Một số lượng đáng ngạc nhiên những sai lầm và đau khổ về mặt cảm xúc đến chỉ từ việc gọi sai tên cảm xúc. Có người nói mình đang tức giận trong khi thật ra là đang xấu hổ. Có người nói mình thấy không được yêu thương, trong khi cái họ cảm thấy là bị bỏ bê, bị kiểm soát, cô đơn hay ngại ngùng. Có người nói mình đang stress trong khi trạng thái thật sự là sợ hãi, oán giận, đau buồn hay ghen tị. Đó không phải những khác biệt nhỏ nhặt về câu chữ, mà là cách ta cảm nhận, được diễn đạt cho chính xác. Chúng chỉ về những vấn đề khác nhau, nghĩa là chúng đòi hỏi những cách phản ứng khác nhau.
Đó là lý do vốn từ cảm xúc quan trọng hơn nhiều người nghĩ. Những cái nhãn chính xác hơn không chỉ tô điểm cho trải nghiệm sau khi nó đã qua, mà còn giúp ta hiểu sâu mình THẬT SỰ cảm thấy gì, điều gì gây ra nó và nên hành động ra sao. Chúng thay đổi cả những gì ta nhận ra ngay trong lúc nó đang diễn ra lẫn những gì ta làm tiếp theo. Nếu bạn phân biệt được sợ hãi với khinh bỉ, hay buồn chán với cô đơn, hay ngưỡng mộ với ghen tị, bạn sẽ thôi đối xử với những thứ vốn khác nhau như thể chúng đòi hỏi cùng một cách xử lý.
Điều này quan trọng nhất trong các mối quan hệ, vì phần lớn xung đột thật ra là chuyện phân loại sai. "Tôi giận anh" có thể thật sự nghĩa là tôi tổn thương vì anh đã không để ý đến tôi. Cơn giận quá chung chung, với mỗi người nó mang nghĩa khác nhau. Nó có thể nghĩa là tôi thấy mình nhỏ bé bên cạnh người kia. Có thể nghĩa là tôi oán cái thế mà người kia đang nắm trong tình huống này. Có thể nghĩa là tôi sợ và thà ra tay trước còn hơn thừa nhận điều đó. Người ta có thể tranh cãi hàng giờ với cái nhãn sai mà chẳng bao giờ chạm tới vấn đề thật.
Nó cũng quan trọng trong việc làm chủ bản thân. Mỗi trạng thái cần một cách phản ứng khác nhau. Cô đơn không xử lý theo cùng cách với buồn chán. Xấu hổ không xử lý theo cùng cách với mệt mỏi. Lo âu không giống hệt sợ hãi, và ngưỡng mộ thì không thể yên tâm coi như ghen tị. Người có vốn từ nội tâm cùn mòn cứ vớ lấy một cách phản ứng chung chung rồi tự hỏi sao chẳng có gì khá lên. Mà chính họ cũng không thật sự biết cái gì cần được khá lên.
Đó cũng là lý do nhiều bài nói chuyện đại chúng về trí tuệ cảm xúc vẫn nghe hời hợt hơn nó tưởng. Nó đưa cho người ta vài cái thùng to mềm mại rồi khen họ vì đã biết quan tâm tới cảm xúc, nhưng vẫn không trao cho công cụ để diễn đạt những cảm xúc đó cho chính xác. Quan tâm không phải là sự chính xác, và bạn chẳng sửa được gì nếu thiếu sự chính xác. Một vốn từ cảm xúc phong phú hơn gần với khả năng nhận thức thực tế. Nó giúp bạn nhìn ra mình đang gặp chuyện kiểu gì trước khi hành xử sai với nó.
Hãy học lấy những từ ngữ của mình. Không phải vì đam mê ngôn ngữ. Mà vì mong muốn có một sức khỏe tinh thần tốt hơn.