Canon là thiêng liêng
Mấy cuộc tranh luận của fan, retcon làm thay đổi cả quá khứ câu chuyện, và sự lệch hướng khỏi nguyên tác.
Discussions
-
Có phải anh hùng ngày xưa truyền cảm hứng cho ta, còn siêu anh hùng chỉ làm ta thấy mình yếu đuối?
Người anh hùng ngày xưa không phải là một loài khác. Anh ta là một con người ở tầm vóc anh hùng. Achilles, Odysseus, Heracles: vĩ đại hơn bạn, nhưng được làm nên từ cùng một chất liệu. Cả Captain America, Batman, John Wick cũng vậy. Hình thức câu chuyện đó mời gọi ta khát khao vươn tới. Còn siêu anh hùng hiện đại thường mời gọi sự đứng nhìn và một cảm giác bất lực hơn.
-
Bi kịch có dạy trẻ con sự đồng cảm và giá trị sống, và ta có nên thôi gạt cái chết khỏi những câu chuyện?
Bỏ bi kịch ra khỏi các câu chuyện không hề bảo vệ khán giả. Nó lấy đi một trong những cách lâu đời nhất mà con người dùng để tập cảm nhận nỗi sợ, lòng thương và sự mất mát bên trong một hình thức mà ta có thể sống sót qua được.
-
Phải chăng một Batman được khắc họa “thực tế” rốt cuộc lại biến thành biểu tượng phát xít?
Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì? Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít...
-
Có phải ngân sách lớn hơn đang phá hỏng các series truyền hình nhiều hơn là cải thiện chúng?
Một số tác phẩm fantasy đắt đỏ nhất từng được đưa lên màn ảnh lại trống rỗng hơn cả những tác phẩm hạn hẹp hơn ra đời trước đó. Không phải vì người xem âm thầm thích sự rẻ tiền. Mà vì sự dư dả là một thứ thay thế tồi tệ cho khả năng phán đoán và việc kể chuyện hay.