Một chiếc đồng hồ chưa hoàn chỉnh cho đến khi sợi dây đeo của nó được lắp vào. Tôi cần bạn ngẫm kỹ điều đó trước khi lại với tay lấy cây tháo chốt. Phần vỏ và mặt số được tôn thờ, được lập thread trên diễn đàn, được chụp ảnh macro, trong khi đó cái bộ phận duy nhất chạm vào da bạn mười sáu tiếng một ngày lại bị đối xử như một thứ tạm bợ mà bạn thay ra trước cả khi chiếc đồng hồ kịp xuất xưởng. Tháo dây đeo khỏi một chiếc đồng hồ được thiết kế quanh nó chẳng khác gì mua một chiếc xe thể thao rồi lắp lốp xe cút kít vào. Nó như treo một bức tranh thật vào cái khung được tặng kèm miễn phí với khung.
Sợi dây đeo là một nửa chiếc đồng hồ, và không hề suýt soát. Những thiết kế integrated vĩ đại chứng minh điều đó. Phần vỏ, mặt số và dây đeo được vẽ ra như một khối duy nhất, và ngay giây phút bạn đổi dây là bạn đang đeo một chiếc đồng hồ khác, tệ hơn, tình cờ dùng chung một mặt số. Người ta sẽ tranh cãi cả tiếng đồng hồ về chuyện một mặt số có "quá rối" không rồi lại buộc cả cái thứ đó vào một sợi dây phá hỏng trọng lượng, sự cân bằng, cái cách nó nằm trên tay, phần hoàn thiện, toàn bộ trải nghiệm mà cổ tay họ thực sự có. Họ là kẻ sành sỏi với phần họ nhìn và là khách du lịch với phần họ cảm nhận.
Và rồi còn có thép, thứ là đỉnh cao duy nhất của thành tựu nhân loại, và tôi sẽ không nghe lời phản đối nào. Ta đã đi qua đá, đồng, sắt, và cả công cuộc đó âm thầm nhắm tới mắt xích giữa chải xước và mắt xích cuối khớp nối hoàn hảo. Toàn bộ mục đích của lịch sử là để loài người đạt tới điểm này, nơi ta có thể làm ra những sợi dây đeo bằng thép. Mỗi lò luyện, mỗi cuộc chiến, mỗi nhà luyện kim chết trẻ vì hít phải thứ gì đó đều đang hướng tới một sợi dây thon đúng độ và nằm phẳng. Bền, thanh lịch, già đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra với nó. Trạng thái nghỉ tự nhiên của chiếc đồng hồ đeo tay. Vậy mà bạn lại quyết định đeo da, như một người tiền sử...
Da thuộc về giày, về áo khoác, về yên ngựa, và chẳng nên ở gần một thứ mà bạn đổ mồ hôi vào suốt cả ngày. Nó bị ẩm, nó nứt, nó già đi "khó lường," vốn là cách nói lịch sự cho "chiếc đồng hồ của bạn giờ thoang thoảng mùi chuồng trại." Nếu sợi dây đồng hồ của bạn có lịch bảo dưỡng giống như gia súc, thì đâu đó phía sau ta đã rẽ nhầm đường.
Cao su là lựa chọn cho sân chơi. Trên một chiếc đồng hồ lặn thực thụ thì về lý thuyết cũng ổn, được thôi, nhưng phần lớn nó làm một chiếc đồng hồ nghiêm túc trông như một món đồ chơi tặng kèm pin. Chiếc đồng hồ thì nói sự xa xỉ còn sợi dây thì nói trại hè, và mấy sợi màu sắc sặc sỡ thì nói điều đó qua một cái loa phóng thanh.
NATO là kẻ cào bằng vĩ đại, và tôi nói thế đúng theo cái nghĩa xúc phạm như nó nghe vậy. Nó có thể lấy một chiếc đồng hồ mười ngàn đô và biến nó trông như được tặng kèm khi đăng ký mua tạp chí, ngay lập tức, như một trò ảo thuật chẳng ai yêu cầu. Chẳng có gì tuyên bố sự tinh tế bằng hai inch dây an toàn thừa gập ngược lại trên cổ tay bạn.
Nên đây là bài kiểm tra duy nhất quan trọng. Nếu một chiếc đồng hồ chỉ trông ổn sau khi bạn đã thay dây đeo, thì chiếc đồng hồ có vấn đề và bạn đang ngồi đây làm việc bảo hành cho nó miễn phí. Những huyền thoại mọi thời được nhận ra trong nửa giây trên đúng sợi dây mà chúng sinh ra cùng, và sợi dây trở thành một phần của chúng là ai.
Sợi dây đeo chính là chiếc đồng hồ. Thép ngự trị, da thuộc về quá khứ, cao su thuộc về giờ ra chơi, NATO thuộc về thùng đồ thanh lý, và đó chính xác là lý do Seiko sẽ chẳng bao giờ làm được một chiếc đồng hồ thực sự vĩ đại cho tới khi mấy sợi dây của họ thôi là thứ đầu tiên mọi chủ nhân muốn thay.