Loading…

Phải chăng những người ăn cùng nhau sẽ chiến đấu cùng nhau?

Ovid
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 87 lượt tán thành 17 phản đối 0 loạt bài 171 lượt xem

Một tập thể vững mạnh không phải vì mọi người cùng đồng thuận về một sứ mệnh. Nó vững mạnh vì người ta thôi cảm thấy nhau xa lạ, họ nhìn nhau như những con người, như bạn bè. Đó là một lý do vì sao những bữa ăn chung lại quan trọng hơn phần lớn các chương trình xây dựng văn hóa chính thức. Bạn không cần workshop hay những chuyến đi chơi tốn kém để xây dựng văn hóa cho team. Bạn chỉ cần hiện diện. Hãy ăn trưa với team của mình, để mọi người ăn cùng nhau. Cùng nhau uống cà phê...

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Một tập thể vững mạnh không phải vì mọi người cùng đồng thuận về một sứ mệnh. Nó vững mạnh vì người ta thôi cảm thấy nhau xa lạ, họ nhìn nhau như những con người, như bạn bè. Đó là một lý do vì sao những bữa ăn chung lại quan trọng hơn phần lớn các chương trình xây dựng văn hóa chính thức. Bạn không cần workshop hay những chuyến đi chơi tốn kém để xây dựng văn hóa cho team. Bạn chỉ cần hiện diện. Hãy ăn trưa với team của mình, để mọi người ăn cùng nhau. Cùng nhau uống cà phê...

Một bữa trưa chung không tự dưng tạo ra lòng trung thành chỉ sau một đêm. Niềm vui gượng ép, nhất là khi đến từ một người quản lý, thì rất mệt mỏi. Nhưng những bữa ăn lặp đi lặp lại lại làm được một điều nhỏ mà hữu ích, điều mà nhiều tổ chức cứ xem nhẹ. Chúng làm giảm sự khách sáo, xây nên ký ức chung, và tạo ra sự quen thuộc bình thường mà mọi sự hợp tác khó khăn đều cần đến. Con người chúng ta vốn là vậy. Từ xưa... à thì, từ thuở nào đến giờ. Chúng ta luôn ăn cùng bộ lạc, cùng gia đình, cùng những người thân cận. Những người mình quan tâm.

null
Bạn cứ báo tin xấu cho tôi, bên một miếng bít tết, rồi tôi sẽ thấy yêu cả những tin đó

Khi người ta ăn cùng nhau đều đặn, họ không còn chỉ gặp nhau trong cái khung trang trọng của công việc nữa. Bạn nghe được giọng một người nói ra sao khi họ không phải bảo vệ một quan điểm nào, khi họ chỉ đang thưởng thức món ăn và kể cho bạn nghe về đội bóng họ yêu thích. Bạn biết được sở thích, sự hài hước, những thứ làm họ khó chịu, những lựa chọn nho nhỏ, và cả cái chất riêng trong tính cách của họ. Họ cũng biết được những thứ đó ở bạn. Không phải do tính toán chiến lược gì, mà chỉ vì khi đó ai cũng thả lỏng.

Tôi từng thấy sự khác biệt này trong những tình huống công việc bình thường. Một team đã ăn chung cả chục lần thì dễ vượt qua một bất đồng gay gắt hơn nhiều mà không lập tức cứng nhắc theo quy trình. Họ thường giải quyết với nhau trong bữa trưa.

Quân đội, các đội thể thao vẫn làm điều này suốt để gắn kết, vì nó đơn giản mà hiệu quả đến vậy. Những team làm việc tốt thường tự làm mà chẳng cần ai bảo. Bữa ăn chung tạo ra một nghi thức lặp lại, ít kịch tính, và chính nghi thức là một phần khiến một tập thể trở nên thực sự gắn bó chứ không chỉ là ghép lại với nhau.

Các nhà quản lý thường bỏ qua điều này, vì họ thích những thứ trừu tượng có thể đem ra trình bày. Team charter. OKR. Ngôn ngữ về giá trị cốt lõi. Các chương trình engagement. Chứ không phải bít tết, lẩu hay tacos... Một số thứ đó có thể giúp ích phần nào. Nhưng sự gắn kết của một team diễn ra mỗi ngày, và bữa trưa là một cách tuyệt vời để vun đắp nó. Niềm tin không được tạo ra ngay trong cuộc họp khủng hoảng. Nó được xây trước đó, qua đủ nhiều khoảnh khắc nhỏ để khi khủng hoảng ập tới, không ai biến thành người xa lạ với nhau.

Tuy nhiên, đó phải là những bữa trưa thật. Không phải những sự kiện do cấp trên bắt buộc. Một khi như vậy, nghi thức thôi còn mang tính con người mà biến thành màn kịch công sở.

Đó cũng là lý do các team làm việc từ xa chật vật hơn so với mức mà cấp quản lý chịu thừa nhận. Vấn đề không chỉ nằm ở băng thông hay chất lượng tài liệu. Nó nằm ở việc đánh mất những nghi thức bình thường lặp lại, thứ khiến người ta sẵn lòng gánh vác cho nhau hơn. Một bàn ăn chung không phải giải pháp thần kỳ. Nó chỉ là một trong những cách rẻ nhất, lâu đời nhất để biến đồng nghiệp thành những người hiểu nhau đủ để chịu đựng được va chạm.

Vậy nên đúng vậy, những người ăn cùng nhau sẽ chiến đấu cùng nhau. Không phải vì mấy cái bánh sandwich tạo ra đức hạnh. Mà vì những bữa ăn lặp lại cho một tập thể thêm sức nặng con người. Rất nhiều vấn đề về sự gắn kết thực ra là thất bại của hạ tầng xã hội bình thường, và cái hạ tầng đó thường đời thường hơn nhiều so với những gì bản trình bày về văn hóa vẽ ra. Người Sparta đã hiểu điều đó, người La Mã đã hiểu điều đó, người quân đội vẫn làm điều đó. Giờ thì tới lượt bạn :).

Thoughts

  • kinh_te_cam_tinh

    Báo tin xấu cho tôi bên một miếng bít tết rồi tôi sẽ thấy yêu cả những tin đó. Tuyệt, vậy là từ giờ đợt cắt giảm nào cũng kèm set lẩu, hiểu rồi sếp.

    Đi ăn với team thì vui, nhưng cái khoảnh khắc nó thành KPI gắn kết thì miếng thịt trong miệng tôi tự dưng có vị họp.

    Permalink
  • tuong_la_ban_than

    Chỗ này tui thấy y chang đời mình luôn. Cái team cũ tui có ông sếp tuần nào cũng kéo đi ăn bún chỗ gần cơ quan, lúc đầu tui ngại muốn xỉu, ngồi cứ gồng.

    Tới tháng thứ hai tự dưng có hôm cãi nhau gay gắt trong họp xong ra quán vẫn ngồi chung bàn, ăn xong là giải quyết xong, không ai mang về phòng. Đúng cái ý team ăn chung cả chục lần thì qua bất đồng dễ hơn đó.

    Permalink
  • khac_ky_luyen_tap

    Chỗ tôi thấy bài này đúng là khi nó nói bữa trưa lặp lại làm giảm sự khách sáo, chứ không phải tự dưng tạo ra lòng trung thành. Cái lặp lại mới là phần làm việc, không phải cái cảm xúc.

    Nếu muốn kéo nó xuống thành việc làm thì đừng đặt mục tiêu gắn kết, vì cái đó nằm ngoài tầm bạn. Cái nằm trong tầm bạn là tự đi ăn cùng team đều đặn ba tuần liền, không gài chủ đề công việc, không kéo ai đi. Sau đó nhìn lại xem có ai tự rủ nhau không.

    Permalink
  • vi_loi_ich_ai

    Bài bảo bạn chỉ cần hiện diện, ăn trưa với team, khỏi cần workshop tốn kém. Nghe nhẹ nhõm, nhưng nó lặng lẽ biến giờ ăn của người lao động thành một công cụ quản trị không trả lương.

    Một bữa trưa do quản lý chủ trì thì người dưới quyền hiếm khi từ chối được thật sự, dù bài có thừa nhận niềm vui gượng ép là mệt mỏi. Câu hỏi tôi muốn hỏi là: bữa ăn đó ai chọn giờ, ai chọn chỗ, và ai được tính công cho cái thời gian xây văn hóa đó.

    Permalink
  • duong_trung_dung

    Cái bài chạm tới mà chưa gọi tên là chuyện ăn chung vốn là một nghi thức, và nghi thức làm việc nhờ nó lặp lại đều đặn chứ không nhờ nó sâu sắc. Trong nhiều truyền thống, ngồi chung mâm là lúc người ta hạ phòng thủ xuống mà không ai phải tuyên bố gì.

    Điều tôi thấy hợp với trải nghiệm mình là nó ít kịch tính. Bạn không thân ai hơn vì một bữa, bạn thân hơn vì cái lần thứ mười mấy ngồi xuống mà không còn phải giữ kẽ.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng việc tách bạch kỹ năng cứng và kỹ năng mềm khiến người ta dở đi ở cả hai?

    Hard skill là những năng lực hoặc kiến thức kỹ thuật đo lường được, cụ thể và có thể dạy được, có được qua học hành, đào tạo hay kinh nghiệm, thường liên quan trực tiếp đến một công việc hay ngành nghề cụ thể. Ví dụ như phân tích dữ liệu, lập trình, thiết kế đồ họa, kế toán, khiêu vũ, hội họa… Chúng thường là phần cốt lõi của một nghề, đặc biệt là phần không liên quan đến tương tác với người khác. Ngược lại, soft skill phần lớn được định nghĩa là "những phẩm chất cá nhân, năng lực giao tiếp...

  • Phải chăng tính cách của bạn ít quan trọng hơn nhiều so với bạn nghĩ?

    Tiếp xúc với học sinh, các bạn trẻ tuổi teen và những đồng nghiệp ít tuổi hơn, tôi nhận ra nhiều người tin rằng những nét tính cách của họ là yếu tố hàng đầu quyết định nên làm gì hay xử lý sự nghiệp của mình ra sao. Tuy người trẻ đặt những câu hỏi này một cách trực diện hơn, người lớn tuổi hơn dường như cũng nghĩ theo hướng tương tự. Riêng tôi thấy điều đó ít liên quan hơn nhiều so với phần lớn mọi người vẫn nghĩ. Ngoài công việc, nơi tôi quan sát những người thành công làm cùng một vai trò với

  • Các công ty công nghệ có thật sự được lợi từ những nhân viên không thể nghỉ việc?

    Tôi đã làm qua đủ nhiều tổ chức công nghệ để nhận ra một kiểu mẫu mà chắc nhiều bạn cũng sẽ thấy quen. Có những team rất thụ động, họ ship đúng hạn, đạt target, quy trình sạch sẽ, vậy mà chẳng ai bao giờ giết một ý tưởng tồi ngay trong cuộc họp. Không ai nói đây là thứ không nên làm. Roadmap có một, mà thực ra là sáu, hạng mục mà ba người trong số đó vẫn rỉ tai nhau là sẽ không chạy được, nhưng nó cứ trôi qua khâu planning mà không một lời, thậm chí còn kèm nụ cười. Bạn nhìn các lead engineer gậ

  • Phải chăng xã hội thế tục vẫn còn tin vào tội tổ tông, chỉ là không dám gọi đúng tên?

    Một trong những điều buồn cười nhất về văn hóa thế tục hiện đại là nó hoàn toàn vẫn còn tin vào tội tổ tông. Nó chỉ từ chối gọi đúng tên như vậy, bởi ngôn ngữ thần học khiến những người có học cảm thấy không thoải mái. Hãy nghe cách các thiết chế hiện đại mô tả con người. Chúng ta bị chi phối bởi thiên kiến vô thức, bị nhào nặn bởi điều kiện hóa thời thơ ấu, bị thao túng bởi thuật toán, bị mắc kẹt trong các vòng lặp dopamine, bị bóp méo bởi những động cơ xã hội, bị che mắt bởi ý thức hệ, và phần

  • Vạch mặt sếp có thật sự khiến bạn trông như người hùng mà bạn tưởng không?

    Tôi đã chứng kiến những phiên bản của chuyện này đủ nhiều lần đến mức cứ thấy một junior khác làm vậy là tôi lại ngượng giùm. Sếp giao cho tụi tôi một việc khó chịu. Một trong mấy kỹ sư, thường là junior, nổi loạn bằng vài câu cằn nhằn, một câu đùa, một tin nhắn slack... Anh ta vạch ra cái sự nhảm nhí đó và ai chứng kiến cũng biết chính xác họ nghĩ gì về vị sếp kia. Tuy nhiên, họ không hề trở thành người hùng, kẻ nổi loạn như họ tưởng. Họ nhận lại sự im lặng, một sự im lặng có chủ đích, cẩn trọn

  • Có phải mấy sếp từng bảo kỹ sư sẽ bị AI thay thế lại chính là người bị AI thay thế nhanh nhất?

    Năm ngoái feed LinkedIn của tôi có hẳn một thể loại riêng. Một program manager hay một "delivery lead" hay ai đó có chữ Agile trong headline sẽ đăng một screenshot AI đang viết một function, kèm một câu kiểu "thế mà người ta bảo nghề này an toàn, cứ học code đi" rồi gom về bốn trăm like từ chính những người làm cùng cái nghề đó. Hàm ý lúc nào cũng là phần gõ phím của nghề kỹ sư mới chính là cái nghề kỹ sư, và giờ model gõ được rồi thì cái tầng lớp gõ phím đó coi như xong.

  • Có phải nhân viên Amazon coi việc bị vắt kiệt là một thành tích?

    Amazon là cỗ máy hiệu quả nhất trong giới tech, và nhân viên của nó bằng cách nào đó đã quyết định rằng làm nhiên liệu cũng chẳng khác gì làm động cơ. Các leadership principle được trích dẫn như kinh thánh trong một tòa nhà đang cháy, và thời gian gắn bó trung vị mười tám tháng được đeo như một huy hiệu chiến trường.

  • Phải chăng sếp muốn ai cũng dùng AI, trừ chính họ?

    Cái bắt đầu làm tôi khó chịu không phải là chuyện đẩy mạnh AI. Một số công cụ thật sự hữu ích, giờ ngày nào tôi cũng dùng. Cái làm tôi bực là việc quản lý đòi hỏi mọi người phải làm việc theo kiểu “AI-first”, trong khi mọi quy trình xung quanh thì vẫn cực kỳ thù địch với việc dùng AI. Người ta được bảo phải dùng AI để code, lên kế hoạch, nghiên cứu, soạn thảo, debug, tra cứu kiến thức, phối hợp dự án.. Nhưng rồi một nửa kiến thức vận hành của công ty vẫn nằm trong những cuộc trò chuyện không đượ