Giải “Chúc Mừng Sự Trống Rỗng Cực Kỳ Đắt Đỏ Của Bạn”: Denali
Denali cho cảm giác ít giống một chuyến đi thăm vườn quốc gia mà giống việc cố đặt một cuộc hẹn với ngọn núi chẳng coi bạn ra gì hơn.
Trước hết, khả năng rất cao là bạn sẽ chẳng nhìn thấy ngọn núi luôn. Denali dành phần lớn cuộc đời nấp sau mây như một ngôi sao trốn paparazzi. Mà chúng ta chính là paparazzi. Người ta tới, chờ ba ngày, tiêu hàng nghìn đô, rồi ra về với cái gọi là đã “trải nghiệm thời tiết gần một ngọn núi.” Và ngay cả khi ngọn núi có hiện ra, nó vẫn xa đến mức gần như không thể kết nối cảm xúc. Bạn sẽ không lại gần được đâu. Đây không phải California, ở Alaska thì nhiều khả năng bạn sẽ bỏ mạng trên núi.
Quy mô của công viên này phi lý tới mức không còn thấy hùng vĩ mà bắt đầu thấy bất tiện. Mọi thứ rộng lớn, hẻo lánh và đắt đỏ đến mức khó tin. Bạn không thể tiện đường “ghé ngang” Denali. Đi Denali đòi hỏi cả một bài toán hậu cần, kiểu chiến dịch của Napoleon ở Nga. Nó đòi hỏi lập kế hoạch, và rồi bạn sẽ thành công y như Napoleon ở Nga. Nó đòi hỏi bạn chấp nhận rằng một thanh granola giờ giá mười bốn đô vì nó được chở tới bằng xe chó kéo từ... đâu đó.
Còn việc ngắm động vật hoang dã thì bằng cách nào đó lại khiến con người trông thảm hại hơn nữa. Người ở Denali sẽ ngồi liền sáu tiếng trên xe buýt thì thầm “con gấu đấy à?” trong khi nhìn một chấm nhỏ di chuyển qua ống nhòm mạnh đủ để phát hiện tàu ngầm. Ừ Mary, có thể là gấu mà cũng có thể là gà, ai mà biết được. Tôi tới đây đúng một lần. Đánh dấu được vào danh sách thì cũng vui. Tôi sẽ không quay lại vì nó bất tiện tới mức làm tôi tự hỏi ngày xưa mua Alaska làm gì. À khoan, vì dầu mỏ.