Loading…

Phải chăng một Batman được khắc họa “thực tế” rốt cuộc lại biến thành biểu tượng phát xít?

WeAreSigmarsHeirs
Công khai 8 cuộc trò chuyện 13 suy nghĩ 95 lượt tán thành 9 phản đối 0 loạt bài 182 lượt xem

Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì? Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít...

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Tiền đề của mọi bản reboot Batman u tối về cơ bản đều giống nhau: nếu chúng ta nhìn nhận chuyện này một cách nghiêm túc và làm cho nó thực tế thì sao? Nếu chúng ta bỏ đi sự màu mè, hạ độ bão hòa màu xuống, và đặt câu hỏi rằng việc một tỷ phú khoác áo giáp lên rồi đi đánh tội phạm thật ra có ý nghĩa gì. Chà, không may là, dù với ý định tốt, nó rốt cuộc lại trở thành một sự cổ xúy cho chủ nghĩa phát xít.

Batman phiên bản thực tế còn hơn cả một kẻ tự xử theo kiểu mơ hồ về mặt đạo đức. Anh ta là một chế độ chuyên quyền tư nhân. Trước khi bàn tiếp, tôi muốn nói rõ là tôi giả định bạn đã biết tới ur-fascism của Umberto Eco, ít nhất là 14 đặc tính nổi tiếng về Chủ nghĩa Phát xít của ông. Nếu chưa, tôi gợi ý bạn nên đọc trước, vì đó là một công trình tuyệt vời về việc định nghĩa hệ tư tưởng phát xít.

Nói gọn lại, Batman thường khớp với những thứ này: sự nghi ngờ quy trình pháp lý, kẻ thù được dựng lên như một cái cớ thường trực cho những biện pháp bất thường và bất hợp pháp, và niềm tin rằng đúng người thì có thể dùng bạo lực vượt ra ngoài những giới hạn ràng buộc người thường. Một khi bạn đặt câu hỏi Batman trông ra sao nếu bỏ đi cái khoảng cách kiểu truyện tranh, sự trùng khớp trở nên khó mà bỏ sót. Anh ta không tin vào các thiết chế, anh ta tự quyết định ai là mối đe dọa, và anh ta không phải chịu trách nhiệm trước ai cả vì anh ta tin rằng phán đoán của mình đứng trên cả hệ thống. Bộ giáp chính là bằng chứng. Khi Batman chiến đấu chống lại những mối đe dọa siêu phàm thì các phương pháp và sự cực đoan của anh ta thường được xem là chính đáng. Nhưng khi bạn làm anh ta "thực tế và u tối" rồi đặt anh ta vào một thành phố bình thường (vâng, đầy rẫy tội phạm, nhưng vẫn giống đời thực) với những con người bình thường, thì chính những phương pháp đó rốt cuộc lại đúng là những công cụ mà các chính quyền phát xít dùng để kìm kẹp người dân.

The Dark Knight Returns. Và Rises

Tác phẩm The Dark Knight Returns của Frank Miller vẫn là cách xử lý thẳng thắn nhất trong số các tác phẩm lớn vì nó không che giấu cái sức nặng độc tài nằm bên trong sự tưởng tượng. Nó dàn dựng điều đó một cách trực diện: Reagan có mặt trong nội dung, Superman trở thành một công cụ của nhà nước, và Batman được khắc họa là đáng sợ, thái quá và nặng tính chính trị. Và câu chuyện cũng có gắng gượng đôi chút để cho thấy anh ta chính đáng ra sao. Còn kẻ thù thì đúng nghĩa là. Cuốn sách không giải quyết cái mâu thuẫn đó, mà đúng hơn là bắt người đọc phải ngồi yên bên trong nó. Đó là lý do vì sao nó vẫn còn sức nặng diễn giải. Miller vẽ ra đúng cái mà ông vẽ và không vờ vịt gì khác.

null
Phe phản diện thậm chí còn chẳng tinh tế cho lắm. Được khắc họa kiểu punk, cánh tả, tiến bộ. Một mối đe dọa đối với trật tự xã hội.

Loạt phim của Nolan muốn có cả tính thực tế lẫn cái cửa thoát hiểm về mặt đạo đức cùng một lúc. Ví dụ rõ nhất là hệ thống giám sát bằng sóng âm trong The Dark Knight. Batman biến công nghệ của Lucius Fox thành một công cụ giám sát hàng loạt trên khắp thành phố. Bộ phim cố gắng hết sức để hợp thức hóa cái bộ máy giám sát thời Bush. Đừng hiểu lầm ý tôi, tôi không xem chính quyền Bush là phát xít, nhưng hệ thống giám sát rõ ràng là một dữ kiện để dựng lên lập luận đó.

Fox phản đối, gọi đó là quá nhiều quyền lực cho một người, và chỉ đồng ý giúp với điều kiện hệ thống sẽ tự hủy một khi tìm ra Joker. Bộ phim muốn khán giả cảm nhận cả hai điều cùng lúc: sức vươn đầy mê hoặc của sự giám sát toàn diện khi nằm trong tay người chính nghĩa, và sự trấn an rằng một người tốt chỉ dùng nó đúng một lần. Đó là một sự né tránh trong diễn giải, không phải một lời giải. Vấn đề chính trị không hề bị xóa bỏ chỉ vì cái con người phi thường kia hứa sẽ dừng lại.

null
Theo dõi cuộc sống của tất cả mọi người mọi lúc... Tôi không biết nữa, có vẻ là một cái giá quá đắt phải trả. Thật sự chẳng có cách nào khác để tìm ra Joker sao?

Tôi nghĩ cái thẩm mỹ u tối thực tế này cứ quay trở lại mãi vì bản thân sự tưởng tượng đó rất bền: các thiết chế thì mục ruỗng, quy trình thì yếu ớt, kẻ thù thì cận kề, và đúng người thì phải ra tay, còn luật pháp thì đang kìm chân họ. Này, tôi lớn lên với tình yêu dành cho Batman. Anh ta là một hiệp sĩ trong bộ giáp sáng loáng... à thì, một hiệp sĩ bóng đêm nếu bạn muốn nói vậy. Nhưng ngẫm lại, một Batman ngoài đời thực sẽ sớm hóa u tối thôi, và những câu chuyện mà chúng ta có khi cố làm cho nó thực tế rốt cuộc lại biến anh ta thành một sự biện minh cho chủ nghĩa phát xít. Có lẽ tốt hơn là cứ để Batman chiến đấu với những kẻ đột biến siêu phàm mà cảnh sát không thể xử lý nổi. Có lẽ đó mới là lúc nhân vật này ở phong độ tốt nhất, khi anh ta dùng trí tuệ để giải quyết vấn đề, chứ không phải nắm đấm. Khi anh ta là một trí thức, một thám tử, chứ không phải một kẻ vũ phu.

Thoughts

  • fan_hop_bi_an

    Fox phản đối, hệ thống tự hủy, phim đặt nguyên một cảnh để nói cái này quá nhiều quyền lực cho một người. Rồi bài bảo phim đang hợp thức hóa giám sát.

    Bạn xem một lần và thấy nó cổ xúy. Tôi sống trong bộ ba đó và thấy nó đang cãi nhau với chính mình ngay trên màn hình. Khoảng cách giữa hai ta là cái cảnh bạn coi như đồ trang trí còn tôi coi như luận điểm chính.

    Permalink
  • dao_cao_ly_tri

    Bài làm tốt phần dựng vấn đề rồi rút ra một kết luận rộng hơn bằng chứng cho phép. Khớp vài đặc tính trong danh sách của Eco không phải là điều kiện đủ để gọi là phát xít, không thì nửa số phản anh hùng noir cũng dính.

    Phép thử là đảo ngược: nếu Batman tin tưởng tuyệt đối vào tòa án và cảnh sát thì còn lại câu chuyện gì. Gần như không. Tức cái sức hút của nhân vật đến từ giả định các thiết chế đã hỏng, một giả định có thể đúng có thể sai, chứ không tự động thành cương lĩnh phát xít. The Dark Knight Returns gánh được sức nặng đó vì Miller cố tình đặt nó vào, không phải vì bản thân hình tượng đòi hỏi nó.

    Permalink
  • dinh_nghia_truoc

    Trước khi đi tiếp, ở đây "phát xít" đang được dùng theo nghĩa nào. Có ít nhất hai: một là nghĩa kỹ thuật trong khung 14 điểm của Eco, hai là nghĩa rộng "chủ nghĩa độc tài cá nhân, coi thường quy trình pháp lý".

    Bài chứng minh khá tốt cho nghĩa thứ hai. Nhưng cái tiêu đề đang mượn sức của nghĩa thứ nhất, vốn nặng hơn nhiều, gắn với chủ nghĩa dân tộc, sùng bái lãnh tụ quần chúng, thần thoại về sự suy đồi quốc gia. Batman thiếu gần hết phần đó. Tách hai nghĩa ra thì một nửa cú sốc của tiêu đề biến mất, và cái còn lại vẫn là một luận điểm hay về tự xử.

    Permalink
  • lap_luan_cay

    Mọi thread Batman cuối cùng đều có một người mở Eco 14 điểm ra như mở một cái combo kết liễu.

    Vui ở chỗ cái radar sóng âm tự hủy sau một lần là dụng ý mỉa của Nolan, phim biết nó đang gian lận. Lấy chính cảnh phim tự thú đó làm bằng chứng phim cổ xúy điều nó vừa mỉa thì hơi giống bắt một người vì đã thừa nhận tội.

    Permalink
  • vi_loi_ich_ai

    Cái phần mạnh nhất của bài là chỗ gọi Batman thực tế là một chế độ chuyên quyền tư nhân, vì nó kéo tranh luận về câu hỏi vật chất. Cái khiến nhân vật này dễ chịu trên màn ảnh là một tỷ phú không bao giờ phải hỏi tiền của Wayne Enterprises từ đâu ra, hay ai làm trong các nhà máy đó.

    Bộ giáp và cái radar sóng âm chỉ khả thi vì có một khối tài sản khổng lồ đứng sau, và phim trình nó như đức hạnh cá nhân. Một người gánh cả công lý của thành phố là một sắp đặt che giấu chuyện thiết chế công đã bị bỏ đói tới mức nào để cái khối tư nhân kia trông như giải pháp tự nhiên.

    Permalink

Related discussions

  • Có phải anh hùng ngày xưa truyền cảm hứng cho ta, còn siêu anh hùng chỉ làm ta thấy mình yếu đuối?

    Người anh hùng ngày xưa không phải là một loài khác. Anh ta là một con người ở tầm vóc anh hùng. Achilles, Odysseus, Heracles: vĩ đại hơn bạn, nhưng được làm nên từ cùng một chất liệu. Cả Captain America, Batman, John Wick cũng vậy. Hình thức câu chuyện đó mời gọi ta khát khao vươn tới. Còn siêu anh hùng hiện đại thường mời gọi sự đứng nhìn và một cảm giác bất lực hơn.

  • Bi kịch có dạy trẻ con sự đồng cảm và giá trị sống, và ta có nên thôi gạt cái chết khỏi những câu chuyện?

    Bỏ bi kịch ra khỏi các câu chuyện không hề bảo vệ khán giả. Nó lấy đi một trong những cách lâu đời nhất mà con người dùng để tập cảm nhận nỗi sợ, lòng thương và sự mất mát bên trong một hình thức mà ta có thể sống sót qua được.

  • Có phải ngân sách lớn hơn đang phá hỏng các series truyền hình nhiều hơn là cải thiện chúng?

    Một số tác phẩm fantasy đắt đỏ nhất từng được đưa lên màn ảnh lại trống rỗng hơn cả những tác phẩm hạn hẹp hơn ra đời trước đó. Không phải vì người xem âm thầm thích sự rẻ tiền. Mà vì sự dư dả là một thứ thay thế tồi tệ cho khả năng phán đoán và việc kể chuyện hay.

  • Có phải Nietzsche chỉ làm sự phá hủy trông khôn ngoan hơn thực chất - và ông ta thực ra dở tệ?

    Tỏ ra thông minh bằng cách chỉ ra những vết nứt thì dễ. Cho người ta một nơi tốt đẹp hơn để sống thì khó hơn nhiều. Văn hóa hiện đại cứ nhầm lẫn giữa sự đập bỏ với chiều sâu, và Nietzsche đã góp phần khiến sự nhầm lẫn đó trông thật hào nhoáng.

  • Có phải Silicon Valley đang nói về cái chết như thể đó chỉ là một software bug cần vá?

    Một trong những dấu hiệu rõ nhất cho thấy văn hóa elite thế tục hiện đại bất an với cái chết là cách Silicon Valley nói về nó. Cơ thể con người bị xem như phần cứng cũ kỹ đang chờ được nâng cấp. Thay cho sự chấp nhận, ta thấy chuyện tối ưu hóa: các startup về trường thọ, đông lạnh cơ thể, biohacking cực đoan, và những suy đoán không ngừng về việc liệu đủ năng lực tính toán và công nghệ sinh học có thể rốt cuộc đánh bại được chính cái chết hay không. Các tỷ phú công nghệ tự hào nói về khả năng ch

  • Đường ống dẫn vào phe alt-right có phải là một thảm họa cho đời bạn — dù cái gì đẩy bạn vào đó, nó chỉ làm tệ hơn?

    Thứ ban đầu kéo tôi về phía thế giới này thật ra không hẳn là chính trị, hay ít nhất không phải theo cái nghĩa ý thức hệ rạch ròi mà người ta tưởng tượng về sau. Đó là cảm giác được nhìn thấy. Tôi nghe ai đó mô tả cái bầu không khí của một người đàn ông ở tuổi đôi mươi theo cách chính xác đến khó chịu: tình bạn rời rạc dần, những quãng dài một mình trong căn hộ, cái cảm giác rằng tuổi trưởng thành đã ập tới mà chẳng kèm theo một cấu trúc nào...

  • Có phải Zelensky là tất cả những gì giới "manosphere" ước mình trở thành?

    Một lý do khiến Zelensky khơi dậy sự căm ghét kỳ lạ đến vậy từ vài góc của internet là vì ông phá nát một câu chuyện họ tự kể cho mình về nam tính. Câu chuyện ấy được cho là đơn giản. Đàn ông thực thụ thì áp đảo, mạnh mẽ về thể chất, lạnh lùng về cảm xúc, hoài nghi định chế, không thể bị làm cho xấu hổ. Cái thứ rác rưởi mà Andrew Tate và đám diễn viên của ông ta đang rao cho Gen Z.

  • Người xưa có thật sự ngu hơn chúng ta không?

    Có một thói quen trong tư duy hiện đại coi quá khứ như một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, như thể Thời đại Khai sáng đã đánh thức chúng ta dậy. Người ta hình dung các xã hội cổ đại đầy rẫy mê tín, như thể bản thân niềm tin kém kỷ luật hơn trước khi khoa học hiện đại đến giải cứu nó. Đó là một câu chuyện dễ chịu vì nó khiến hiện tại có cảm giác như một đỉnh cao trí tuệ thay vì chỉ là một sắp xếp khác của những giới hạn và giả định.