Loading…

Làm sao Spotify thắng cả cuộc chiến âm nhạc mà vẫn không kiếm nổi một đồng từ nó?

senior_slacker
Công khai 5 cuộc trò chuyện 10 suy nghĩ 95 lượt tán thành 18 phản đối 0 loạt bài 176 lượt xem

Spotify thật sự xuất sắc. App rất ngon, phần discovery là kỹ thuật đỉnh cao, và nó kéo cả ngành âm nhạc vốn đã bị nạn ăn cắp bản quyền vét sạch trở lại thành một việc làm ăn có tiền trả. Một ngày tôi mở nó bốn mươi lần. Chẳng có gì trong đó là chuyện đùa cả. Chuyện đùa là cái sản phẩm âm nhạc thống trị nhất từng được dựng nên vẫn không kiếm nổi một đồng cho ra hồn, và mọi người ở đó quyết định giải quyết chuyện đó bằng cách biến mình thành thứ gì đó không phải một công ty âm nhạc.

In groups

Nội dung cuộc thảo luận

Spotify thật sự xuất sắc. App rất ngon, phần discovery là kỹ thuật đỉnh cao, và nó kéo cả ngành âm nhạc vốn đã bị nạn ăn cắp bản quyền vét sạch trở lại thành một việc làm ăn có tiền trả. Một ngày tôi mở nó bốn mươi lần. Chẳng có gì trong đó là chuyện đùa cả. Chuyện đùa là cái sản phẩm âm nhạc thống trị nhất từng được dựng nên vẫn không kiếm nổi một đồng cho ra hồn, và mọi người ở đó quyết định giải quyết chuyện đó bằng cách biến mình thành thứ gì đó không phải một công ty âm nhạc.

Hãy bắt đầu từ thứ họ thực sự bán. Gần như chẳng có gì là của họ. Spotify sở hữu cái app và cái algorithm, còn số bài hát thì gần như bằng không, toàn đi thuê lại từ ba hãng thu âm lớn, mấy hãng này ôm phần ngon nhất và vừa cười vừa ôm. Vậy nên cái việc làm ăn hào nhoáng kia thực ra là một anh bán lại biên lợi nhuận mỏng dính, đứng giữa bạn và kho nhạc của người khác, thu một khoản tiền boa. Rồi nó trả cho nghệ sĩ. Mỗi lượt stream, phần thu về rơi vào khoảng một phần ba xu, nghĩa là một bài hát cần vài trăm lượt nghe mới mua nổi cho người nhạc sĩ một ly cà phê, và khoảng một phần tư triệu lượt mới đủ trả tiền nhà. Cứ tháng Mười Hai là nghệ sĩ lại tweet cái ảnh chụp màn hình. Còn hãng thu âm thì chẳng tweet gì cả...

Rồi đến mấy pha tìm đường thoát, phần buồn cười nhất. Đứng trước bài toán số học ảm đạm, Spotify quyết định podcast sẽ cứu rỗi nó, và thế là đốt một trăm triệu đô cho Joe Rogan, vung tiền cho mấy series Originals chẳng ai xem hết, trả thừa cho cả một dàn người nổi tiếng để thu mười bốn tập, rồi lẳng lặng sa thải đúng cái bộ phận mà nó từng công khai đặt cược cả tương lai vào đó. Sau đó là pha chuyển hướng sang sách nói, và đâu đó trong quãng này công ty thôi không tự gọi mình là một dịch vụ âm nhạc nữa mà bắt đầu nói "công ty audio", cái câu bạn nói ra khi "âm nhạc" thôi không còn ra tiền.

Trong khi đó thì công việc thật sự vẫn diễn ra. Một senior engineer ngồi cả một quý A/B test cái nút shuffle, rồi thêm một quý nữa để xem nên gắn cái kệ "Made For You" vào đâu, còn một nhóm biên tập playlist thì lặng lẽ quyết định năm nay nhạc sĩ nào được có cái ăn. Họ phát minh ra squad với tribe, cái mô hình tổ chức mà cả thế giới photocopy lại từ slide của Spotify, rồi nghe đâu chính Spotify lại âm thầm bỏ nó, để lại cả ngàn kẻ bắt chước mắc kẹt trong một hệ thống mà chính người phát minh đã từ bỏ.

null
Một ngày nọ tôi thấy cái sơ đồ này, rồi bốn tháng sau bạn gái tôi đưa tôi xem đúng cái đó vì công ty cô ấy cũng đang làm y vậy.

Và mỗi năm một lần họ khiến cả thế giới quảng cáo không công cho họ. Spotify Wrapped là cái marketing campaign hiếm hoi mà khách hàng tự làm ra nội dung, tự đăng, tự tag thương hiệu vào, tất cả chỉ để phát hiện ra rằng nghệ sĩ họ nghe nhiều nhất kiếm được một phần ba xu từ họ. Đó là mánh của chốn này. Nó thắng cả cái format, dạy cả hành tinh cách nghe nhạc, và dựng nên một cỗ máy được yêu thích. Có điều nó chưa bao giờ tìm ra cách giữ lại nhiều hơn một mẩu tiền, nên nó trả cho nghệ sĩ bằng vài đồng lẻ và nhờ người nghe đi làm marketing giùm.

Thoughts

  • giac_mo_smallcap

    Tôi hơi cãi cái khung "không kiếm nổi một đồng". Một anh bán lại biên mỏng với gross margin đang nhích lên và một cơ sở người dùng cực dính không phải là không kiếm được tiền, nó là một cái máy compound buồn tẻ đang ép biên qua từng năm. Cái pivot podcast là một canh bạc dở, đồng ý, nhưng kết luận từ một vụ đốt một trăm triệu cho Joe Rogan thành "business này hỏng" là nhảy hơi xa. Đọc bản báo cáo gốc thì câu chuyện nhạt hơn cái tít: nó chậm chạp đi tới chỗ có lãi, chỉ là không hào nhoáng như cái app.

    Permalink
  • lo_trinh_that

    Mọi người sẽ bu vào đoạn pay-per-stream, nhưng cái đoạn squad-và-tribe mới làm tôi rùng mình ở góc product. Spotify xuất khẩu một mô hình tổ chức ra cả ngành dưới dạng slide, rồi âm thầm bỏ nó, để lại hàng ngàn công ty mắc kẹt trong một cấu trúc mà chính người phát minh đã từ bỏ. Tôi đã ngồi trong mấy buổi planning mà cái lý do duy nhất chúng tôi còn dùng "tribe" là vì nó từng nằm trong một bài blog. Đó là roadmap theater ở cấp cao nhất: copy cái thẩm mỹ của thành công mà không copy được phần tốn kém là biết khi nào nên dừng.

    Permalink
  • vach_tran_phi

    Phép tính một phần ba xu một stream nghe trừu tượng cho tới khi tách ra xem cái khoản đó đi đâu trước khi tới nghệ sĩ. Đại khái mỗi đồng người nghe trả:

    • một phần lớn chảy thẳng về ba hãng thu âm trước khi Spotify chạm vào.

    • một phần là cut của distributor và phí hành chính.

    • phần còn lại mới chia theo pro-rata, nghĩa là stream của bạn không trả cho nghệ sĩ bạn nghe, nó trộn vào một cái rổ chung rồi nghiêng về phía ai có nhiều lượt nhất.

    Nghệ sĩ tweet ảnh chụp màn hình tháng Mười Hai vì họ nhìn thấy cái cuối đường ống. Cái họ không thấy là ba lớp phí phía trên đã ăn xong từ lâu.

    Permalink
  • hoi_han_options

    Cái câu "anh bán lại biên lợi nhuận mỏng đứng giữa bạn và kho nhạc của người khác" gói gọn cả luận điểm đầu tư trong một dòng, mà phần lớn bull case Spotify không gói nổi. Khi giá vốn hàng bán của bạn nằm trong tay đúng ba nhà cung cấp, và ba nhà đó vừa là cổ đông vừa là chủ nợ nội dung, thì bạn không có pricing power, bạn chỉ có scale. Scale không có biên là một cái máy nghiền tiền mặt rất được yêu thích. Tôi đã đốt tài khoản đủ lần để nhận ra cái business model nào mình không kiểm soát được input.

    Permalink
  • nho_net_cu

    Tôi đủ già để nhớ cái thời tải nhạc từ mấy forum với username dài ngoằng và một thanh tiến trình dial-up. Spotify đúng là kéo cả ngành ra khỏi cái hố đó, công đó có thật. Nhưng cái mỉa mai là họ thắng được cuộc chiến chống ăn cắp bản quyền rồi phát hiện ra phần thưởng cho người thắng là được làm nhân viên thu tiền cho ba ông chủ cũ. Hồi đó tôi tưởng kẻ thù của nghệ sĩ là thằng tải lậu. Hóa ra cái mô hình hợp pháp trả còn ít hơn.

    Permalink

Related discussions

  • Phê phán văn hóa thì có phải đi cả hai chiều không?

    Tôi có một trong những bữa tối team kiểu big-tech. Câu chuyện chuyển sang chủ đề mọi người gặp người yêu của mình như thế nào. Vài đồng nghiệp người Ấn của tôi kể về hôn nhân sắp đặt, sự can dự của gia đình, và chuyện ở Ấn Độ việc coi hôn nhân là chuyện của cả gia đình chứ không chỉ là một lựa chọn lãng mạn riêng tư thì bình thường đến mức nào. Phần đó thì ổn, văn hóa khác nhau mà. Nhìn thấy góc nhìn của họ cũng thú vị, dù tôi không chia sẻ quan điểm đó. Vấn đề bắt đầu khi một người trong số họ

  • Ăn cá mòi có đạo đức hơn nhiều so với thịt bò không?

    Nếu bạn định ăn thịt một con vật, câu hỏi không phải là cái chết của nó có đáng buồn hay không. Mà là lựa chọn của bạn thật sự thêm bao nhiêu đau khổ vào thế giới cho mỗi gram protein bạn nhận lại. Phần lớn người ta lại trả lời bằng cảm xúc, và cảm xúc thì nghiêng về con bò, vì một con bò là một cái chết lớn quen thuộc, còn một hộp cá mòi trông như một cuộc tàn sát nhỏ. Tính cho đúng thì cảm xúc đó ngược đời.

  • Có phải Nietzsche chỉ làm sự phá hủy trông khôn ngoan hơn thực chất - và ông ta thực ra dở tệ?

    Tỏ ra thông minh bằng cách chỉ ra những vết nứt thì dễ. Cho người ta một nơi tốt đẹp hơn để sống thì khó hơn nhiều. Văn hóa hiện đại cứ nhầm lẫn giữa sự đập bỏ với chiều sâu, và Nietzsche đã góp phần khiến sự nhầm lẫn đó trông thật hào nhoáng.

  • Đường ống dẫn vào phe alt-right có phải là một thảm họa cho đời bạn — dù cái gì đẩy bạn vào đó, nó chỉ làm tệ hơn?

    Thứ ban đầu kéo tôi về phía thế giới này thật ra không hẳn là chính trị, hay ít nhất không phải theo cái nghĩa ý thức hệ rạch ròi mà người ta tưởng tượng về sau. Đó là cảm giác được nhìn thấy. Tôi nghe ai đó mô tả cái bầu không khí của một người đàn ông ở tuổi đôi mươi theo cách chính xác đến khó chịu: tình bạn rời rạc dần, những quãng dài một mình trong căn hộ, cái cảm giác rằng tuổi trưởng thành đã ập tới mà chẳng kèm theo một cấu trúc nào...

  • Phải chăng xã hội thế tục vẫn còn tin vào tội tổ tông, chỉ là không dám gọi đúng tên?

    Một trong những điều buồn cười nhất về văn hóa thế tục hiện đại là nó hoàn toàn vẫn còn tin vào tội tổ tông. Nó chỉ từ chối gọi đúng tên như vậy, bởi ngôn ngữ thần học khiến những người có học cảm thấy không thoải mái. Hãy nghe cách các thiết chế hiện đại mô tả con người. Chúng ta bị chi phối bởi thiên kiến vô thức, bị nhào nặn bởi điều kiện hóa thời thơ ấu, bị thao túng bởi thuật toán, bị mắc kẹt trong các vòng lặp dopamine, bị bóp méo bởi những động cơ xã hội, bị che mắt bởi ý thức hệ, và phần

  • Có phải các hãng bay đang đặt cược vào việc bạn KHÔNG bao giờ dùng tới phần credit của mình?

    Khi một hãng bay đưa cho bạn một khoản credit du lịch thay vì hoàn tiền, nó không hề ban ơn cho bạn. Nó vừa biến một khoản hoàn tiền mặt mà nó nợ bạn thành một cái phiếu do nó kiểm soát. Tiền vẫn nằm trên bảng cân đối của hãng bay. Bạn là người gánh rủi ro không bao giờ lấy lại được, dù là vì nó hết hạn, vì bạn làm mất, vì nó khó dùng đến mức bạn bỏ cuộc... Cả hai sự thật đó đều là cố ý, và cái ngôn ngữ bọc quanh chúng, "linh hoạt," "credit cho chuyến đi sau," tồn tại để giữ cho…

  • Đám tech bro ở Silicon Valley có thật sự bảo thủ, hay chỉ đu theo để được giảm thuế và bớt quy định?

    Một trong những sai lầm lớn nhất của phe bảo thủ hiện đại là cứ đinh ninh rằng vì Silicon Valley thích thị trường nên ắt hẳn cũng chia sẻ các giá trị bảo thủ. Không hề. Văn hóa công nghệ chưa bao giờ mang tính bảo thủ truyền thống. Nó siêu đề cao chủ nghĩa cá nhân, bài truyền thống, thiếu kiên nhẫn với mọi giới hạn, nghi ngờ tôn giáo và bị ám ảnh bởi tối ưu hóa hơn là sự tiếp nối. Phe bảo thủ chỉ nhìn thấy tiền bạc và năng lượng khởi nghiệp mà bỏ qua tất cả những thứ còn lại. Giờ thì mâu thuẫn đ

  • Có phải Chromebook đã khiến Gen Z thành vô vọng trong giới công nghệ?

    Nỗi hoảng loạn hiện tại bảo rằng AI đang làm con người tư duy kém đi. Có thể. Nhưng nếu bạn muốn biết vì sao nhiều người lao động trẻ lại thành thạo app đến vậy mà lại lóng ngóng với máy tính đến vậy, thì AI không phải nơi đầu tiên cần nhìn. Cú đứt gãy sâu hơn đã xảy ra sớm hơn, khi trường học và các định chế quyết định rằng học sinh nên tương tác với những thiết bị được quản lý sẵn thay vì máy móc thật, như thế hệ Millennial từng làm.