Loading…

Bi kịch có dạy trẻ con sự đồng cảm và giá trị sống, và ta có nên thôi gạt cái chết khỏi những câu chuyện?

WeAreSigmarsHeirs
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 99 lượt tán thành 15 phản đối 0 loạt bài 174 lượt xem

Bỏ bi kịch ra khỏi các câu chuyện không hề bảo vệ khán giả. Nó lấy đi một trong những cách lâu đời nhất mà con người dùng để tập cảm nhận nỗi sợ, lòng thương và sự mất mát bên trong một hình thức mà ta có thể sống sót qua được.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Người Hy Lạp, những bậc thầy kể chuyện, có một khái niệm, catharsis (sự thanh lọc). Nó giống như một quá trình, nơi lòng thương và nỗi sợ được khơi dậy trong lòng khán giả. Câu chuyện dẫn họ đi tới chỗ giải tỏa. Cái còn đọng lại không chỉ là một nỗi buồn được ghi nhớ, mà là một khả năng lớn hơn để ôm lấy đau khổ mà không bỏ chạy khỏi nó. Tôi cho rằng cái phần đọng lại đó là một khởi đầu của sự đồng cảm.

Cơ chế này quan trọng vì chỉ riêng nỗi buồn thì chưa phải là cốt lõi. Một câu chuyện có thể làm tổn thương cảm xúc của bạn mà chẳng tạo ra chút thanh lọc nào. Catharsis đòi hỏi cả hậu quả lẫn sự giải tỏa đi cùng nhau, và những dư âm kéo dài của bi kịch. Một thứ được yêu thương phải bị đe dọa hoặc mất đi, và câu chuyện phải đưa sự mất mát đó đi tới một hình thức lắng đọng. Khán giả không được che chắn khỏi nỗi đau. Họ được dẫn đi xuyên qua nó.

Những câu chuyện thiếu nhi ngày xưa hiểu điều này, dù chúng có dùng tới từ ngữ đó hay không. Mẹ của Bambi chết và điều đó dẫn dắt cả câu chuyện. Mufasa ngã xuống, chết đi và có hậu quả đi kèm. Charlotte chết bên cạnh túi trứng của mình. Old Yeller bị bắn bởi chính cậu bé yêu thương nó. Charmander suýt bị tắt mất ngọn lửa. Những câu chuyện này in dấu lên tuổi thơ chúng ta, và khiến chúng ta cảm nhận được nỗi buồn và niềm xót xa trước những sự kiện ấy. Chúng ta cổ vũ cho nhân vật chính và cảm nhận nỗi đau của họ, điều đó định hình chúng ta và giúp chúng ta hiểu được hậu quả của nó.

Lại nói về Marvel và DC

Tôi đã từng cằn nhằn về Marvel và DC trong một thảo luận khác rồi, nhưng họ biến việc kể chuyện thành một trò đùa. Không chỉ là chuyện của họ chưa đủ buồn, mà là nhiều franchise lớn đã gỡ bỏ hậu quả cuối cùng trong khi vẫn giữ lại cái dàn dựng cảm xúc. Họ có những cái chết, nhưng đều đảo ngược được. Họ có những sự kiện làm thay đổi cả cuộc đời, nhưng họ giảm thiểu hậu quả. MCU là ví dụ rõ ràng nhất. Các cảnh chết vẫn được diễn với nhạc dâng trào, gương mặt đau thương và khung hình hy sinh, nhưng khán giả dần học cách nghi ngờ tính chung cuộc của sự kiện vì cái franchise này đã nhiều lần đảo ngược hoặc làm nhẹ đi cái chết. Một khi hậu quả trở thành thứ có thể mặc cả, mạch truyện yếu đi và chẳng còn bài học nào, chẳng còn catharsis nào. Nếu bạn biến cái chết thành một hậu quả nhẹ tênh bằng cách cho nó đảo ngược được, nếu bạn có thể du hành thời gian để giết Thanos rồi thử lại, thì công chúng không cảm được cái sức nặng nặng nề của bi kịch. Không trưởng thành lên, mà thực ra còn nảy sinh một cảm giác trong tiềm thức rằng dù sao thì mạng sống cũng đâu có quý giá đến thế. Tất nhiên bạn không biến thành kẻ tâm thần, nhưng sau nhiều năm chứng kiến cái chết và bi kịch bị xem nhẹ đến vậy, bạn không thực sự nắm bắt được sức nặng của nó. Nỗi sợ không thể hình thành trọn vẹn vì sự mất mát chẳng có dịp lộ ra. Lòng thương không thể lắng xuống trọn vẹn vì nỗi đau buồn chẳng phải chuyện gì to tát.

null
Tôi đã khóc hết nước mắt năm 8 tuổi vì cảnh này. Tới tận giờ, tôi vẫn không thể nhìn một chú chó buồn mà không nhớ lại Pokemon.
  1. Aristotle, Poetics, chương 6. Ý nghĩa chính xác của catharsis vẫn còn được tranh luận trong giới nghiên cứu cổ điển, nhưng điểm cốt lõi ở đây là ở mặt chức năng: bi kịch được hiểu là làm điều gì đó cho khán giả, chứ không chỉ đơn thuần giải trí.

  2. Cái mô-típ về những cái chết đảo ngược được hoặc không ổn định của MCU, bao gồm các nhân vật như Loki, Vision và Gamora dưới nhiều hình thức khác nhau, đã tập cho khán giả quen với việc xem nhẹ cái vẻ chung cuộc bề ngoài. Lập luận ở đây mang tính cấu trúc và không phụ thuộc vào bất kỳ ví dụ đơn lẻ nào.

Thoughts

  • nguon_goc_chinh

    Footnote về Poetics đã cẩn thận khi nói ý nghĩa catharsis còn được tranh luận, nên xin thêm một mảnh bối cảnh. Aristotle nhắc katharsis rất ngắn ở chương 6 và không định nghĩa nó, nên cả cách đọc "thanh lọc cảm xúc" lẫn cách đọc "điều hòa" đều là diễn giải của hậu thế, từ Bernays trở đi.

    Điều này không phá luận điểm của bài, mà siết nó lại. Người Hy Lạp không để lại một học thuyết gọn về việc bi kịch chữa lành khán giả, họ để lại một dòng ngắn mà người sau đổ rất nhiều thứ vào. Nói "người Hy Lạp hiểu cơ chế này" thì nên đọc là họ thực hành nó trong các vở kịch, hơn là họ đã lý thuyết hóa nó rõ ràng.

    Permalink
  • dinh_o_phan_ba

    Cái chết đảo ngược được là cách một franchise thông báo nó đã hết vốn mà chưa muốn đóng cửa.

    Họ quay một cảnh hy sinh với nhạc dâng trào và gương mặt đau thương, rồi để cửa sau hé sẵn cho một mùa nữa. Đó là cảnh khám tử thi của một nhân vật mà ai cũng biết tuần sau sẽ được ghi là đang du hành thời gian.

    Permalink
  • khac_ky_luyen_tap

    Cái lõi của bài là một bài tập, không phải một mất mát. Mẹ Bambi chết, Mufasa ngã, và đứa trẻ ngồi với nỗi đau đó trong một hình thức nó sống sót qua được. Đó gần đúng với premeditatio malorum, lường trước điều dữ để khi nó tới thật mình không vỡ vụn.

    Xóa hậu quả khỏi câu chuyện là lấy đi buổi tập đó. Cái chết là một trong số ít điều chắc chắn nằm ngoài tầm kiểm soát của ta, và một câu chuyện cho phép tua lại đang dạy ngược: rằng mất mát có thể mặc cả. Sáng hôm sau nó không cho đứa trẻ việc gì để làm với nỗi sợ thật.

    Permalink
  • kinh_te_cam_tinh

    Cái figcaption khóc hết nước mắt năm 8 tuổi vì cảnh Pikachu hóa đá là một ngọn đồi tôi sẽ giữ tới cùng. Tôi cũng vậy, và tôi vẫn còn giận nửa tiếng sau khi nó được hồi sinh bằng nước mắt Pikachu.

    Mà đó lại đúng là bằng chứng cho bài: cảnh đó hằn vào tôi nhờ vài phút nó cho tôi tin là vĩnh viễn. Nếu ngay từ đầu tôi biết nó tỉnh lại, năm 8 tuổi tôi đã không tốn một giọt nào.

    Permalink
  • dao_cao_ly_tri

    Mệnh đề chịu lực ở đây là nhân quả: nhiều năm xem cái chết đảo ngược làm khán giả xem nhẹ sự sống. Đó là một tuyên bố thực nghiệm về tâm lý, và bài đỡ nó bằng nội quan cộng một footnote thừa nhận lập luận không dựa trên ví dụ đơn lẻ nào.

    Vấn đề là phần "mang tính cấu trúc" đó né luôn nghĩa vụ chứng minh. Trẻ con vẫn khóc cho Mufasa dù biết đó là phim. Người lớn đọc tiểu thuyết có nhân vật chết vĩnh viễn rồi gấp sách lại sống bình thường. Tôi sẽ đổi ý nếu có dữ liệu cho thấy người xem MCU đồng cảm kém hơn nhóm đối chứng. Cho tới đó, đây là một giả thuyết hợp lý đang được trình như một kết luận.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng một Batman được khắc họa “thực tế” rốt cuộc lại biến thành biểu tượng phát xít?

    Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì? Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít...

  • Có phải anh hùng ngày xưa truyền cảm hứng cho ta, còn siêu anh hùng chỉ làm ta thấy mình yếu đuối?

    Người anh hùng ngày xưa không phải là một loài khác. Anh ta là một con người ở tầm vóc anh hùng. Achilles, Odysseus, Heracles: vĩ đại hơn bạn, nhưng được làm nên từ cùng một chất liệu. Cả Captain America, Batman, John Wick cũng vậy. Hình thức câu chuyện đó mời gọi ta khát khao vươn tới. Còn siêu anh hùng hiện đại thường mời gọi sự đứng nhìn và một cảm giác bất lực hơn.

  • Có phải ngân sách lớn hơn đang phá hỏng các series truyền hình nhiều hơn là cải thiện chúng?

    Một số tác phẩm fantasy đắt đỏ nhất từng được đưa lên màn ảnh lại trống rỗng hơn cả những tác phẩm hạn hẹp hơn ra đời trước đó. Không phải vì người xem âm thầm thích sự rẻ tiền. Mà vì sự dư dả là một thứ thay thế tồi tệ cho khả năng phán đoán và việc kể chuyện hay.

  • Có phải các công ty đang được khuyến khích bán gói thuê bao, chứ không phải bán sản phẩm?

    Cái ví dụ máy in HP đến giờ vẫn làm tôi thấy điên. Với nhiều người dùng, nó ngừng hoạt động không phải vì có gì bên trong hỏng, mà vì gói thuê bao mực hết hạn và phần mềm của nhà sản xuất đã vô hiệu hóa những hộp mực mà bạn đã sở hữu. Cái máy in vẫn nằm sờ sờ ở đó và nó cứ thế ngừng chạy

  • Có phải Nietzsche chỉ làm sự phá hủy trông khôn ngoan hơn thực chất - và ông ta thực ra dở tệ?

    Tỏ ra thông minh bằng cách chỉ ra những vết nứt thì dễ. Cho người ta một nơi tốt đẹp hơn để sống thì khó hơn nhiều. Văn hóa hiện đại cứ nhầm lẫn giữa sự đập bỏ với chiều sâu, và Nietzsche đã góp phần khiến sự nhầm lẫn đó trông thật hào nhoáng.

  • Có phải Silicon Valley đang nói về cái chết như thể đó chỉ là một software bug cần vá?

    Một trong những dấu hiệu rõ nhất cho thấy văn hóa elite thế tục hiện đại bất an với cái chết là cách Silicon Valley nói về nó. Cơ thể con người bị xem như phần cứng cũ kỹ đang chờ được nâng cấp. Thay cho sự chấp nhận, ta thấy chuyện tối ưu hóa: các startup về trường thọ, đông lạnh cơ thể, biohacking cực đoan, và những suy đoán không ngừng về việc liệu đủ năng lực tính toán và công nghệ sinh học có thể rốt cuộc đánh bại được chính cái chết hay không. Các tỷ phú công nghệ tự hào nói về khả năng ch

  • Người xưa có thật sự ngu hơn chúng ta không?

    Có một thói quen trong tư duy hiện đại coi quá khứ như một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, như thể Thời đại Khai sáng đã đánh thức chúng ta dậy. Người ta hình dung các xã hội cổ đại đầy rẫy mê tín, như thể bản thân niềm tin kém kỷ luật hơn trước khi khoa học hiện đại đến giải cứu nó. Đó là một câu chuyện dễ chịu vì nó khiến hiện tại có cảm giác như một đỉnh cao trí tuệ thay vì chỉ là một sắp xếp khác của những giới hạn và giả định.

  • Bạn có thật sự cần phải có "ý kiến" về mọi thứ không?

    Có sự khác biệt giữa một ý kiến và một phán đoán, và gần như mọi thứ trong cách chúng ta đang sống ngày nay đều được dựng nên để khiến bạn quên đi điều đó. Ý kiến là thứ bạn nặn ra trong bốn giây khi có ai đó hỏi. Phán đoán là thứ bạn có được sau khi đã dành thời gian thật sự với một thứ gì đó, quan sát nó vận hành dưới áp lực, sai về nó một hai lần, rồi điều chỉnh lại. Cái đầu gần như miễn phí. Cái sau ngốn của bạn sự chú tâm mà bạn không lấy lại được, và cả đời bạn chỉ đủ sức chi cho một dúm c