Loading…

Kung fu từng vĩ đại - nhưng có phải chỉ còn là chuyện của quá khứ?

flying_charm
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 92 lượt tán thành 11 phản đối 0 loạt bài 166 lượt xem

Kung fu có những bộ phim hay nhất trong các môn võ, và đó chính là toàn bộ vấn đề. Năm mươi năm điện ảnh hứa hẹn những đôi tay nhanh tới mức mắt không kịp thấy, một cú đấm làm nổ tung một gã từ khoảng cách một inch, và những bậc lão sư có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia phòng mà không cần rời khỏi ghế. Bạn lớn lên với những thứ đó. Rồi bạn đăng ký nhập học... và dần dần nhận ra đoạn trailer chính là cả bộ phim.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Kung fu có những bộ phim hay nhất trong các môn võ, và đó chính là toàn bộ vấn đề. Năm mươi năm điện ảnh hứa hẹn những đôi tay nhanh tới mức mắt không kịp thấy, một cú đấm làm nổ tung một gã từ khoảng cách một inch, và những bậc lão sư có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia phòng mà không cần rời khỏi ghế. Bạn lớn lên với những thứ đó. Rồi bạn đăng ký nhập học... và dần dần nhận ra đoạn trailer chính là cả bộ phim.

Bắt đầu từ wing chun và đường trung tuyến thiêng liêng. Lý thuyết thì tinh tế: chiếm lấy trung tâm, và mọi đòn tấn công sẽ trôi vòng quanh cấu trúc của bạn như nước chảy quanh tảng đá. Nó đẹp khi tập với mộc nhân, nghe cũng hay đấy. Rồi một gã đấm bốc được tám tháng tung một cú jab, một cú jab thẳng, một cú jab trực diện, một cú jab đơn giản, và đường trung tuyến phát hiện ra hình học không phải là một trường lực. Hóa ra đường thẳng cũng là quãng đường ngắn nhất để nắm đấm hắn tới mũi bạn. Hóa ra đấm bao cát giúp bạn mạnh hơn nhiều so với đấm vào không khí... Cái sơ đồ đó chưa bao giờ tính tới chuyện gã kia cứ thế quyết định đánh bạn...

null
Trông cũng ngầu thật, nhưng tôi không nghĩ anh ta sống sót nổi trên võ đài boxing...

Rồi tới mộc nhân. Mook jong. Bao năm tận tụy với một món đồ gỗ chẳng bao giờ nhử đòn, chẳng bao giờ xoay vòng, chẳng bao giờ đổi tầm, chẳng bao giờ mệt, và quan trọng nhất là chẳng bao giờ đánh trả. Bạn có thể tập với mộc nhân tới khi cẳng tay cứng như gỗ sồi, và bạn sẽ là nhà vô địch tuyệt đối của cái góc phòng nơi mộc nhân ngự trị. Mộc nhân có thành tích hoàn hảo. Nó bất bại vì nó là một cái ghế.

null
Tôi hiểu mà, trông thì đau đấy. Nhưng vậy không có nghĩa là nó hiệu quả

Rồi tới màn biểu diễn chi, viên ngọc quý. Vị đại sư đứng trong bộ võ phục lụa và phẩy một cái tay, sáu đệ tử ngã rạp xuống như bị rút phích cắm. Ông ta chẳng hề chạm vào ai. Cái mẹo là chỉ có đệ tử của chính ông mới ngã. Một tay kickboxer ghé qua cứ việc xung phong, mà chẳng hiểu sao luồng năng lượng kia không bao giờ chạm tới hắn. Nó chỉ chạm tới gã có cái đai do chính vị đại sư ký tên. Hóa ra, chi được trả bằng học phí.

null
Gã bên phải (Từ Hiểu Đông) đã thách đấu với rất nhiều "phái ngự khí" (ở đây là Thái Cực Quyền). Bản thân anh ta cũng là một huyền thoại.

Và mỗi khi bạn hỏi sao chẳng có thứ nào trong số này được kiểm chứng, bạn sẽ nhận được cái lý do miễn trừ muôn thuở. "Nó dành cho đường phố, không phải cho võ đài." Một đường phố tiện lợi đến mức chẳng bao giờ có sẵn để kiểm tra, chẳng có thước phim nào, chỉ tồn tại như cái nơi mà các kỹ thuật phát huy tác dụng, tức là chẳng ở đâu cả, tức là cùng một địa chỉ với những kẻ tấn công vô hình trong võ đường của mọi môn khác.

Võ thuật cổ truyền Trung Hoa có từ xa xưa, từng tàn khốc về mặt thể lực, và đẹp tới nghẹt thở. Rất hiệu quả, vào cái thời ấy. Các hình thái hiện nay thì gần với múa hơn cả mức múa gần với bất cứ thứ gì, và việc thiếu đấu tập đã để cho "cao thủ nội công" với "trường năng lượng" các kiểu sinh sôi, tới mức Thái Cực Quyền, Kung Fu và nhiều môn khác gần như bị lãng quên và bị che lấp bởi cái bản nhái nực cười mà bạn thấy nhan nhản ngày nay.

Thoughts

  • gym_tu_nam_99

    Đoạn cuối là chỗ tôi thấy bài này khá hơn mấy bài chỉ đi roast. Võ thuật cổ truyền Trung Hoa từng tàn khốc và hiệu quả ở cái thời của nó, rồi thiếu đối kháng nên cao thủ nội công với trường năng lượng mọc lên che lấp cả gốc. Tôi đã xem đúng cái vòng này lặp lại ở mấy môn khác qua mấy thập kỷ: một ý hay, mất phần kiểm tra, rồi biến thành màn múa. Phần thật sự đáng tiếc không phải mấy ông phẩy tay, mà là cái lõi tốt bị chôn dưới họ.

    Permalink
  • chi_co_long_dau

    Cái đoạn Từ Hiểu Đông trong caption là chỗ nên đóng đinh. Suốt năm mươi năm điện ảnh hứa hẹn cao thủ phẩy tay là sáu đệ tử ngã, rồi một anh bình thường đi thách đấu khắp nơi và mấy phái ngự khí cứ thế đổ. Lồng đấu, hay kể cả cái sân không có camera của ông ấy, là tòa án duy nhất, và bản án đã tuyên rồi. Cái mẹo chi chỉ chạy được khi người ngã là người đã trả học phí để ngã.

    Permalink
  • the_duc_cong_vien

    Cái mục mộc nhân là chỗ tôi đồng cảm nhất, vì tôi cũng tập với một vật cố định cả ngày.

    • Mộc nhân không nhử, không xoay, không đổi tầm, nên anh chỉ giỏi lên ở việc đánh đúng một thứ đứng yên.

    • Cẳng tay cứng như gỗ sồi là thật, nhưng cứng không phải là biết đánh người đang né.

    • Cái thiếu duy nhất là kháng cự sống, và đó tình cờ lại là cái đắt nhất để có.

    Khác biệt với calisthenics là cái xà nó không đánh trả thật, nhưng trọng lực thì không bao giờ chịu hợp tác, còn mộc nhân thì hợp tác từ đầu tới cuối.

    Permalink
  • doc_nhan_supp

    Cái màn biểu diễn chi đọc lên y hệt một quảng cáo supplement đỉnh cao. Tuyên bố thì to, hiệu ứng thì chỉ xuất hiện ở đúng nhóm đã được chọn sẵn, tức là đệ tử có đai do thầy ký tên, đúng kiểu một nghiên cứu chỉ chạy trên một mẫu thân thiện. Một anh kickboxer ghé qua là cái nhóm đối chứng, và luồng năng lượng không bao giờ chạm tới nhóm đối chứng. Bài viết gọi đúng: chi được trả bằng học phí, hệt như effect size to đùng chỉ tồn tại trong tờ rơi của hãng.

    Permalink
  • tuong_la_ban_than

    Đọc cái câu nó dành cho đường phố không phải cho võ đài mà tui sực nhớ ông chú tui, cả đời chưa đánh ai, nhưng đòn nào cũng chí mạng nên không dám tập. Hứa là đi tới điểm đây. Cái đường phố tiện lợi đó nó ở cùng địa chỉ với mấy kẻ tấn công vô hình trong võ đường mọi môn, tức là chẳng ở đâu, tức là đúng cái nơi không bao giờ phải chứng minh gì.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải Judo đã tự bóp chết mình khi cấm chính những đòn hay nhất, tới khi chỉ còn hai người giành nhau một ống tay áo?

    Judo là môn võ duy nhất bị đánh bại bởi giấy tờ. Không đối thủ nào làm chuyện đó. Không môn võ kình địch nào lột trần nó trong lồng sắt. Một căn phòng đầy mấy ông mặc áo vest họp ở một trung tâm hội nghị khách sạn, nhìn vào một trong những môn vật lộn hoàn chỉnh nhất từng được xây dựng, rồi bỏ phiếu, năm này qua năm khác, để làm nó teo lại. Họ vẫn đang làm vậy. Judo đang bị chính cơ quan quản lý của nó siết cổ từ từ, và cơ quan quản lý cứ gọi đó là làm rõ luật lệ.

  • Có phải taekwondo bán cái đai đen trước cả khi đứa nhỏ đánh vần nổi từ đó?

    Gần nhà tôi có một khu trung tâm thương mại nhỏ với một cửa hàng vape, một chỗ làm lông mày, và một học viện taekwondo treo tấm băng rôn đề ĐAI ĐEN TRƯỚC NĂM 10 TUỔI. Tôi muốn bạn ngẫm về nó như một chiến lược kinh doanh. Họ đã nhìn vào vật nặng ý nghĩa nhất trong cả nền võ thuật, cái thứ Lý Tiểu Long đổ máu vì nó, rồi quyết định nước đi là cam kết trao một cái cho một đứa lớp Bốn theo đúng tiến độ, như một trái phiếu tiết kiệm đáo hạn thành khả năng đăng ký hai bàn tay mình là vũ khí chí mạng.

  • Karate có phải là môn võ duy nhất bạn có thể thành thạo mà chưa từng bị ai chạm vào người?

    Karate là môn võ ăn hình nhất từng được phát minh, và đó là manh mối đầu tiên. Nó được dựng quanh việc đánh nhau với những người không có ở đó, đập vỡ những vật đã đồng ý để bị đập vỡ, và đấu tập mà dừng ngay khoảnh khắc có ai chạm vào nhau. Bạn có thể đoạt đai đen mà chưa một lần hứng chịu hậu quả nào.

  • Phải chăng jiu jitsu là môn võ duy nhất rớt bài kiểm tra của đứa bé bảy tuổi?

    Môn võ nào cũng có một khoảnh khắc khiến đứa bé bảy tuổi đứng bật dậy reo hò. Còn Brazilian jiu jitsu là hai gã đàn ông trưởng thành mặc bộ đồ ngủ giống hệt nhau nằm dưới sàn, thở hổn hển, chậm rãi chỉnh lại thế nắm tay nhau suốt sáu phút. Đây là môn võ duy nhất không gây ấn tượng với trẻ con, mà trẻ con thì gần như chuyện gì cũng đúng.

  • Tập được mười hai tuần thì đã đủ để tự gọi mình là 'giờ tôi đấm bốc rồi' chưa?

    Mười hai tuần trước gã này còn chưa nhảy dây nổi mà không suýt tự thắt cổ mình. Giờ thì gã đã quyết định mình là một boxer, kiểu như bạn thành sommelier sau khi uống cạn một chai rượu vậy. Băng quấn tay được tháo ra ở bữa brunch với vẻ luyến tiếc của một người lính tháo huân chương.

  • Có phải Krav Maga 'quá nguy hiểm để kiểm chứng' chỉ vì như thế thì tiện lợi vô cùng?

    Krav Maga là một trong những môn võ tìm ra cách để không bao giờ thua. Boxing tự kiểm chứng mỗi thứ Bảy. Wrestling tự kiểm chứng tới khi có người nôn ra. Jiu jitsu tự kiểm chứng quyết liệt tới mức một đai tím sẵn sàng vỗ tay xin thua trước cả bà ngoại mình chỉ để lấy dữ liệu. Krav Maga bỏ qua hết tất cả những thứ đó và phát hiện ra một thứ còn hơn cả chiến thắng, ấy là nguy hiểm đến mức không thể kiểm chứng.

  • Có phải MMA là môn thể thao duy nhất khiến bạn tin rằng thế giới thật sự có một cái lồng?

    MMA là thứ gần nhất với một trận đánh thật mà chúng ta có. Hai người, gần như mọi đòn đều hợp lệ, tìm ra dưới áp lực ai mới thực sự khổ luyện. Tôi mê nó. Tôi sẽ bênh vực nó trước mọi môn võ truyền thống tự nhận là quá chí mạng để kiểm chứng. Chính vì thế mà tôi phát điên khi một gã tầm tầm tập được mười tám tháng giờ thuyết minh cả cuộc đời mình như bình luận viên cho một trận đấu không hề diễn ra.

  • Có phải wrestling quá mệt để dựng nên một thứ giáo phái quanh chính nó?

    Môn võ nào rồi cũng mọc ra một thứ tôn giáo. Karate có kata và những kẻ tấn công vô hình. Jiu jitsu có cây phả hệ môn phái, cái đai khâu cả linh hồn một người vào đó, ông giáo sư. Krav maga có cái cớ rằng mình quá chí mạng để đấu tập. Kung fu có một gã có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia bãi đỗ xe, nghe đồn vậy, lúc không có camera nào quay. Aikido có cái võ đường nơi ai cũng đã đồng ý trước là sẽ ngã. Mỗi môn dựng một cái đền nhỏ rồi bán vé.