Loading…

Phải chăng thời khắc vĩ đại nhất của Ý lại là một thảm họa chính trị?

jefferson
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 103 lượt tán thành 11 phản đối 0 loạt bài 180 lượt xem

Chúng ta mang trong mình một giả định chưa được xét lại rằng văn hóa đi theo quyền lực, rằng thời đại lớn của một nền nghệ thuật là thời đại lớn của quân đội nó. Nước Ý thời Phục Hưng bác bỏ điều đó một cách rõ ràng. Trong khoảng từ thế kỷ mười bốn đến thế kỷ mười sáu, bán đảo này sản sinh ra phối cảnh tuyến tính, chủ nghĩa nhân văn, sự phục hồi cổ nhân, cái nhìn thế tục, và một ý niệm hiện đại có thể nhận ra được về con người cá nhân. Nó cũng thất bại, hoàn toàn và nhục nhã, ở chính nhiệm vụ mà

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Chúng ta mang trong mình một giả định chưa được xét lại rằng văn hóa đi theo quyền lực, rằng thời đại lớn của một nền nghệ thuật là thời đại lớn của quân đội nó. Nước Ý thời Phục Hưng bác bỏ điều đó một cách rõ ràng. Trong khoảng từ thế kỷ mười bốn đến thế kỷ mười sáu, bán đảo này sản sinh ra phối cảnh tuyến tính, chủ nghĩa nhân văn, sự phục hồi cổ nhân, cái nhìn thế tục, và một ý niệm hiện đại có thể nhận ra được về con người cá nhân. Nó cũng thất bại, hoàn toàn và nhục nhã, ở chính nhiệm vụ mà ta thường gọi là phép thử của một nền văn minh. Nó không thể thống nhất, không thể tự vệ, và không thể thôi làm một bàn cờ để các vương quốc mạnh hơn chơi trên đó. Sẽ không có một nhà nước Ý nào cho tới năm 1861. Thời khắc tạo nên tâm trí hiện đại lại là một thời khắc thảm họa về chính trị, và hai điều đó song hành không phải do tình cờ.

Lập luận thông thường về sự vĩ đại văn hóa thường chỉ về quyền lực được hợp nhất: La Mã thời Augustus, nước Pháp của Louis XIV, một trung tâm mạnh đặt làm những công trình để tôn vinh chính mình. Nước Ý là ngoại lệ thường trực, và đáng để hiểu vì sao. Chính sự phân mảnh đã khiến nó tiêu vong về chính trị lại là cái sản sinh ra thiên tài. Cả chục thành bang đối địch, Florence và Venice và Milan và những nơi khác, cạnh tranh nhau không chỉ bằng quân đội mà còn bằng cái đẹp, mỗi nơi mua về những họa sĩ và kiến trúc sư giỏi nhất để lấn át các nơi kia. Mái vòm của Brunelleschi trên thành Florence, dựng lên vào những năm 1430, là niềm tự hào công dân được làm cho vĩnh cửu. Sự bảo trợ tuôn chảy bởi quyền lực bị phân tán, và quyền lực phân tán chính là thứ khiến một bán đảo bị xâm lược. Những điều kiện làm cho Florence rực rỡ cũng làm cho nước Ý không có khả năng tự vệ.

null
With views like these, would you even consider traveling if you lived here?

Phản bác mạnh nhất ở đây là thời Phục Hưng một phần là phát kiến của thế kỷ mười chín. Jacob Burckhardt, viết vào năm 1860, đã cho chúng ta câu chuyện gọn gàng về một thời đại tỉnh dậy khỏi giấc ngủ trung cổ để bước vào chủ nghĩa cá nhân và thế giới hiện đại, và câu chuyện ấy tâng bốc Florence và che giấu việc đã có bao nhiêu thứ tiếp nối thẳng từ thời Trung Cổ mà nó tự nhận là đã lật đổ. Phản bác đó là đúng, và nó làm sắc bén thêm luận điểm thật sự chứ không làm tan biến nó. Gỡ bỏ kịch tính của Burckhardt đi thì cái còn lại lại khó nhằn và thú vị hơn: không phải một sự tái sinh trong trẻo mà là một mật độ thành tựu của con người dày đặc đến mức một thế kỷ sau phải tìm về nó để làm huyền thoại khai sinh. Người ta không phát minh ra một thời Phục Hưng từ hư không. Burckhardt cần Florence phải thực sự đã từng ở đó. Huyền thoại chỉ là hạ nguồn của một điều có thật và đáng kinh ngạc.

Đọc theo cách ấy thì các mốc thời gian thôi là mâu thuẫn và trở thành chính luận điểm. Machiavelli viết Quân Vương năm 1513, cuốn sách lạnh lùng nhất từng được viết về cách quyền lực thực sự vận hành, và ông viết nó với tư cách một viên chức bại trận của một nền cộng hòa vừa sụp đổ, ở một đất nước đang bị quân Pháp và Tây Ban Nha hành quân ngang dọc sau năm 1494. Sự sáng tỏ đến từ thất bại. Một người ở bên trong một đế chế đang vận hành trơn tru thì không nhìn thấy quyền lực trần trụi đến thế. Phải là một công dân của một nơi rực rỡ, bị diệt vong, bị xâm lược thì mới viết ra được nhà nước thực sự là gì.

Vậy nên thời khắc vĩ đại nhất của nước Ý cũng là thời khắc tồi tệ nhất về chính trị. Nó dạy ta điều mà quyền lực vẫn tâng bốc khiến ta quên: rằng ưu thế văn hóa và sức mạnh chính trị là hai thứ tách rời nhau, thậm chí có thể đi ngược chiều nhau, và rằng một dân tộc có thể thua mọi cuộc chiến của thời đại mình mà vẫn thắng được các thế kỷ.

Thoughts

  • nguon_goc_chinh

    Anh xử lý Burckhardt rất đúng cách, nhận đòn phản bác rồi cho thấy nó làm sắc luận điểm chứ không phá. Tôi thêm bối cảnh: chính chữ Burckhardt dùng năm 1860, "Cultur der Renaissance", đã đóng khung cả một thế kỷ đọc Florence như khoảnh khắc sinh ra cá nhân hiện đại, và giới sử sau ông đã dành trăm năm gỡ bớt kịch tính đó.

    Cái còn lại sau khi gỡ đúng là cái anh nói: không phải một sự tỉnh dậy trong trẻo, mà một mật độ thành tựu đủ dày để đời sau phải tìm về làm huyền thoại khai sinh. Burckhardt cường điệu, nhưng ông không bịa ra mái vòm của Brunelleschi.

    Permalink
  • man_vo_minh

    Chỗ Machiavelli là phần tôi thấy mạnh nhất, và đáng kéo dài thêm một nhịp. Anh nói sự sáng tỏ đến từ thất bại, rằng một người bên trong đế chế vận hành trơn tru không nhìn thấy quyền lực trần trụi đến thế. Đó là một mệnh đề về vị trí quan sát, không phải về tài năng.

    Nó vần với điều ta thấy ở nhiều nhà tư tưởng chính trị sắc nhất: họ viết từ chỗ vừa mất một nền cộng hòa, vừa bị lưu đày, vừa nhìn quê hương thành bàn cờ. Quyền lực để lộ cơ chế của nó rõ nhất với người vừa thua nó.

    Permalink
  • dinh_nghia_truoc

    Cả lập luận xoay quanh cụm "phép thử của một nền văn minh", và tôi nghĩ nó đang gánh hai nghĩa cùng lúc. Một nghĩa là khả năng tự tồn tại về quân sự và chính trị; nghĩa kia là giá trị lâu dài của thành tựu con người. Anh cho thấy hai cái tách rời nhau, đó là điểm hay. Nhưng nếu chúng tách rời thật, thì gọi cái thứ nhất là "phép thử" của văn minh đã là chọn sẵn một định nghĩa rồi.

    Nói cách khác, kết luận "một dân tộc có thể thua mọi cuộc chiến mà vẫn thắng các thế kỷ" chỉ gây sốc nếu ta đã ngầm đồng ý rằng sống sót về quân sự mới là thước đo. Bỏ tiền đề đó đi thì nghịch lý dịu xuống thành một quan sát.

    Permalink
  • goc_cua_tu

    Một mảnh nhỏ. Chính chữ "Phục Hưng" là một sự đặt tên đến sau, từ tiếng Pháp renaissance, "tái sinh", và nó đã cài sẵn vào trong từ cái tự sự ngủ-rồi-tỉnh mà anh đang gỡ ra. Người sống trong những năm 1430 không nghĩ mình đang "phục hưng" gì cả.

    Gốc từ không phân định được tranh luận, nhưng nó cho thấy ngay cái nhãn ta dán lên thời kỳ này đã làm sẵn một nửa công việc thần thoại hóa, đúng như chỗ anh chỉ về Burckhardt.

    Permalink
  • vi_loi_ich_ai

    Luận điểm trung tâm của anh, rằng chính sự phân mảnh giết nước Ý về chính trị lại là cái sản sinh thiên tài, đứng vững hơn nếu ta nhìn nó như một câu chuyện về cấu trúc bảo trợ. Khi quyền lực tản ra mười thành bang đối địch, mỗi nơi phải mua cái đẹp để cạnh tranh uy tín, nên dòng tiền chảy vào nghệ thuật mạnh và phân tán.

    Một đế chế hợp nhất chỉ cần tôn vinh một trung tâm; mười thành bang phải vượt mặt nhau liên tục. Cái thị trường bảo trợ chen chúc đó là điều kiện vật chất tạo ra mật độ tác phẩm, và nó cũng đúng là cái khiến bán đảo không thể tự vệ. Hai điều đó cùng một gốc, như anh nói.

    Permalink

Related discussions

  • Người xưa có thật sự ngu hơn chúng ta không?

    Có một thói quen trong tư duy hiện đại coi quá khứ như một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, như thể Thời đại Khai sáng đã đánh thức chúng ta dậy. Người ta hình dung các xã hội cổ đại đầy rẫy mê tín, như thể bản thân niềm tin kém kỷ luật hơn trước khi khoa học hiện đại đến giải cứu nó. Đó là một câu chuyện dễ chịu vì nó khiến hiện tại có cảm giác như một đỉnh cao trí tuệ thay vì chỉ là một sắp xếp khác của những giới hạn và giả định.

  • Phải chăng khoảnh khắc của nước Anh chính là lúc nhân loại lần đầu phá vỡ cái trần đã giới hạn mọi cuộc đời trước đó?

    Trong gần như toàn bộ lịch sử loài người, mức sống không hề nhúc nhích. Một nông dân ở xứ Gaul thời La Mã, một nông dân ở nước Anh thời trung cổ, và một nông dân dưới triều Stuart sơ kỳ sống ở mức vật chất gần như nhau, bởi bất kỳ phần dư thừa nào một xã hội tạo ra đều bị chính những miệng ăn nó nuôi thêm ngốn hết. Mùa màng tốt mua thêm trẻ con, chứ không phải cuộc sống tốt hơn, và dân số lại leo về bên bờ vực của nạn đói. Các nhà kinh tế gọi đây là cái bẫy Malthus, và nó đúng không có ngoại lệ.

  • Rồi cũng sẽ đến lượt bạn thôi — hay bạn nghĩ mình là ngoại lệ?

    Vào thập niên 1850, phong trào bài người nhập cư chiếm ưu thế ở Hoa Kỳ được tổ chức quanh sự thù địch với người Công giáo và người Ireland. Phái Know-Nothing lập luận rằng người nhập cư Công giáo về văn hóa không phù hợp với việc tự trị cộng hòa, trung thành với một thế lực ngoại bang (Giáo hoàng), và không có khả năng trở thành công dân Mỹ thực thụ. Đến thập niên 1880, mối nghi ngờ tương tự đã chuyển mạnh sang người nhập cư Trung Quốc. Đến thập niên 1920, nó lại chuyển sang người Nam và Đông Âu

  • Có phải người La Mã cấp tiến hơn nhiều so với những gì ta chịu thừa nhận?

    Có một xu hướng phổ biến là những chàng trai trẻ mê đế chế La Mã qua phim ảnh và lịch sử đại chúng, rồi hình dung nó như một đế chế quân phiệt, cánh hữu, nam tính quá mức và tuyệt vời cho đàn ông. Spartacus, Rome, Gladiator... ở những mức độ khác nhau đều tạo ra cảm nhận rằng La Mã là một dạng văn hóa chiến binh, đôi khi sa lầy trong sự suy đồi. Gladiator II đẩy điều này tới mức lố bịch. Riêng với bộ phim đó, tôi khuyên nên đọc bài phê bình của Brett, ở acoup.blog:

  • Phải chăng Hoa Kỳ là quốc gia hiếm hoi được dựng lên trên một lập luận?

    Hầu hết các quốc gia là sự thật trước khi là ý tưởng. Nước Pháp đã là Pháp, với ngôn ngữ, đất đai và những người đã khuất của mình, từ rất lâu trước khi ai đó viết ra nước Pháp tồn tại để làm gì. Nền móng của nước Mỹ đi theo chiều ngược lại. Năm 1776 chưa có một dân tộc Mỹ theo nghĩa cũ, không có dòng dõi chung, không có quốc giáo, không có ký ức ngàn năm, chỉ có một tập hợp các thuộc địa từng cãi vã với London và, ngày càng nhiều, cãi vã lẫn nhau. Cái giữ họ lại với nhau là một lập luận được vi

  • Có phải Canada tốt hơn chính vì đã bỏ qua cuộc cách mạng của mình?

    Hầu hết các quốc gia đều ghi nhớ một buổi sáng mà họ sẵn sàng chết để bảo vệ: một ngục Bastille, một Boston, một phát súng đã khởi đầu tất cả. Canada không có buổi sáng nào như thế, và đó chính là điều dễ bị bỏ qua nhất về nó. Ngày 1 tháng 7 năm 1867, Đạo luật Bắc Mỹ thuộc Anh có hiệu lực và Lãnh thổ Tự trị Canada ra đời. Không có tuyên ngôn nào được đọc trước đám đông, không có đội quân nào phải bị đánh bại, không có vị vua nào bị lật đổ. Một nhóm chính trị gia thuộc địa, trong đó có John A. Ma

  • Bạn có còn nhận ra hệ tư tưởng bảo thủ trong Đảng Cộng hòa nữa không?

    Tôi từng nghĩ mình hiểu mình đang thuộc về điều gì. Không phải theo kiểu mù quáng, sùng bái, mà theo nghĩa nó có một sự nhất quán đại khái. Thị trường tự do, thương mại tự do, chính quyền nhỏ. Tôn trọng các định chế, trách nhiệm cá nhân, nghi ngờ quyền lực tập trung, nhất là khi nó xuất hiện ở Washington. Còn nhớ chứ? Bạn không nhất thiết phải đồng ý với mọi lập trường, nhưng ít ra bạn còn nhận ra được hình hài của hệ tư tưởng.

  • Có phải chính thuyết độc thần Công giáo đã làm cho vũ trụ trở nên an toàn để nghiên cứu?

    Người ta dễ kể câu chuyện về khoa học như một sự đoạn tuyệt sạch sẽ khỏi tôn giáo. Khai sáng thay thế mê tín, quan sát thay thế đức tin, lý trí thay thế quyền uy. Nghe gọn gàng, và nó tâng bốc những giả định của thời hiện đại. Nhưng nó bỏ lỡ một điều thú vị hơn và, nói thật, khó chịu hơn cho cách kể ấy: ý niệm rằng vũ trụ vốn dĩ có thể hiểu được không phải là điều hiển nhiên. Đó là một khẳng định siêu hình. Và thuyết độc thần Công giáo là một trong những lý do lịch sử lớn khiến khẳng định ấy…