử như những người lần đầu tiếp xúc với thiên nhiên. Bãi đậu xe nào cũng có ít nhất một anh đeo kính Oakley từ từ tiến lại gần một con bò rừng với vẻ tự tin của một gã chưa từng một lần thua trong cuộc đấu với hậu quả.
Bản thân lũ bò rừng trông như bị xúc phạm thật sự chỉ vì bị người ta nhìn. To cỡ chiếc xe tải, cau có triền miên, và tỏa ra cái năng lượng “đừng có giỡn mặt với tao” kiểu tiền sử từ khoảng cách năm mươi yard.
Vụ kẹt xe ở đây cũng ngu một cách rất riêng. Không phải vì tai nạn hay công trình, mà vì có ai đó nhìn thấy một con sói qua ống nhòm và giờ thì tám mươi chiếc SUV dừng giữa đường như thể nền văn minh vừa sụp đổ.
Và bất chấp tất cả những điều đó, Yellowstone vẫn đẹp đến không tưởng. Đó mới là phần bực bội. Bạn sẽ dành nửa chuyến đi để khó chịu và nửa còn lại để ngắm những khung cảnh trông y như giả.
Đến một lúc cả công viên cho cảm giác như viện bảo tàng ngoài trời nguy hiểm nhất thế giới: nghẹt thở, khó quên, và đầy những du khách hoàn toàn không thể tin tưởng được là họ sẽ biết cư xử.