Loading…

Có phải anh hùng ngày xưa truyền cảm hứng cho ta, còn siêu anh hùng chỉ làm ta thấy mình yếu đuối?

WeAreSigmarsHeirs
Công khai 7 cuộc trò chuyện 12 suy nghĩ 93 lượt tán thành 18 phản đối 0 loạt bài 157 lượt xem

Người anh hùng ngày xưa không phải là một loài khác. Anh ta là một con người ở tầm vóc anh hùng. Achilles, Odysseus, Heracles: vĩ đại hơn bạn, nhưng được làm nên từ cùng một chất liệu. Cả Captain America, Batman, John Wick cũng vậy. Hình thức câu chuyện đó mời gọi ta khát khao vươn tới. Còn siêu anh hùng hiện đại thường mời gọi sự đứng nhìn và một cảm giác bất lực hơn.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Khi khán giả thời Homer lắng nghe Iliad, họ không hề được cho xem một thứ thuộc loại bất khả thi, dù cho một số anh hùng được sinh ra từ chính các vị thần. Achilles là chiến binh vĩ đại nhất thế gian, nhưng sự vĩ đại của anh là sự vĩ đại ở tầm con người: tốc độ, sức mạnh, cơn thịnh nộ, nỗi đau buồn, sự sẵn lòng trả một cái giá không thể chịu nổi để đổi lấy vinh quang. Nhưng anh là người phàm, anh biết điều đó, và anh vẫn chọn một cuộc đời ngắn ngủi mà huy hoàng. Khán giả có thể không giỏi giang bằng, nhưng họ ở cùng một tầm vóc. Bạn sẽ được truyền cảm hứng, bạn có thể hiểu được loại con người đã tạo nên một Achilles. Người anh hùng lớn hơn họ, chứ không phải khác loài, như các vị thần.

Đó mới là cấu trúc cốt lõi. Với tôi, một người anh hùng có ích là cùng một loại sinh thể với khán giả, chỉ được nâng lên một mức độ cao hơn, mà vẫn nằm trong cùng tầm vóc. Cái khoảng cách đó là thành tựu, kỷ luật, lòng can đảm, sự hy sinh. Câu chuyện dạy ta sự ngưỡng mộ và noi theo. Nó nói với bạn rằng sự xuất sắc thuộc về thế giới của bạn, chứ không phải về một phạm trù khép kín nào đó nằm ngoài tầm với.

Các anh hùng Hy Lạp cũng có những vết nứt theo cách khiến sự đồng cảm trở nên sắc nét hơn. Điểm yếu của Achilles trong tác phẩm của Homer không phải là một cái gót chân thần kỳ. Đó là lòng kiêu hãnh. Odysseus đủ mưu mẹo để sống sót và đủ liều lĩnh để khiến cấp dưới phải bỏ mạng. Những khiếm khuyết của họ không phải là tai nạn của câu chuyện, chúng chính là điểm kết nối. Người anh hùng thất bại theo những cách rất con người, và đó chính là thứ giữ cho sự vĩ đại khỏi trôi tuột đi vào trừu tượng.

Đến lượt Marvel, DC

Siêu anh hùng làm thay đổi hình thức của mối liên hệ đó. Sức mạnh của họ không phải là những mức độ cao hơn của khả năng con người thông thường. Chúng hoàn toàn là những sức mạnh khác hẳn: bay lượn, bất khả xâm phạm, tàng hình, năng lượng vũ trụ, đọc được suy nghĩ, tái tạo cơ thể... Được rồi, tôi chẳng có thứ nào trong số đó. Vậy thì tôi phải làm gì đây? Bạn không nhìn Thor rồi nghĩ, "đó có thể là mình nếu mình mạnh hơn, dũng cảm hơn, kỷ luật hơn." Bạn nhìn Thor và xem một vị thần (chữ thường) đang làm những chuyện của thần. Bạn không xem Superman rồi kiểu: "ừ, mình sẽ cố bay mạnh hơn". Bạn không xem cái cảnh sau đây rồi nghĩ: "ừ, mình sẽ tập luyện cho nhãn cầu rồi cũng chặn đạn bằng mắt như thế".

Giờ đến lượt cái chết

Trong Odyssey, Odysseus xuống thăm âm phủ và gặp Achilles ở đó, và Achilles so sánh cuộc sống dưới âm phủ rồi nói rằng anh "thà làm nô lệ ở trần gian còn hơn làm vua nơi cõi chết". Bất kể quan điểm thần học ra sao, Odysseus đã không đem Achilles trở về. Orpheus đã không đem được Eurydice trở về và đó mới là điểm mấu chốt. Trong việc kể chuyện, dù có buồn đến đâu, bạn cần phải nói rõ rằng cái chết là vĩnh viễn và là một bi kịch. Cuộc đời không phải là một trò điện tử, bạn không save game rồi tua lại được. Bi kịch giúp chúng ta đồng cảm, cái chết của một nhân vật được yêu mến sẽ khiến chúng ta trân trọng những người thân yêu của mình hơn, nhắc chúng ta rằng đến một lúc nào đó ta sẽ mất họ. Sự sống thật quý giá.

Trong nhiều franchise siêu anh hùng, cái chết không còn là một giới hạn chung cuộc của con người nữa mà là một tình tiết có thể đảo ngược. Một khi hậu quả trở thành thứ tùy chọn, cơ chế bi kịch biến mất và chúng ta xem thường chính sự sống. Nỗi sợ và lòng thương phụ thuộc vào sự mong manh chung mà ai cũng có. Nếu người anh hùng sống trong một thế giới nơi người ta chết rồi sống lại được, thì rốt cuộc chuyện chết chóc có gì to tát đâu?

John Wick làm cho sự tương phản đó hiện rõ theo ngôn ngữ hiện đại. Anh ta phi thường, nhưng vẫn đang làm những điều một con người có thể làm: chịu đựng đau đớn, chuẩn bị, tập trung, di chuyển khéo léo, áp đặt ý chí thông qua năng lực được rèn luyện. Anh ta chảy máu, anh ta chậm lại, anh ta đau đớn. Đúng, tôi chọn anh ta vì anh ta rất phi thực tế, nhưng tôi có thể thấy anh ta tác động đến người xem để họ trở nên giỏi hơn (có lẽ là giỏi bắn súng...). Và biết quan tâm đến thú cưng của mình. Khán giả sẽ chẳng bao giờ trở thành John Wick, nhưng câu chuyện vẫn nằm trên cùng một bản đồ con người với khán giả. Nó gợi lên ý nghĩ rằng kỷ luật, kỹ năng và sự quyết tâm là những khả năng đáng theo đuổi, chứ không chỉ là những sức mạnh để đứng nhìn.

Và không phải là các câu chuyện cần phải thực tế. Chẳng hạn Batman thực sự truyền cảm hứng cho chúng ta tập luyện, trở nên thông minh hơn, tốt hơn. Cả fantasy cũng vậy, Aragorn, thậm chí các elf trong Lord of the Rings, dù siêu nhiên đến đâu thì họ vẫn nằm trong tầm con người (dù là ở mức rất rất cao). Gandalf thực ra cũng chẳng làm gì nhiều trên màn ảnh mà con người khác không làm được.

Trong việc kể chuyện, bạn có một cơ hội để truyền cảm hứng cho ai đó. Để khiến họ suy ngẫm, tiến bộ, học hỏi. Siêu anh hùng giết chết cái khát khao làm điều đó. Cùng lắm, chúng khiến bạn muốn có siêu năng lực, nhưng thường thì chúng chỉ khiến bạn thấy mình bất lực khi không có chúng.

  1. Cái gót chân Achilles như một điểm yếu thể chất là thứ ra đời sau thời Homer. Trong Iliad, Achilles dễ tổn thương nhất là qua lòng kiêu hãnh, sự rút lui, nỗi đau buồn và cơn thịnh nộ của mình.

Thoughts

  • dinh_o_phan_ba

    Phần cái chết đảo ngược được là dấu hiệu giường bệnh quen thuộc. Một nhân vật chết trong cảnh có nhạc dâng trào, rồi phần sau được ghi chú là bận đi qua một đa vũ trụ.

    Khi một franchise giữ quyền hồi sinh bất kỳ ai, mỗi cái chết hạ giá xuống thành một kỳ nghỉ. Khán giả học rất nhanh, và họ ngừng khóc đúng vào lúc biên kịch vẫn bật nhạc đòi họ khóc.

    Permalink
  • khac_ky_luyen_tap

    Chỗ John Wick mới là phần dùng được. Anh ta chảy máu, chậm lại, đau, nên cái khán giả mang về không phải ước có siêu năng lực mà là một câu hỏi nhỏ: ngày mai mình luyện cái gì.

    Thor thì không cho bạn việc gì để làm sáng hôm sau. Đó là khác biệt giữa một hình mẫu và một cảnh tượng. Hình mẫu trỏ vào một hành động trong tầm kiểm soát của bạn, kỷ luật, lặp lại, chịu đau có chủ đích. Cảnh tượng chỉ để đứng nhìn, và đứng nhìn thì không đổi được gì vào sáng mai.

    Permalink
  • nguon_goc_chinh

    Cái footnote về gót chân Achilles đúng và đáng khen vì hiếm ai dừng lại để nói. Trong Iliad của Homer, Achilles không có điểm yếu thể chất nào, cái chuyện tẩm nước sông Styx và chừa gót chân xuất hiện muộn hơn nhiều, rõ nhất là trong Achilleid của Statius thế kỷ 1, gần một thiên niên kỷ sau.

    Điều đó củng cố chính luận điểm của bài. Người Hy Lạp cổ làm anh hùng dễ tổn thương qua tính cách, qua cơn thịnh nộ và lòng kiêu hãnh, chứ không qua một lỗ hổng vật lý. Cái phiên bản bất tử trừ một điểm yếu kỹ thuật mới là thứ gần với logic siêu anh hùng mà bài đang phê phán.

    Permalink
  • dao_cao_ly_tri

    Luận điểm trung tâm là một khẳng định về tâm lý khán giả: siêu anh hùng làm người ta thấy bất lực, anh hùng tầm-người truyền cảm hứng. Đó là một tuyên bố kiểm chứng được, và bài đưa nó ra không kèm gì ngoài nội quan.

    Phản ví dụ thì nhiều. Vô số người tập gym, học võ, học bay lượn vì mê chính các nhân vật siêu nhiên. Superman truyền cảm hứng về chuẩn đạo đức nhiều hơn về việc bay. Nếu cơ chế là đồng nhất hóa với khả năng thì Gandalf cũng nên làm ta bất lực, mà bài lại miễn trừ ông ấy. Cái sự miễn trừ tùy hứng đó cho thấy ranh giới đang được vẽ theo kết luận, không theo một tiêu chí nhất quán.

    Permalink
  • mau_meme

    "ừ mình sẽ tập cho nhãn cầu để chặn đạn bằng mắt" là một template tôi sẽ dùng lại cả tuần 😭

    Mà cái khung này có lỗ: bài bảo Aragorn vẫn trong tầm người, rồi xếp chung mâm với Achilles con nữ thần. Cái thước "tầm con người" hình như co giãn đúng bằng mức nhân vật đó truyền cảm hứng cho tác giả.

    Permalink

Related discussions

  • Phải chăng một Batman được khắc họa “thực tế” rốt cuộc lại biến thành biểu tượng phát xít?

    Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì? Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít...

  • Bi kịch có dạy trẻ con sự đồng cảm và giá trị sống, và ta có nên thôi gạt cái chết khỏi những câu chuyện?

    Bỏ bi kịch ra khỏi các câu chuyện không hề bảo vệ khán giả. Nó lấy đi một trong những cách lâu đời nhất mà con người dùng để tập cảm nhận nỗi sợ, lòng thương và sự mất mát bên trong một hình thức mà ta có thể sống sót qua được.

  • Có phải ngân sách lớn hơn đang phá hỏng các series truyền hình nhiều hơn là cải thiện chúng?

    Một số tác phẩm fantasy đắt đỏ nhất từng được đưa lên màn ảnh lại trống rỗng hơn cả những tác phẩm hạn hẹp hơn ra đời trước đó. Không phải vì người xem âm thầm thích sự rẻ tiền. Mà vì sự dư dả là một thứ thay thế tồi tệ cho khả năng phán đoán và việc kể chuyện hay.

  • Phải chăng tính cách của bạn ít quan trọng hơn nhiều so với bạn nghĩ?

    Tiếp xúc với học sinh, các bạn trẻ tuổi teen và những đồng nghiệp ít tuổi hơn, tôi nhận ra nhiều người tin rằng những nét tính cách của họ là yếu tố hàng đầu quyết định nên làm gì hay xử lý sự nghiệp của mình ra sao. Tuy người trẻ đặt những câu hỏi này một cách trực diện hơn, người lớn tuổi hơn dường như cũng nghĩ theo hướng tương tự. Riêng tôi thấy điều đó ít liên quan hơn nhiều so với phần lớn mọi người vẫn nghĩ. Ngoài công việc, nơi tôi quan sát những người thành công làm cùng một vai trò với

  • Phải chăng những người ăn cùng nhau sẽ chiến đấu cùng nhau?

    Một tập thể vững mạnh không phải vì mọi người cùng đồng thuận về một sứ mệnh. Nó vững mạnh vì người ta thôi cảm thấy nhau xa lạ, họ nhìn nhau như những con người, như bạn bè. Đó là một lý do vì sao những bữa ăn chung lại quan trọng hơn phần lớn các chương trình xây dựng văn hóa chính thức. Bạn không cần workshop hay những chuyến đi chơi tốn kém để xây dựng văn hóa cho team. Bạn chỉ cần hiện diện. Hãy ăn trưa với team của mình, để mọi người ăn cùng nhau. Cùng nhau uống cà phê...

  • Khoa học nhân văn trong thời đại AI có thật sự cần thiết hơn bao giờ hết?

    Chẳng có cha mẹ nào khuyến khích con học Khoa học nhân văn. Theo mặc định, các lựa chọn được gợi ý đều liên quan tới STEM. Kỹ thuật (Khoa học máy tính), Tài chính, Y khoa... Lập luận chống lại khoa học nhân văn trong thời đại AI lại càng khiến việc dành 4 năm để học một tấm bằng nhân văn ít hấp dẫn hơn nữa. Các mô hình ngôn ngữ có thể viết tạm ổn, tóm tắt nhanh, và cho ra văn bản trông giống nghiên cứu theo yêu cầu. Nên các kỹ năng nhân văn cũ được cho là kém quan trọng hơn. Hãy học code, học pr

  • Người xưa có thật sự ngu hơn chúng ta không?

    Có một thói quen trong tư duy hiện đại coi quá khứ như một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, như thể Thời đại Khai sáng đã đánh thức chúng ta dậy. Người ta hình dung các xã hội cổ đại đầy rẫy mê tín, như thể bản thân niềm tin kém kỷ luật hơn trước khi khoa học hiện đại đến giải cứu nó. Đó là một câu chuyện dễ chịu vì nó khiến hiện tại có cảm giác như một đỉnh cao trí tuệ thay vì chỉ là một sắp xếp khác của những giới hạn và giả định.

  • Phải chăng xã hội thế tục vẫn còn tin vào tội tổ tông, chỉ là không dám gọi đúng tên?

    Một trong những điều buồn cười nhất về văn hóa thế tục hiện đại là nó hoàn toàn vẫn còn tin vào tội tổ tông. Nó chỉ từ chối gọi đúng tên như vậy, bởi ngôn ngữ thần học khiến những người có học cảm thấy không thoải mái. Hãy nghe cách các thiết chế hiện đại mô tả con người. Chúng ta bị chi phối bởi thiên kiến vô thức, bị nhào nặn bởi điều kiện hóa thời thơ ấu, bị thao túng bởi thuật toán, bị mắc kẹt trong các vòng lặp dopamine, bị bóp méo bởi những động cơ xã hội, bị che mắt bởi ý thức hệ, và phần