Môn võ nào rồi cũng mọc ra một thứ tôn giáo. Karate có kata và những kẻ tấn công vô hình. Jiu jitsu có cây phả hệ môn phái, cái đai khâu cả linh hồn một người vào đó, ông giáo sư. Krav maga có cái cớ rằng mình quá chí mạng để đấu tập. Kung fu có một gã có thể quật ngã bạn bằng chi từ bên kia bãi đỗ xe, nghe đồn vậy, lúc không có camera nào quay. Aikido có cái võ đường nơi ai cũng đã đồng ý trước là sẽ ngã. Mỗi môn dựng một cái đền nhỏ rồi bán vé.
Wrestling thì chẳng bao giờ kịp làm chuyện đó. Wrestling mệt quá rồi.
Bạn không thể thần thánh hóa một môn bắt đầu lúc 5 giờ 45 sáng với màn chạy hai tiếng khởi động, dốc lên cả lượt đi lẫn lượt về. Không có tiếng Phạn nào hết vì chẳng ai còn đủ nước bọt để phát âm nó. Không có sư phụ, chỉ có một huấn luyện viên mặc áo gió tên là Coach. Không có đai, chỉ có cái singlet, vốn là một bộ đồ bơi sang chảnh. Không có cuộn giấy phả hệ treo tường, chỉ có một cái kẹp hồ sơ. Toàn bộ vốn từ nói ra của môn này là "bọn tôi vừa vật xong," nói bằng giọng phẳng lì, bởi một thằng nhóc chưa ăn miếng tinh bột nào từ mùa xuân và lúc này đang sợ đúng một quả nho vì quả nho đó nặng bốn ounce còn buổi cân thì vào thứ Sáu.
Đây là một gã đã ép nước trong người tới mức teo lại như quả nho khô để đạt 132 lbs cho giải. Gã không còn đủ đường huyết để hình thành một thế giới quan. Gã có tai bông cải, cả hai bên, nặn ra qua bao năm cọ xát, và gã sẽ xuống mồ mà không một lần tự nhắc tới nó, vì nhắc tới nó thì tốn sức mà gã cũng quên béng là nó còn ở đó. Hỏi gã về kỹ thuật thì gã bảo bọn tôi đang tập mấy đòn quật ngã. Hỏi gã làm nghề gì thì gã bảo hồi đại học tôi từng đấu vật, thì quá khứ, cái giọng kiểu bạn nhắc tới chuyện hồi xưa từng bị bệnh tăng bạch cầu.
Và đây là phần đáng lẽ phải khiến mọi người khác trong phòng tập xấu hổ. Đó là nền tảng tốt nhất trên đời. Gã jiu jitsu với cây phả hệ thầm sợ tay wrestler, vì tay wrestler là người quyết định trận đấu có xuống sàn hay không. Tay đánh đứng với cuốn băng pha đẹp cũng sợ hắn vì cùng lý do đó, vì chẳng thước phim nào còn ý nghĩa khi bạn đang nằm ngửa. Cái môn có bộ phận marketing tệ nhất lịch sử võ thuật đối kháng cũng chính là cái môn mà hóa ra nhà vô địch nào cũng từng tập đầu tiên. Cả cái hệ thống đó hiệu quả chính vì chẳng ai còn đủ calo để dựng một thương hiệu lên trên nó, nên nó được giữ nguyên chất. Họ ép cân, bỏ qua phần huyền bí, và chỉ giữ lại đúng cái phần giành chiến thắng. Coach nói đúng. Bọn họ chỉ vật thôi.
Cứ coi WWE là một môn khác đi...