Zion đẹp đến nhói lòng. Cả trong hình lẫn ngoài đời.
Bạn đi từ sa mạc vào và bỗng nhiên mọi thứ đổi khác: những vách đá sừng sững, vườn treo, sông suối, cây dương bông, ánh nắng dội vào đá đỏ như thể cả hẻm núi tự phát ra một thứ ánh sáng từ bên trong. Cảm giác thật sự rất Kinh Thánh. Như thể bạn vô tình lạc vào đúng cái nơi mà các nhà tiên tri nghe thấy tiếng nói thần linh.
Mọi con đường mòn ở Zion đều cho cảm giác như hàng người chờ chơi một trò ở Disney World. Angels Landing à? Xếp hàng. The Narrows à? Xếp hàng. Xe trung chuyển à? Hàng dài khổng lồ. Nhà vệ sinh à? Hàng dài cỡ một tai ương trong Kinh Thánh. Cứ mang theo mấy cái chai rỗng rồi tự xoay xở.
Bạn hỏi một kiểm lâm xem có con đường mòn nào vắng hơn không, và họ nhìn bạn theo đúng cái cách một y tá kiệt sức nhìn người vừa bước vào phòng cấp cứu để xin một hộp nước ép. Người kiểm lâm thở hắt ra một cách chậm rãi rồi bảo bạn "không, lúc nào cũng kín hết".
Mà chuyện là, Zion xứng đáng với sự tung hô. Nó đẹp tới mức đó thật. Chính điều đó bằng cách nào đó lại khiến đám đông càng đáng ghét hơn, vì bạn chẳng được tận hưởng chút nào trong số đó cả. Đi không? Có lẽ, đi chui trong kỳ đại dịch tiếp theo khi mọi người đang ở nhà.