Vườn quốc gia Great Smoky Mountains thì dễ chịu. Rừng, núi, thác nước, sương trôi qua những tán cây, mấy con gấu đen đi lang thang trông như đang thất nghiệp. Đẹp đấy. Mà chỉ đẹp thôi. Smokies có lẽ là vườn quốc gia kiểu “thiết lập mặc định” nhất nước Mỹ. Nếu bạn bảo một đứa trẻ vẽ thiên nhiên, nó sẽ vô tình tái hiện đúng nơi này: núi, cây, suối, may ra thêm một căn nhà gỗ nhỏ đâu đó.
Mà nói thật, bản thân công viên đẹp theo một kiểu bình yên, dễ gần. Chẳng có gì ở đó cho cảm giác đặc biệt cực đoan hay kịch tính. Núi non không cố giết bạn, như tôi đã tả trong bài viết về Yellowstone. Động vật hoang dã thì phần lớn chỉ muốn ăn quả mọng và tránh giao tiếp bằng mắt. Cả nơi này toát ra cái năng lượng “hình nền desktop năm 2008” rất đậm.
Còn khu vực xung quanh công viên thì sao nhỉ?
...điên loạn hoàn toàn.
~ Tôi, ngay lúc này
Gatlinburg và Pigeon Forge cho cảm giác ít giống thị trấn miền núi mà giống như ai đó cố xây một Las Vegas dành cho những người sưu tầm biển trang trí về rượu lậu. Cứ cách một con đường lại có nhà bán bánh kếp, đường đua go-kart, nhà hát ăn tối, tiệm kẹo fudge, studio chụp ảnh kiểu xưa, và các điểm tham quan mà có vẻ tồn tại chỉ vì có ai đó thua một vụ thách đố. Dân địa phương có vẻ chơi vui hết mình, và tôi thấy an toàn... Nhưng tôi cũng không ở lại qua đêm.
Bạn sẽ đi từ chỗ đứng lặng yên trong cánh rừng Appalachia cổ xưa tới chỗ kẹt xe sau lưng một gia đình sáu người đang hướng tới sân mini golf chủ đề cướp biển, tất cả chỉ trong vòng mười lăm phút.
Sự tương phản đó đem lại cho cả công viên một thứ năng lượng quái dị. Phút trước bạn còn đang ngắm sương cuộn qua những ngọn núi như trong một bài dân ca. Phút sau bạn đã đi ngang một tấm biển neon khổng lồ quảng cáo “Lumberjack Feud Dinner Spectacular.” Tôi không thật sự cảm nhận được cái "cảm giác đang ở giữa thiên nhiên". Tôi